D-Crew
Latest topics
» Detective Conan - file 770
Sun Jan 08, 2012 5:31 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 769
Sun Jan 08, 2012 5:25 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 768
Sun Jan 08, 2012 5:17 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 767
Sun Jan 08, 2012 5:11 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 766
Sun Jan 08, 2012 5:01 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 765
Sun Jan 08, 2012 4:52 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 764
Sun Jan 08, 2012 4:46 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 763
Sun Jan 08, 2012 4:42 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 762
Sun Jan 08, 2012 4:40 pm by 6-24-18-6-2

December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Calendar Calendar


[Jenny Nimmo] Charlie Bone - Tập 1: Charlie Bone lúc nửa đêm (1)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[Jenny Nimmo] Charlie Bone - Tập 1: Charlie Bone lúc nửa đêm (1)

Bài gửi by HD on Sat Feb 12, 2011 3:09 pm

[center][left][list=1][*]Charlie Bone

Jenny Nimmo


Tập 1

Charlie Bone lúc nửa đêm (Midnight for Charlie Bone)


Tập truyện nói về Charlie Bone, một câu bé con nhà Yewbeam có phép thuật. Vào một ngày kia, cậu phát hiện mình có năng lực nghe thất những người trong hình nói những gì. Chính vì năng lực ấy mà Charlie bị đưa vào học viện Bloor (Nơi dành cho những người có phép thuật và tài năng xuất chúng). Tại đây, cậu gặp nhiều bạn tốt như Fidelio Gunn, Olivia Vertigo, Lysander, Tancred (viết đúng hem nhờ). Ở học kì này, Charlie vàmọi người giả gứu cho Emma Tolly (có tên giả là Emilia Moon), một cô bé có phép thuật, có khả năng hoá thành chim. Các kẻ ghét Charlie gồm có: nhà Bloor, 4 người cô nhà Yewbeam (nhưng ông cậu Paton Yewbeam có vẻ rất thương Charlie dù ông có hơi cáu kỉnh). Ở tập này, bạn của Charlie, Billy đã phản bội cậu, theo nhà Bloor.

Phép thuật làm khổ Charlie

Chuyện mở đầu bằng....

Ngày xửa ngày xưa, có một ông vua đến phương Bắc sống. Người ta gọi ông là Vua Đỏ vì ông mặc một cái áo chùng màu đỏ tươi, và trên chiếc khiên của ông có vẽ một mặt trời đỏ rực. Người ta đồn rằng ông chui từ châu Phi ra. Ông lại còn là một phù thủy phi thường. Mười đứa con ông, đứa nào cũng được thừa hưởng một phần nhỏ quyền năng. Nhưng khi vợ nhà vua qua đời, có năm đứa trở nên độc ác, và năm đứa còn lại, vì phải tìm cách thoát khỏi sự thối nát đang bủa vây các anh chị em quỷ quái của mình, đã từ bỏ lâu đài của người cha, mãi mãi.

Lòng tan nát, ông Vua Đỏ biến mất vào những cách rừng che phủ các vương quốc phương Bắc. Tuy vậy, ông không đi một mình, bởi vì có ba con mèo (chính xác là ba con báo) theo ông. Chúng ta sẽ không bao giờ được quên mấy con mèo này !

Quyền năng lạ lùng và đa dạng của Vua Đỏ được truyền cho các hậu duệ của ông, thường là bất thình lình xuất hiện ở một kẻ, mà kẻ đó cũng không hiểu những thứ này từ đâu ra. Đó chính là việc đã xảy ra với Charlie Bone, và với vài đứa trẻ mà cậu ta gặp phía sau những bức tường xám, dữ tợn của học viện Bloor.

Chương I
Charlie nghe được những tiếng nói


Vào chiều thứ Năm, ngay sau bữa trà, Charlie Bone thấy khói. Cậu ta vô tình nhìn ra ngoài cửa sổ, đúng lúc một đám mây u ám nhô lên khỏi những tán cây mùa thu. Gió thổi đám mây về hướng nam, và đám mây bay ngang trời, trông như một con cá voi khổng lồ đang trôi lềnh bềnh.

Đâu đó, ở đầu kia thành phố, có một đám cháy. Charlie nghe được tiếng xe cứu hỏa đang lao tới đó. Nó không hề biết rằng, bằng những cách bí ẩn và không ngờ nổi, nó có liên hệ tới đám cháy ấy, và chẳng bao lâu nữa sẽ bị lôi đến nơi đám cháy bắt đầu.

Charlie ngủ ngon lành, tỉnh dậy sáng hôm sau, và tới trường. Sau buổi học, Charlie và bạn nó, Benjamin Brown, như thường lệ, cùng nhau đi bộ về nhà. Đám mây khói đã bay đi mất, nhưng bầu trời vần vũ, u ám. Một cơn gió hung tợn quăng những chiếc lá đỏ, lá vàng bay thốc tháo trên đường Filbert.

Benjamin băng qua đường ở căn nhà số 9. Hầu hết những người sống trong căn nhà số 9 đều than phiền về cây dẻ lớn đứng trước nhà - nào là nó làm các phòng tối hù; nào là nó ẩm thấp, cọt cà cọt kẹt; và một ngày kia nó có thể đổ ụp lên mái, giết hết cả đám khi ngủ. Khỏi nói cũng biết, không ai trong nhà số 9 làm gì với cây dẻ ấy. Họ chỉ ca thán với nhau là hết cỡ. Họ là một gia đình kiểu đấy đấy.

Lúc Charlie leo hết mấy bậc cấp tới cửa ra vào, cái cây thở dài và rụng như mưa xuống một nắm quả dẻ ngay trên đầu nó. May làm sao, mớ tóc dày và dai của Charlie làm cho những cú đập nhẹ bớt. Tóc dày cũng có ích lợi, dù không nhiều. Charlie lúc nào cũng bị nhắc nhở phải tươm tất lên, đúng là một việc "bất khả thi" đối với một kẻ có tóc mọc như bờ rào.

-"Chào hai bà !" Charlie kêu to khi bước vào trong hành lanh.

Có hai bà trong nhà số 9: bà ngoại Jones(mẹ của mẹ Charlie), bà ngoại Bone(mẹ của bố Charlie). Ngoại Jones tròn quay, vui vẻ và hách dịch; trong khi nội Bone mở miệng ra là than vãn. Nội Bone hiếm khi mỉm cười, và không cái gì làm bà cười ha ha nổi. Tóc bà dày và trắng. bà mặc những cái đầm dài, cứng quèo, hết màu đen tới màu xám rồi màu nâu (không bao giờ màu hồng, là màu ưa thích của Maisie). Ngoại Jones thích được gọi là Maisie, nhưng Charlie không bao giờ dám gọi nội Bone bằng tên con gái là Grizelda. Bà muốn nhắc nhở mọi người rằng, trước khi cưới ông Bone, bà đã từng là một Yewbeam. Yewbeam là một dòng họ cổ xưa, với một gia phả có ghi tên những người có máu nghệ sĩ, cùng những người có một số biệt tài, thí dụ như thôi miên, đọc ý nghĩ, và ếm bùa.

Charlie Biết rằng mình đã làm nội Bone thất vọng vì chỉ là một đứa bình thường. Tệ hơn, trong mắt bà, nó hoàn toàn hạnh phúc vì được làm người bình thường.

Mỗi khi Charlie đi học về, luôn luôn là ngoại Maisie hôn nó một cái hôn ướp nhẹp trên má, rồi ấn một món gì đó chén được vào miệng nó. Hôm nay ngoại Maisie có một cục u bự trên trán. "Cây dẻ ngu si ấy", bà mách Charlie.

Nội Bone luôn luôn ngồi trong cái ghế bập bênh cạnh lò sưởi, phê bình việc nấu nướng của ngoại Maisie hoặc tình trạng đầu tóc Charlie. Hôm nay cái ghế bỏ trống.

Đó là điều bất thường đầu tiên.

Ngày mai, thứ Bảy, là ngày sinh nhật thứ 10 của Benjamin, và Charlie quyết định tự làm một tấm thiệp sinh nhật, thay vì đi mua. Nó đã chụp hình con chó của Benjamin - con Hạt Đậu - đang cười (đúng hơn là đang nhe mấy cái răng dài và vàng quá sức tưởng tượng).

Charlie đã nhờ mẹ nó đem hình đến phóng ở tiệm hình Kwik trên đường bà đi làm về. Nó tính sẽ vẽ một trái bong bóng bay, trên có ghi CHÚC MỪNG SINH NHẬT, BENJAMIN ! ngay trên đầu con Hạt Đậu.

Điều bất thường thứ nhì sắp xảy ra.

Vào lúc 4 giờ 5 phút, mẹ Charlie bước vào với một hộp toàn táo với đại hoàng chín nẫu. "Sẽ làm được một cái bánh hoa quả ngon tuyệt nhé", bà vừa nói vừa đặt cái hộp bên cạnh dĩa ăn của Charlie và hôn lên cái đầu bờm xờm của nó. Bà Amy Bone làm việc bán thời gian trong một cửa hàng rau quả, cho nên luôn luôn có đầy những quả với rau trong nhà số 9.

Charlie né người khỏi đống quả thối. Nó hỏi, "Mẹ đã lấy hình cho con chưa ?"

Bà Amy Bone thò tay vào túi đi chợ, lấy ra một cái phong bì màu cam to. Bà đặt phong bì bên cạnh dĩa ăn của Charlie.

Charlie mở phong bì ra và phát hiện : không phải Hạt Đậu. Chẳng có cái gì giống Hạt Đậu cả !

Đúng lúc này nội Bone hiện ra. Bà luẩn quẩn ở cửa ra vào, hết sờ lên cổ, vuốt đám tóc bạc trắng, lại kéo vạt váy đen cứng quèo. Trông như bà sắp hoàn tất số mện đến nơi. Và mặc dù ở tuổi 65, nhưng cái cách của bà khiến cho người ta có thể tha thứ được, nếu có lỡ nghĩ rằng chuyện ấy mà xảy ra thì cũng là có hơi trễ một chút.

Tấm hình Charlie cầm trên tay có một người đàn ông ẵm một đứa bé. Ông ngồi trên một cái ghế đẩu. Tóc ông xám, mọc lưa thưa, và mặt ông dài, nhìn sầu não. Ông mặc một bộ đồ nhàu nhì màu đen, và cặp kính thạch anh dày cộp làm cho đôi mắt xám nhợt của ông trợn trừng thất thần như hai hòn bi.

Thay vì đẩy trở lại vào phong bì, Charlie tiếp tục nhìn chằm chằm vào tấm hình.

Đúng ra là nó không cách nào giằng được mắt ra khỏi đó. Nó bắt đầu thấy choáng váng, và trong tai bỗng nỗi lên những âm thanh bí hiểm, nghe rè rè, sột soạt như dò ra-đi-ô mà chưa đến đúng tần số.

-"Ồ... Ừm... Cái gì đây...?" Giọng Charlie nghe xa xăm, như khuất sau một làn sương.

-"Gì vậy ? Charlie ?" Mẹ nó hỏi.

-"Có chuyện gì hả ?" Nội Bone lao tới. "Eustacia gọi cho ta, bảo có điềm báo. Rốt cuộc thì con là một Yewbeam chính cống đấy chứ ?"

Ngoại Maisie giận dữ nhìn nội Bone trong khi Charlie kéo kéo lỗ tai và lắc lắc đầu. Giá cái âm thanh vo vo như nghẹt mũi kinh khủng này ngừng lại được ! Nó phải hét lên mới nghe được giọng mình :

-"Cửa hành họ lầm rồi ! Con Hạt Đậu đâu ?"

-"Không việc gì phải hét lên thế, Charlie !"

Rồi mẹ nó nhìn vói qua vai nó, kêu lên :

-"Úi trời ! Rõ không phải là con chó rồi !"

-"Ôi !"

Charlie rên rẩm. Bỗng nhiên, từ mớ âm thanh vo vo, có những tiếng nói lầm bầm thoát ra, nghe càng lúc càng rõ.

Đầu tiên là giọng một phụ nữ, mềm mại, xa lại :

-"Phải như chú đã không làm thế này, Mostyn".

-"Mẹ con bé chết rồi. Tôi không còn cách nào." Lần này là giọng đàn ông.

-"Dĩ nhiên là chú có cách chứ."

-"Vậy chị nuôi nó nhé ?" Giọng người đàn ông.

-"Chú biết là tôi không nuôi được mà." Người phụ nữ trả lời.

Charlie nhìn mẹ. "Ai nói vậy ?"

Trông mẹ nó hoang mang. "Ai nói ? Nói cái gì, Charlie ?"

-"Có ông nào trong này hả mẹ ?" Charlie hỏi.

Ngoại Maisie khúc khích, "Có mình con thôi, Charlie."

Bỗng Charlie cảm giác như có những móng tay nhọn hoắt ấn ngập xuồng vai nó. Nội Bone cúi xuống, ra lệnh, "Nghe thấy gì vậy ? Nói ta nghe nào !"

Charlie thưa, "Có những giọng nói. Con biết nói ra nội sẽ bảo là ngớ ngẩn, nhưng đúng là mấy giọng nói đó phát ra tư tấm hình này."

Nội Bone gật đầu. "Thế họ nói gì ?"

-"Lạy Chúa, bà Bone ơi, đừng có kỳ cục nhu vậy chứ !" Ngoại Maisie nói.

Nội Bone khinh miệt nhìn ngoại Maisie. "Tôi không kỳ cục đâu."

Charlie nhận thấy mẹ nó đã lẳng lặng rút lui. Bà kéo một cái ghế ra và ngồi xuống, mặt tái đi, lo âu.

Ngoại Maisie bắt đầu nện mấy cái chảo, miệng lầm bầm, "Đáng ra bà không nên khuyến khích nó. Toàn thứ rác rưởi. Tôi sẽ không để..."

"Suỵt !" Charlie ra hiệu. Nó nghe tiếng đứa bé khóc.

Người phụ nữ lạ lại cất tiếng. "Chú làm con bé sợ. Nhìn vô máy chụp hình này, Mostyn.

Làm ơn ráng cười lên. Trông chú thiểu não quá !"

-"Chứ chị muốn gì hơn nào ?" Người đàn ông gắt.

Máy ảnh bấm một cái "tách".

-"Rồi. Chụp tấm nữa nhé ?"

-"Muốn làm gì thì làm."

-"Một ngày nào đó chú sẽ phải cám ơn tôi." Tiếng người phụ nữ sau ống kính. "Nếu chú định làm chuyện này thật, thì đó là thứ duy nhất để chú còn nhớ được về con bé."

-"Ưmm."

Charlie để ý thấy trong tấm hình có một con mèo thò đầu ra từ phía sau chiếc ghế người đàn ông ngồi. Con mèo có màu hết sức lạ kỳ : đồng đỏ, rực lên như một ngọn lửa.

Từ xa xăm, Charlie nghe tiếng mẹ nó nói : "Mẹ lấy tấm hình lại nhé, Charlie ?"

-"Không, chưa đâu...." Charlie thì thào.

Nhưng có vẻ như tấm hình không còn gì để nói thêm nữa. Đứa bé khóc hự hự một lúc rồi cũng im bặt. Người đàn ông ảm đạm kia yên lặng nhìn chằm chằm vào chiếc máy chụp hình, và con mèo... ? Hình như nó gừ gừ ? Vì ngoại Maisie khua nồi niêu ồn quá nên khó mà nghe được tiếng gì khác.

-"Im ngay !" Nội Bone ra lệnh. "Charlie nó không nghe được."

-"Đúng là toàn chuyện nhảm nhí", Ngoại Maisie làu bàu. "Tôi không hiểu sao cô có thể ngồi ì ra đó vậy, Amy, bảo bà mẹ chồng dở hơi của cô thôi ngay đi. Charlie tội nghiệp. Nó còn bé tí. Nó chẳng có dính dáng quái gì tới lũ Yewbeam ngớ ngẩn ấy cả."

-"Nó là máu mủ của họ mà." Mẹ Charlie lặng lẽ nói. "Mẹ không thể bỏ qua chuyện đó đâu."

Ngoại Maisie đúng là không thể bỏ qua chuyện đó. Ngoại khép miệng lại thành một đường kẻ mỏng dính.

Charlie hết sức bối rối. Buổi sáng nó vẫn còn là một thằng bé bình thường. Nó không hề bị cây đũa phép nào chạm vào người hay gõ lên đầu. Nó cũng không bị điện giật hay té xe buýt, hay theo như nó nhớ rõ ràng là nó cũng không ăn phải trái táo tẩm độc nào. Vậy mà bây giờ, nó lại nghe được những giọng nói phát ra từ một tấm hình.

Để trấn an mẹ, Charlie bảo, "Con nghĩ chẳng có gì đâu. Tại con tưởng tượng ra thôi."

Nội Bone cúi xuống gần hơn, thở phì phò vào tai nó.

- "Nghe lại đêm nay. Mọi thứ sẽ rõ hơn sau nữa đêm."

-"Lúc đó nó ngủ rồi, nói cho bà biết !" Ngoại Maisie - người có lỗ tai thính như thỏ - kêu lên. "Toàn chuyện rác rưởi."

-"Hà ! Đợi rồi biết !" Nội Bone vặn lại. Rồi bà bước đi, để lại mùi long não và bạc hà khắp trong nhà bếp.

-"Lúc nãy con chẳng nghe thấy gì đâu." Charlie nói khi bà nội đã đi hẳn.

-"Chắc không ?" Mẹ nó bồn chồn, hỏi.

-"Thật. Con làm vậy chỉ để chọc nội Bone thôi mà." Charlie cố tự thuyết phục mình lẫn mẹ.

-"Charlie, cháu hư thật đấy !" Ngoại Maisie sung sướng kêu lên, chém phập con dao phay vào cục xương đầy thịt.

Mẹ Charlie thở phào nhẹ nhõm, mở tờ bào buổi chiều ra đọc. Charlie cất tấm hình vào phong bì. Nó cảm thấy kiệt sức. Có lẽ xem tivi một chút sẽ giúp nó thư giãn. Nhưng nó chưa kịp đứng lên thì chuông cửa đã réo vang và tiếng nội Bone hỏi, "Benjamin Brown đó hả ? Charlie ở trong bếp. Nhớ để con Nám Đậu ở ngoài đó."

-"Hạt Đậu chứ không phải Nám Đậu ạ" Benjamin đính chính, "Cháu không để nó ngoài này được đâu. Trời đang mưa."

-"Chó khoái mưa." Nội Bone nói.

Benjamin và con chó của nó xốc vào bếp. Benjamin là một thằng bé ốm nhách, gương mặt xanh xao, tóc màu rơm ướt. Hạt Đậu là một con cho ta, mõm dài, lông cũng màu rơm ướt. Vì một lý do nào đó mà Benjamin luôn bị tụi con trai khác trêu chọc. Người ta hay chôm chỉa đồ của nó, xô đẩy nó và cười nhạo nó. Charlie cố giúp bạn nhưng đôi khi đành bó tay. Thật ra, có lúc Charlie nghĩ rằng Benjamin cũng không nhận thấy mình là nạn nhân. Cu cậu sống trong thế giới riêng của mình.

Con Hạt Đậu, nghe mùi xương là chạy thẳng đến ngoại Maisie, liếm liếm hai mắt cá chân bà.

-"Tránh ra !" Ngoại vừa hét váng lên, vừa búng lỗ mũi con chó.

Benjamin hỏi Charlie, "Bồ sẽ tới dự tiệc sinh nhật mình chớ ?"

-"Dĩ nhiên", Charlie đáp, đột nhiên cảm thấy có lỗi về vụ tấm thiệp.

-"Tốt, vì mình mới có một trò chơi cần có hai người mới chơi được."

Charlie nhận ra không còn ai khác có mặt trong bữa tiệc của Benjamin. Điều này càng khiến nó cảm thấy có lỗi hơn nữa. Con Hạt Đậu bắt đầu ư ử, như thể nó đã đoán ra rằng mình sẽ không thể xuất hiện trên tấm thiệp sinh nhật của Benjamin.

-"Mình sẽ tới." Charlie hớn hở nói.

Nó chưa mua quà. Có lẽ nó sẽ phải chạy ù ra cửa hàng trước khi bắt đầu cuộc săn lùng của mình. Nhưng săn lùng là săn lùng gì ? Có cái gì đó đang choán giữ tâm trí của Charlie.

Benjamin phấn khởi rủ :

-"Đi dạo với Hạt Đậu không ?"

-"Ừ."

Khi Charlie và Benjamin bước ra khỏi nhà, ngoại Maisie hét theo câu gì đó, đại loại về chuyện ăn tối, nhưng gió mạnh thổi ù ù trên đầu hai đứa, lại thêm một tiếng sấm nổ đùng, nhấn chìm lời nói của bà. Con Hạt Đậu "ẳng" lên một tiếng vì bị cây dẻ quật vào mũi một phát. Và Charlie cuối cùng cũng mỉm cười được.

Hai thằng bé và con chó chạy lốc thốc trong gió, lá bay cả vào mặt chúng, rồi mắc lại trên áo người và lông chó. Ở ngoài trời thế này Charlie thấy dễ chịu hơn. Có lẽ chuyện lúc nãy là nó tưởng tượng thật. Có lẽ đúng là nó đã không nghe thấy giọng nói gì cả. Tất cả chỉ là chuyện ngớ ngẩn nào đó mà nó tự làm cho mình tin, rồi nội Bone lại khuyến khích nó, làm ngoại Maisie khó chịu và mẹ nó lo lắng.

-""Đúng. Toàn là rác rưởi." Nó khoái chí thét lên.

-"Lá nữa," Benjamin thêm vào. Nó nghĩ Charlie đang nói về đám rác đang bị gió thổi trên đường.

-"Ừ, lá nửa." Charlie ngâm nga. Nó thấy một tờ báo bay về phía mình liền giơ chân ra chặn lại.

Nhưng tờ báo bất ngờ bay vổng lên theo một cơn gió rồi tự quấn quanh bụng Charlie. Khi Charlie lôi tờ báo ra thì một tấm hình trên trang nhất đập ngay vào mắt nó.

Một anh chàng trông vẻ tiểu nhân đứng trên mấy bậc cấp của một toà nhà màu xám. Gương mặt anh ta dài, nhọn, với một tí ria lún phún mọc phía trên cái môi mỏng dính. Tóc đen, chẻ ngôi giữa, cột túm ra sau thành cái đuôi ngựa.

-"Gì thế ?" Benjamin hỏi.

-"Một anh chàng thôi," Charlie đáp, nhưng nó ngời rằng đây không phải là một anh chành bất kỳ nào.

Benjamin cúi đầu, tì vào cánh tay Charlie, đọc : "Manfred Bloor, 17 tuổi, được cứu sống trong vụ hoả hoạn tại Học viện Bloor ngày hôm qua. Manfred nói rằng cậu thật may mắn còn sống sót".

-"Không, không phải." Charlie hổn hển.

-"Bồ bảo không phải, nghĩa là sao ?" Benjamin hỏi lại.

-"Không phải anh ta nói thế," Charlie thì thầm. Và đôt nhiên nó ngồi bệt ra đất, dựa lưng vào tường.

Tờ báo trải dài trên cánh tay, Charlie thất kinh vì những lời lần lượt bò ra từ bức hình.

-"Ai đó sẽ phải trả giá cho chuyện này."

-"Sao bồ có thể..." Benjamin mở miệng định nói.

Charlie kêu lên, "Im coi, Ben. Mình đang lắng nghe."

-"Nghe cái gì ?"

-"Suỵt !"

Khi Charlie nhìn chằm chằm vào Manfred Bloor, nó nghe thấy có rất nhiều tiếng la to, và rồi giọng một phụ nữ nổi bật lên khỏi những tiếng nói khác :

-"Cậu đang buộc tội ai đó, phải không Manfred ?"

-"Đúng vậy !" Một giọng nói khàn khàn đáp lại.

-"Sao cậu lại nghĩ đây không phải là một tai nạn ?"

Lại giọng nói khàn khàn. "Tôi không phải là đồ ngu. Đó là lý do."

Một người đàn ông nói: "Đội cứu hoả cho chúng ta biết có một cây nến bị cháy bùng lên. Các ông bà không tin sao ?"

-"Đủ rồi !" Người nói câu này có giọng nói rít sâu đến rợn xương. Charlie đánh rơi tờ báo. Tờ báo cuộn bay ra xa rồi rơi tõm vào trong máng xối.

-"Charlie, chuyện gì vậy ?" Benjamin nôn nóng hỏi.

Charlie thởi dài thượt. Nó bảo, "Mình nghe thấy những giọng nói."

-"Ồ, thôi đi. Giọng nói kiểu gì ?" Benjamin tới ngồi sát bên Charlie. Con Hạt Đậu nép mình bên Benjamin.

Benjamin không bao giờ và chưa bao giờ nói, "đó là chuyện rác rưởi, vớ vẩn". Nó coi mọi thứ trên đời là nghiêm túc hết, điều này không phải lúc nào cũng dở.

Charlie kể cho Benjamin nghe về bức hình con Hạt Đậu bị nhầm thành hình một ông ẵm đứa bé.

Charlie rầu rầu, "Đáng lẽ đã có một tấm thiệp sinh nhật bất ngờ cho bồ. Giờ thì không còn nữa. Mình xin lỗi."

-"Không sao, không sao. Kể tiếp chuyện tấm hình đi." Benjamin háo hức.

Charlie giải thích rằng nó đã nghe thấy những tiếng nói khi nhìn vào người đàn ông và đứa bé; thậm chí còn nghe đứa bé khóc và tiếng con mèo kêu rư rư.

-"Kỳ quái." Benjamin thì thầm.

-"Mình đã cố tự nhủ là do mình tưởng tượng ra thôi." Charlie nói, "Nhưng khi thấy tờ báo thì chuyện đó lại xảy ra. Mình nghe được các phóng viên phỏng vấn cái anh có hình trên trang nhất. Mình cũng nghe được cả giọng nói của anh ta nữa. Nghe có vẻ bần tiện và quỷ quyệt lắm. Rồi lại có ai đó nói, 'Đủ rồi !', đó là giọng nói gớm nhất mình được nghe trong đời."

Benjamin run rẩy. Con Hạt Đậu tru lên ra điều đồng cảm.

Hai đứa ngồi đó, vai kề vai, trên vỉa hè ướt át, không biết phải làm gì. Gió thổi lá cây tấp vào chúng. Sấm nổ ầm ì xa xa.

Trời bắt đầu đổ mưa. Con Hạt Đậu huých khủy tay Benjamin, rên ư ử. Nó ghét bị ướt. Và rồi, cùng lúc với tiếng sấm đinh tai, một người đàn ông hiện ra sừng sững ngay trước mặt bọn nhóc. Ông ta mặc áo mưa, mái tóc ướt dính bết thành một mảng đen rậm.

-"Trời mưa," người đàn ông thông báo. "Hai đứa bây không để ý thấy sao ?"

Charlie nhìn lên và kêu to kinh ngạc :

-"Ông cậu Paton !"

Ông cậu Paton là em trai của nội Bone, ông nhỏ hơn bà hai mươi tuổi và hoàn toàn không hợp nhau. Ông cậu Paton sống một cuộc đời bí hiểm, thậm chí ăn cũng không ăn chung với mọi người. Ông không bao giờ ra ngoài vào ban ngày.

-"Ở nhà mọi người đang truy lùng mày," Ông cậu Paton bảo Charlie.

Charlie và Benjamin đứng dậy, lắc lắc đôi cẳng tê nhừ. Đây là điều bất thường thứ ba xảy ra trong ngày hôm nay. Trời chưa đủ tối mà Ông cậu Paton dám liều ra ngoài.

Charlie tự hỏi có chuyện gì xảy ra mà gây nên hành động quyết liệt đến như vậy.

Chương II
NHỮNG BÀ CÔ NHÀ YEWBEAM

Thật khó mà chạy theo kịp ông cậu Paton. Ông lướt gió xé mưa mà đi, như thể trên hông cũng có một cặp bốt vậy.

"Mình chưa bao giờ thấy ông cậu ra ngoài ban ngày cả," Benjamin thở hổn hển. "Ông ấy hơi kỳ dị hả ?"

"Hơi hơi," Charlie đồng tình, nhưng vẫn hơi sờ sợ người ông kỳ dị của mình. Nó hối cả lên vì ông cậu Paton đã chạm đến những bậc cấp nhà số 9.

Benjamin rớt lại đằng sau. Nó nhóng gọi Charlie, "Có chuyện gì trong gia đình bồ rồi. Hy vọng ngày mai bồ vẫn đến dự sinh nhật mình."

"Không gì ngăn được mình đâu," Charlie vừa nói vừa chạy tới chỗ ông cậu.

"Không cho chó vào," Ông cậu Paton nói, ngay lúc Bejamin và con Hạt Đậu bám kịp họ.

"Ối, làm ơn mà ông ?" Benjamin nài nỉ.

"Hôm nay không được," Ông cậu Paton cương quyết. "Đây là chuyện gia đình. Về nhà đi."

"Thôi được, chào nhé Charlie." Benjemin lê bước ra đi, theo sau là con Hạt Đậu với tai cụp, đuôi cụp lủng lẳng thả giữa hai cẳng. Trông thực hết sức hèn hạ.

Ông cậu Paton dẫn Charlie vào nhà bếp rồi biến mất lên lầu.

Charlie thấy mẹ và hai bà nội bà ngoại ngồi bên bàn ăn. Ngoại Maisie trông có vẻ phiền lòng, nhưng một nụ cười bí hiểm lại đậu trên môi nội Bone. Mẹ Charlie bồn chồn khuấy tách cà phê. Charlie không thể hiểu nổi sao mẹ lại khuấy như thế, mẹ nó vốn không uống đường mà.

"Ngồi xuống, Charlie," Nội Bone ra lệnh cứ như như sắp sửa trình bày một việc hoàn toàn vì lợi ích của nó.

"Đừng để nhà Yewbeam dắt mũi cháu nghe chưa !" Ngoại Maisie thì thầm, cầm tay Charlie, vỗ vỗ.

Charlie hỏi, "Có chuyện gì vậy ạ ?"

"Các bà cô nhà Yewbeam sắp đến," Mẹ nó đáp.

"Sao thế ?" Charlie thắc mắc.

Các bà cô Yebeam tứ là ba người em chưa chồng của nội Bone. Charlie chỉ gặp họ vào Giáng sinh, và nó đã hình thành một ấn tượng rằng họ thất vọng về nó sâu sắc. Họ cứ để lại những món quà kỳ quặc, đại loại như hộp bút vẽ, nhạc cụ, mặt nạ, áo choàng, thậm chí cả một lô những hoá chất. Nó thấy chẳng có món nào trong số đó có ích tí ti gì. Vấn đề là nó thích bóng đá và tivi.

Nội Bone nhoài người qua bàn. Mắt quắc lên đầy bí mật.

"Mấy cô em của ta sắp đến đây để kiểm tra con đấy, Charlie. Nếu thấy rằng con xứng đáng - có nghĩa là con có phép thuật, như ta vẫn ngờ ấy - thì họ sẽ cung cấp tiền của cần thiết để gởi con đến Học viện Bloor.

"Con ? Đến Bloor ?" Charlie thất kinh. "Chỗ đó dành cho bọn thiên tài mà !"

"Đừng lo, cưng. Cháu sẽ thi rớt cho coi," ngoại Maisie nói chắc nịch. Bà đứng lên, lẩm bẩm, "Dĩ nhiên lại cái thân già Maisie này phải lo chuẩn bị để đón tiếp mấy Mụ Hâm chứ gì ? Không biết tại sao tôi lại phải lo lắng thế chứ."

"Sẽ có một bữa tối dọn lên đãi các bà cô", mẹ Charlie giải thích. Những dao nĩa bạc đẹp nhất, những đồ pha lê tinh xảo nhất, những đồ sứ quý giá sẽ được mang từ hầm chứa lên, đặt trong cái phòng ăn giá lạnh - một căn phòng chỉ dùng vào những dịp các bà cô nhà Yewbeam đến. Ngoại Maisie đang rã đông gà và cá và mấy món khác có trời mà biết, cố thật lẹ hết sức.

Vì tin chắc rằng mình sẽ không thể nào qua được cuộc kiểm tra của các bà cô, nên Charlie không thấy lo lằng gì. Nó nhớ lại mình đã từng cố gắng thế nào để vẽ một bức tranh tặng họ nhưng thất bại thê thảm. Rồi nó đã vo vọng đến mức nào trong việc chơi vĩ cầm, thổi sáo, gảy đàn hạp hay đánh piano. Nó cũng từng đeo đống mặt nạ họ cung cấp : mặt nạ thú, mặt nạ hề, cướp biển, cao bồi, người ngoài hành tinh, nhưng loay hoay thế nào cũng chỉ ra được đúng thằng Charlie Bone. Cuối cùng nó đành thừa nhận rằng mình không có tài phép.

Cho đến khi chờ các bà cô nhà Yewbeam đến, Charlie không thấy sợ như đáng ra nó phải sợ.

Benjamin, trái lại, hết sức lo sợ. Charlie là bạn thân nhất của nó, bạn duy nhất của nó. Bất cứ việc gì xảy ra với Charlie đều sẽ gián tiếp xảy ra với nó. Có những biến cố mang điềm gở đang tiến đến gần thằng bạn thân của nó. Benjamin ngồi bên cửa sổ phòng ngủ nhà mình, theo dõi căn nhà của Charlie. Khi bóng đêm đổ xuống, đèn đường bừng lên, thì trong ngôi nhà phía sau cây dẻ, ánh sáng nhấp nha nhấp nháy: dưới tầng hầm, trên gác mái và trong tất cả những phòng ngủ. Chuyện gì đang xảy ra vậy ?

Gió thổi mạnh lên. Sấm ùng oàng, chớp loa loá. Có nghĩa là bão đang ở ngay trên đầu. Benjamin bám lấy con Hạt Đậu, và con chó to giấu mặt vô ống tay áo của Benjamin.

Đường phố lúc này vắng tanh, ngoại trừ ba bóng người mờ ảo. Khi ba cái bóng tiến đến gần, một hàng dù đen che sùm sụp hết, chỉ chừa lại những cái la của ba chiếc áo khoác đen và sáu chiếu ủng : bốn chiếc màu đen và hai chiếc màu đỏ. Mặc cho gió giật, họ vẫn chuyển động theo nhịp điệu lạ lùng, như thể đang có khiêu vũ bên dưới những tán dù rộng. Đúng như Benjamin lo sợ, ba bóng người dừng lại bên cây dẻ. Rồi họ leo lên những bậc tam cấp vô nhà Charlie.

Lần đầu tiên trong đời, Benjamin vui mừng rằng mình không phải là Charlie Bone.

Trong nhà số 9, bàn ghế đã dọn xong, những khúc củi ẩm cháy âm ỉ trong lò sưởi. Khi chuông cửa reng, Charlie được phái ra mở cửa. Ba bà cô nhà Yebeam lướt vô. Họ dậm dậm chân xuống sàn nhà lát gạch bông, lắc lắc những chiếc dù ướt, quăng những áo choàng vút qua hành lang, đậu lên người Charlie, như thể nó là một cái mắc áo vậy.

"Nhặt lên chứ, thằng kia !" Bà cô Lucretia ra lệnh trong khi Charlie vùng vẫy bên dưới mớ vải vóc ướt sũng. "Đấy là lông chuột chũi quý chớ có phải giẻ rách đâu !"

"Nào, đừng cộc cằn thế chứ, Lucretia!" Bà cô Eustacia nhỏ nhẹ.

"Charlie có một bí mật sắp kể cho chúng ta nghe, đúng không con?"

"Dạ," Charlie lầm bầm.

"Đừng mắc cỡ nữa. " Bà cô Venetia, trẻ nhất, ưỡn ẹo đi lại gần nó.

"Chúng ta muốn biết mọi chuyện."

"Nhà Yewbeam, vô đây, vô đây!" Nội Bone gọi với ra từ phòng ăn.

Ba bà cô oai vệ bước qua ngưỡng cửa: Lucretia, lớn tuổi nhất, đi đầu. Venetia trẻ nhất, đi cuối. Giật lấy những ly rượu xê-ri từ tay nội Bone, họ ngồi tụm quanh cái lò sưởi leo lét, giũ giũ những chiếc váy ướt, vỗ vỗ những mớ tóc dày. Tóc Lucretia trắng như tuyết, tóc Eustacia màu muối tiêu, tóc Venetia vẫn còn đen nhánh, quấn quanh đầu như đôi cánh quạ.

Charlie lùi lại, chạy tọt ra nhà bếp, nơi mẹ nó và ngoại Maisie đang bận rộn nấu nướng.

Mẹ nó dịu dàng :

"Con mang xúp vô được chứ, Charlie ?"

Charlie không muốn ngồi ngoài đó một mình với các bà cô nhà Yewbeam, nhưng trông mẹ nó có vẻ nóng nực và mệt lử, nên mẹ bảo gì nó làm nấy.

Liễu xúp nặng chịch. Charlie cảm giác những tia mắt sáng quắc của các bà cô nhà Yewbeam bám theo sau nó dọc quanh cái bàn ăn dài. Nó đặt liễu xúp lên một tấm lót dĩa rồi chạy đi lấy tô, trước khi nội Bone kịp kêu ca về mấy giọt xúp sóng ra ngoài.

Khi tất cả mọi thứ đã sẵn sàng, nội Bone rung lên một hồi chuông mà Charlie cho là hết sức ngớ ngẩn. Mọi người ai mà chẳng thấy thức ăn đã dọn cả lên bàn rồi. Nó hỏi:

"Sao nhà ta lại cần chuông vậy?"

"Truyền thống," Nội Bone cáu kỉnh. "Với lại mũi Paton không ngữi được."

"Nhưng ông cậu Paton có bao giờ ăn chung với chúng ta đâu!"

"Hôn nay," nội Bone nhấn mạnh, "ông ấy sẽ ăn."

"Và vụ đó sẽ chấm hết." Ngoại Maisie nói, cười toe toét, nhưng cái cười héo úa ngay khi bốn bà kia quay sang nhìn ngoại chòng chọc.

Cậu Paton bước vô, trông có vẻ bực bội, và bữa ăn bắt đầu. Ngoại Maisie đúng đã cố hết sức, nhưng mười phút là hơi ngắn để chế biến một bữa ăn có cái gì đó cho độc đáo. Xúp mặn chát, thịt gà bị khô, bánh nướng nhân thịt trông ảm đạm, nhão nhoét. Nhưng không ai phàn nàn gì. Mọi người ăn nhanh chóng và thật tình.

Ngoại Maisie và mẹ Charlie dọn bàn. Ông cậu Paton và Charlie phụ một tay. Đã đến giờ làm bài sát hạch. Charlie phát hiện ra mẹ nó không được có mặt. Nó nói :

"Con sẽ không vô đó đâu nếu không có mẹ ! Con không vô đâu!"

Mẹ nó bảo :

"Charlie, con phải vô. Nhà Yewbeam có nhiều tiền. Mẹ không có gì cả."

Ngoại Maisie thở dài:

"Tôi thất vọng quá vì đến cô cũng muốn Charlie đi học cái trường lố bịch đó"

"Vì cha nó," mẹ Charlie đáp.

Ngoại Maisie liếm môi, không nói gì nữa.

Ba Charlie mất rồi, vậy sao việc này lại quan trọng đến vậy ? Mẹ nó có lẽ sẽ chẳng nói gì cho nó biết, chỉ đẩy nhẹ nó về phía phòng ăn, và nó đi vô.

"Cháu muốn mẹ cháu ở đây, nếu không cháu sẽ không làm đâu," Charlie nói.

Bà cô Venetia liền trêu nó ngay, "Ối chao, ối chao, có thằng bé đòi mẹ kìa !"

Bà cô Lucretia lạnh lùng, "Con nít mới đòi mẹ kiểu ấy, Lớn rồi nha Charlie. Đây là việc nhà Yewbeam. Chúng ta không muốn bị rối trí."

Lúc này ông cậu Paton tính lẻn đi, nhưng bà chị cả gọi giật ông lại :

"Paton, cậu cần ở đây. Làm bổn phận của mình một lần đi xem nào."

Charlie bị ấn ngồi vô một bên bàn, đối diện với bốn bà. Ông cậu Paton ngồi ở cuối bàn. Charlie tự hỏi không biết họ sẽ sát hạch nó bằng cách nào đây. Coi bộ không có nhạc cụ, cũng không có mặt nạ hay cọ vẽ ở trên bàn. Nó chờ đợi còn mọi người thì dòm nó.

Bà cô Lucretia đột nhiên thắc mắc :

"Thằng bé moi đâu ra cái thứ tóc này nhỉ ?"

"Bên nhà mẹ nó," nội Bone giải thích. "Đúng là một thằng mọi xứ Wales." Bà nói, tựa hồ như không có mặt Charlie ở đó vậy.

"A...," cả ba bà cô cùng thở dài, chán chường.

Bà cô Lucretia lục lọi trong một cái túi da to xụ. Cuối cùng bà lôi ra một gói giấy màu nâu thắt dây đen. Bà tháo sợi dây và cái gói mở bung ra, để lộ một xấp hình trông như đồ cổ.

Nội Bone đẩy cái gói qua phía Charlie, những tấm hình trải rộng ra khắp bàn.

"Cháu làm gì với mấy cái này?" Charlie hỏi mà biết thừa họ muốn nó làm gì.

Các bà cô mỉm cười động viên.

Charlie cầu nguyện cho đừng có gì xảy ra, cầu sao cho nó có thể liếc bộ sưu tập bụi bặm này một cái rồi ngoảnh đi ngay, trước khi nghe thấy những giọng nói. Nhưng, nhìn thoáng qua một cái, nó đã biết những người trong hình đang gây ra bao nhiêu tiếng ồn : Họ chơi đàn - hồ cầm, dương cầm, vĩ cầm. Họ khiêu vũ, hát cười đùa. Charlie giả bộ như không nghe. Nó thử đẩy xấp hình về phía bà cô Lucretia. Bà đẩy trở lại nó.

"Con nghe thấy gì, Charlie ?" Nội Bone hỏi.

"Không thấy gì ạ," Charlie đáp.

"Coi nào, Charlie, cố lên," bà cô Venetia giục.

"Và đừng có nói dối đấy," bà cô Eustacia nhắc nhở.

"Không thì chúng tao sẽ làm mày khóc thét lên bây giờ," bà cô Lucretia gầm gừ.

Câu nói đó khiến Charlie tức giận. Nó sẽ không khóc thé lên vì bất cứ ai. Nó đẩy mấy tấm hình ra xa rồi nói :

"Cháu không nghe gì."

Bà cô Lucretia đẩy lại :

"Không nghe thấy gì chứ. Mày phải nói 'không nghe thấy gì ', chứ không phải không nghe gì. Ngữ pháp để đâu hả, thằng kia. Không ai dạy mà à ?"

"Rõ ràng nó cần phải vô Học viện," bà cô Eustacia nhận xét.

"Chỉ cần nhìn vô mấy tấm hình thôi mà, Charlie cưng!" Bà cô Vebetia ngọt ngào. "Nhìn một phút thôi, và nếu không có gì xảy ra thì chúng ta sẽ để con yên, xong rồi chúng ta..." (Bà vẩy những ngón tay trắng dài) "...tan biến luôn."

"Thôi được," Charlie hậm hực đồng ý.

Nó nghĩ nó có thể thoát khỏi vụ này - chỉ cần nhìn vô mấy bức hình và bỏ ngoài tai những âm thanh. Nhưng đâu được. Tiếng hồ cầm, dương cầm, giọng nữ cao hát Opera chen lẫn những tiếng cười rú lên ùa vô tai nó, tràn ngập cả căn phòng. Các bà cô đang nói gì đó với nó mà nó chỉ thấy môi họ mấp máy, chứ không thể nghe được lời nào giữ bể huyên náo dễ sợ của mấy tấm hình.

Cuối cùng Charlie chụp mấy tấm hình và quẳng mạnh đi, gục mặt xuống bàn. Không gian im lặng đột ngột quả là sự xoa diệu tuyệt vời. Các bà nhìn nó chằm chằm, lặng lẽ nhưng đắc thắng.

Bà cô Venetia là người đầu tiên cất tiềng :

"Thấy chưa, đâu đến nổi phải không Charlie ?"

Charlie nhận ra nó đã mắc bẫy. Trong tương lai, nó cần phải dè chừng bà cô Venetia. Rõ ràng là bà ta quỷ quái hơn mấy bà chị của mình. Charlie đau khổ hỏi :

"Tất cả những người đó là ai vậy ?"

"Tổ tiên của cháu đấy, Charlie," Bà cô Lucretia đáp. "Dòng máu Yewbeam chạy trong huyết quản họ và cả trong huyết quản cháu, thằng cu thông minh à." Thái độ của bà đã thay đổi hoàn toàn. Nhưng bà Lucretia khi dễ thương cũng đáng sợ không thua gì khi bà Lucretia hiểm độc.

"Giờ con đi được rồi đó, Charlie," nội Bone nói. "Chúng ta cần bàn luận đôi chuyện. Thu xếp chuyện tương lai cho con."

Charlie nghe thấy được đi thì mừng quá. Nó nhổm dậy, bước ngay ra cửa. Trên đường đi, nó bắt gặp gương mặt của ông cậu Paton, trông có vẻ ủ ê và xa vắng, khiến nó tự hỏi tại sao ông đã không nói lấy một lời nào suốt thời gian có mặt trong phòng. Ông cậu Paton cười nhẹ với nó một cái rồi nhìn đi chỗ khác.

Charlie vội vã ra nhà bếp, nơi ngoại Maisie và mẹ nó đang nôn nóng chờ kết quả cuộc sát hạch. Nó rầu rĩ loan báo :

"Con nghĩ con đậu rồi."

Ngoại Maisie thừ người ra, nói :

"Ừm, ngoại cũng nghĩ vậy. Lúc nãy ngoại tưởng con thoát được vụ đó chớ, Charlie. Lại mấy cái âm thanh đó hả ?"

Charlie gật đầu trong thê thảm. Ngoại Maisie lắc đầu :

"Bọn Yewbeam điên rồ."

Tuy nhiên, mẹ Charlie không đến nỗi quá buồn. Cô bảo :

"Học viện sẽ tốt cho con."

Charlie giãy nảy :

"Không. Con không muốn đi đâu. Chỗ cũ kỹ chán phèo đó cho bọn thiên tài nó ở. Con không hợp. Ở tuốt đầu kia thành phố, con đâu quen ai ở đó. Nếu con không chịu đi thì sao, mẹ ?"

Mẹ nó nói, khoát tay trỏ khắp nhà bếp :

"Nếu con không chịu đi... tất cả những thứ này sẽ biến mất."

Charlie sững sờ. Vậy các bà cô của nó là phù thủy sao ? Làm sao mà nhà cửa biến mất chỉ bằng một cái vẩy đũa phép, hay vẩy cái dù ? Nó hỏi lại :

"Ý mẹ nói là cái nhà có thể biến luôn ?"

"Không hẳn vậy," mẹ nó nói. "Nhưng cuộc sống của chúng ta sẽ thay đổi. Ngoại Maisie và mẹ không có gì cả. Không cả một hạt đậu. Khi ba Lyell của con qua đời, chúng ta sống nhờ vào lòng thương của nhà Yewbeam. Họ cung cấp tất cả mọi thứ. Họ mua nhà, thanh toán các hoá đơn. Mẹ xin lỗi, Charlie, nhưng con phải đi học ở trường Bloor nếu như họ muốn thế."

Charlie cảm thấy hết sức mệt mỏi.

"Thôi được, giờ con đi ngủ đây."

Nó đã quên khuấy cái phong bì màu cam, nhưng khi vô giường, nó thấy cái phong bì đã nằm trên gối. Hẳn mẹ nó đã phải giải cứu cái phong bì khỏi đống đồ ăn và chén dĩa trên bàn. Charlie quyết định sẽ không dành thêm giây nào nữa để nhìn người đàn ông ẵm đứa bé. Ngày mai nó sẽ mang thẳng ra tiệm hình Kwik đổi lấy hình con Hạt Đậu.

Khi mẹ đến chúc ngủ ngon, Charlie níu mẹ ngồi lại trên giường để trả lời mấy câu hỏi của nó. Cảm thấy mình xứng đáng được biết thêm về bản thân trước khi đặt chân vô trường Bloor, nó hỏi :

"Trước tiên, con muốn biết thật sự điều gì đã xảy ra với ba con. Mẹ kể lại cho con nghe đi."

"Mẹ đã kể cho con bao nhiêu lần rồi còn gì, Charlie. Trời đầy sương mù. Ba con mệt mỏi lái xe chệch khỏi đường và lao xuống hầm đá sâu một trăm mét."

"Tại sao mình không có hình của ba ? Không có lấy một tấm nào."

Một thoáng tối sầm lướt qua gương mặt mẹ.

"Có chứ. Nhưng một hôm, khi mẹ đi vắng, thì tất cả hình biến mất. Ngay cả bức nhỏ xíu mẹ lồng trong mặt đá hình trái tim cũng biến luôn."

Charlie chưa bao giờ nghe chuyện này.

"Sao lại thế ?" Nó hỏi.

Cuối cùng mẹ đành kể cho nó nghe sự thật về nhà Yewbeam - họ đã hoảng hốt ra sao khi Lyell yêu Amy Jones, một cô gái bình thường, chẳng có tài năng gì xuất chúng. Tóm lại là không có phép thuật.

Nhà Yewbeam cấm hai người lấy nhau. Luật lệ nhà Yewbeam cổ xưa và nghiêm ngặt. Phụ nữ có thể cưới người họ chọn, nhưng đàn ông nhà Yewbeam chỉ được cưới một cô gái có phép lạ nào đó. Lyell đã phá luật. Anh và Amy Jones chạy chốn qua Mexico cưới nhau.

Mẹ Charlie thở dài, nói tiếp :

"Ba mẹ có một kỳ trăng mật tuyệt vời. Nhưng khi về đến nhà, mẹ biết rằng ba con rất lo lắng. Rốt cuộc ba không thể thoát khỏi họ. Ba luôn phải ngoái nhìn lại sau lưng, trốn chạy những cái bóng theo đuổi. Rồi một đêm mù sương, khi con được hai tuổi, ba con nhận được một cú điện thoại. Một trát triệu hồi, đúng vậy. Nội Bone bệnh, ba con phải về ngay. Cho nên ba lái xe hơi đi và... lao xuống hầm đá."

Mẹ Charlie nhìn trân trân vô khoảng không mất một lúc, lẩm bẩm :

"Hôm đó ba con lạ lắm, không phải là ba nữa. Có một cái gì đó đã xảy ra. Cứ như ba bị ếm bùa vậy."

Rồi cô quệt một giọt nước mắt :

"Mẹ không nghĩ trong nội Bone có lấy một gờ-ram tình yêu nào. Đối với những người trong nhà Yewbeam, việc Lyell chết chỉ là kết thúc một giai đoạn xui xẻo. Nhưng họ lại quan tâm đến con, Charlie. Biết đâu con lại có phép thì sao ? Họ nhận ra phải chăm sóc con cho đến khi biết con có phép không. Cho nên họ cho mẹ một căn nhà, cho ngoại Maisie sống chung. Sau đó nội Bone đến. Để canh chừng chúng ta mà. Rồi tới ông cậu Paton, bởi vì... à ... mẹ nghĩ chắc tại ông ấy không có chỗ nào khác để ở. Mẹ biết ơn tất cả mọi thứ, cho đến khi tất cả đám hình biến mất. Đó là điều mẹ không thể hiểu nổi. Dĩ nhiên nội Bone nói là nội không hề động đến chúng."

Charlie lắng nghe câu chuyện của mẹ rồi lắp ráp các sự kiện lại với nhau. Nó lầm bầm :

"Con biết vì sao tất cả hình của ba biến mất rồi. Nội Bone không muốn con nghe thấy điều ba con cần phải nói."

"Nhưng Charlie, lúc đó con mới có hai tuổi. Lúc ấy nội không hề biết con có cái tài kỳ cục là nghe được tiếng nói."
"Nhưng nội đoán được," Charlie nói. "Trong dòng họ thể nào cũng có người như vậy rồi."

Vẻ mặt nghiêm trọng của nó kiến mẹ nó phì cười. Cô hôn nó và bảo nó đừng lo lắng về nhà Yewbeam nữa.

"Và cũng đừng lo lắng gì vụ Học viên Bloor. Dù gì thì ngày xưa ba con học ở đó ra mà."

"Ba có tài phép chứ mẹ ?"

"Ồ, có chứ," mẹ nó nói khi ra đến cửa. "Nhưng không phải như kiểu của con, Charlie à. Ba không có phép. Ba là một nhạc công."

Khi mẹ đi rồi, Charlie trằn trọc không sao ngủ được. Có quá nhiều thứ ngổn ngang trong đầu nó. Quả là không yên ổn nổi khi nghĩ mình lại là con cháu của một dòng họ kỳ quái như vậy. Nó muốn biết nhiều hơn. Nhiều hơn nữa. Nhưng bắt đầu từ đâu bây giờ ? Có lẽ Ông cậu Paton sẽ cung cấp vài câu trả lời. Xem ra ông không lạnh lùng băng giá như những bà chị của mình.

Bão đã ngừng. Mưa cũng thôi rơi. Gió dừng lại và đồng hồ nhà thờ lớn gõ chuông nửa đêm. Đến hồi chuông thứ mười hai, bất thình lình, Charlie cảm thấy ngạt thở. Có cái gì đó xảy ra trong nó. Cứ như là nó đang đi qua một khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết. Nó nghĩ đến Lyell, người cha mà nó không sao nhớ ra nổi.

Cái khoảnh khắc đó trôi qua, và Charlie thấy mình tỉnh như sáo, nhưng bồn chồn. Vài phút sau, nó nghe tiếng ông cậu Paton cót két đi xuống cầu thang, vô nhà bếp lục đồ ăn. Từ bé tới lớn, Charlie vốn đã quen với sự ngao du đêm hôm của ông cậu Paton. Việc đó đêm nào cũng làm nó thức giấc, nhưng thường nó chỉ trở mình một cái rồi ngủ lại ngay. Đêm nay nó nhảy ra khỏi giường, mặc quần áo vô.

Khi ông cậu rời khỏi nhà, Charlie rón rén đi xuống lầu, bám theo. trước giờ nó vẫn muốn làm điều này nhưng không bao giờ có gan làm. Tối nay thì khác, nó cảm thấy tự tin và dứt khoát. Ông cậu Paton đi lẹ quá. Lúc Charlie vừa kép cửa trước, ráng thật nhẹ nhàng, thì ông cậu Paton đã quẹo khuất góc phố. Ép sát mình vô những ngôi nhà, Charlie chạy tới cuối đường.

Ông cậu Paton dừng lại nhìn ra sau. Charlie vội thu mình vô một góc tối. Con đường mà họ mới quẹo vô được thắp sáng bằng những bóng đèn nhỏ hình quả chuông, toả ánh sáng dịu lên mặt đường rải sỏi ướt. Ở đây, cây cối mọc sát nhau hơn, những bức tường cũng cao hơn. Đúng là một nơi im ắng, huyền bí.

Ông cậu Paton đi tiếp, nhưng những sải chân của ông, lúc trước gấp gáp đầy chủ đích, giờ đã như dạo bộ thảnh thơi. Nhảy cóc từ thân cây này tới thân cây kia, chẳng mấy chốc Charlie đã chỉ cách ông cậu có vài bước.

Một cơn gió rùng mình rít qua tai Charlie và nó bỗng tự hỏi liệu cuộc bám gót nửa đêm này của mình sẽ đưa đến đâu. Rốt cuộc ông cậu Paton vẫn chưa hóa thành ma cà rồng hay biến thành người sói. Có thể ông chỉ thấy sung sướng khi được ở trong bóng đêm mà thôi. Charlie đang định quay lại, tìm đường về nhà thì bỗng nhiên ông cậu Paton dừng phắt lại. Ông đứng cách một cột đèn chừng một mét, và từ ông phát ra tiếng vo vo kiểu gì đó rất lạ. Chính xác thì không phải tiếng vo vo, vì Charlie không thể nghe rõ được. Đúng hơn là một cảm giác vo vo, như thể không khí quanh ông ngập tràn một thứ âm nhạc không tiếng động.

Ánh sáng từ bóng đèn bỗng rực sáng hơn, sáng lóa đến nỗi Charlie gần như không nhìn thẳng vô nó được.Thế rồi một tiếng "crắc" bé xíu, bóng đèn vỡ tan, những mảnh thủy tinh sáng lóa rơi lả tả xuống đất.

Charlie há hốc miệng kinh ngạc. Nó dụi mắt. Không chừng đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên : có thể đúng lúc ông cậu nó đứng đó thì bóng đèn nóng quá, thủy tinh không chịu được mà vở ra thôi.

Ông cậu Paton bước tiếp và Charlie đi theo, vẫn núp sau những thân cây. Khi tới một cột đền nữa, ông cậu chậm bước lại, nhưng lần này, mặc dù bóng đèn trở nên sáng lóa dữ dội, ông vẫn bước ngang qua trước khi cái bóng thủy tinh vỡ tan. Rồi sau đó, không hề quay đầu lại, ông nói :

"Tại sao lại bám theo ta ?"

Chương III

Những Con Mèo Lửa


Charlie tê cứng người. Nó không ngờ đã bị Ông cậu trông thấy. Nhưng rồi câu hỏi kia lại vang lên, "Charlie, tại sao mày lại bám theo ta ?"

Từ sau một thân cây, Charlie bước ra.

"Sao Ông cậu biết ?" Nó lí nhí.

Ông cậu Paton quay lại nhìn nó.

"Nếu đúng như mày đang nghĩ, thì ta trả lời luôn: ta không có mắt sau gáy."

"Không, con không nghĩ thế," Charlie nói. "Nhưng làm sao Ông cậu biết ?"

"Nhóc, ta thấy mày ngay lúc quẹo ở góc đường. Thật ra ta cũng có đoán trước. Ta nghĩ mày cũng khó mà ngủ được sau buổi tối hãi hùng vừa rồi. "

Ông cậu Paton cười nhếch mép.

"Tài phép của Ông cậu đó hả ?" Charlie hỏi. "Kích sáng bóng đèn ấy ?"

“Đáng khing quá phải không ? Ta hỏi mày chứ cái trò đó được tích sự gì ? Giá mày đừng thấy thì hơn.”

Ông cậu Paton ngắm nghía mấy ngón tay chắc khỏe của mình :
“Nào, đứa mày về thôi. Tối nay ta làm đủ rồi.”
Ông nắm tay Charlie và cả hai cùng đi về nhà.

Charlie nhìn thấy một khía cạnh mới của Ông cậu. Nào có mấy người chỉ cần đứng đó thôi mà kích được bóng đèn. Đúng ra, theo như nó biết, thì trước nay chưa có ai làm được điều này. Đèn điện hết sức cần cho cuộc sống về đêm của một thành phố. Ông cậu Paton hẳn đã có lúc tung hoành dưới phố - nơi mà ánh đèn lấp lánh và rực rỡ tứ bề.

“Đã bao giờ Ông cậu... ừm... Ông cậu làm như vừa nãy với nhiều bóng đèn cùng lúc chưa ?” Charlie hỏi. “Tỉ như ở nhà hát, rạp chiếu bóng hay là quán rượu ấy ?”

Mất một lúc, Charlie nghĩ là Ông cậu Paton không trả lời, và lẽ ra nó không nên hỏi, thì ông bỗng lầm bầm :

“Có, cách đây lâu rồi. Ta đã làm điều đó vì một cô gái.”

“Uí ! Chắc cô ấy ngạc nhiên lắm ?”

“Cô ấy chạy mất,” Ông cậu Paton buồn rười rượi, “và không bao giờ nói chuyện với ta nữa.”

“Con hiểu rồi. Vậy Ông cậu ra đường ban ngày không an toàn hơn sao ? Ý con là, ban ngày thì không có nhiều đèn sáng.”

“Hừ ! Mày giỡn chắc,” Ông cậu nói. “Mặt tiền cửa tiệm nào mà chả có đèn trưng hàng. Đâu đâu cũng có đèn. Vả lại ban ngày người ta sẽ trông thấy ta. Ngoài ra, cũng thành thói quen rồi. Chẳng qua ta không thích ánh sáng ban ngày nên không muốn phơi ra thôi.”

Họ về đến cửa nhà số 9, và Charlie vội vã trèo lại lên giường trước khi có ai đó trong nhà thức giấc. Nó thiếp đi ngay tức thì và mơ thấy Ông cậu Paton kích đèn trên mọi vì sao, cho đến khi tất cả nổ tung, hệt như pháo bông.

Sáng ra, Charlie tỉnh giấc với cảm giác bứt rứt khó chịu. Dù thích hay không, chẳng bao lâu nữa nó sẽ phải vô Học viện Bloor. Chỉ nghĩ thế thôi đã khiến nó phát bệnh. Cố lắm cả bữa sáng nó cũng chỉ nuốt được một lát bánh mì nướng. Nó cũng không hề đụng tới món trứng và thịt xông khói mà ngoại Maisie đã đặt trước mặt.

“Thằng nhỏ lo đấy. Đúng không, con?” Ngoại Maisie chắc lưỡi. “Cái nhà Yewbeam khốn khổ ấy. Sao con lại phải đến cái trường to đùng xấu xí đó chớ ? Tụi ta sẽ ra tiệm kẹo mua một ít sô-cô-la cho con vui lên vậy.”

Nội Bone không có mặt. Bà luôn dùng điểm tâm trong phòng riêng. Còn Ông cậu Paton thì chỉ ăn vào đêm khuya, như Charlie trước giờ vẫn thấy thế.
Nó liếc mẹ nó, trông cô như đang ở trong một giấc mơ màng, cách xa đâu đó hàng hàng dặm.

“Con có phải mặc đồng phục đặc biệt gì không, mẹ ?” Nó hỏi.
Mẹ nó giật mình ngước lên. “Áo chùng xanh,” cô đáp. “Các nhạc công mặc áo màu xanh. Xanh ngọc bích, một màu tuyệt đẹp.”

“Nhưng con không phải là nhạc công,” Charlie phản đối.

“Biết vậy,” mẹ nó đồng ý. "Nhưng họ không có khoa nào hợp với tài phép của con, Charlie à. Con sẽ được xếp vô khoa nhạc, giống như ba con. Có những lớp học sáo. Mẹ chắc sẽ như vậy."

"Thế nữa ?" Charlie nghi ngờ. Nó chưa bao giờ giỏi nhạc và nó chỉ thổi sáo khi nào bị bắt thổi. "Khi nào thì con phải bắt đầu ?"

"Nội trong vòng một tháng," mẹ nó đáp.

"Lẹ vậy sao ?" Charlie hốt hoảng. "Ngay giữa học kỳ ?"

"Mẹ xin lỗi, Charlie," mẹ nó nói, vẻ ân hận. "Nhà Yewbeam nghĩ như thế là tốt nhất. Họ bảo không được để phí một giây nào, bởi vì con... à không... bởi vì họ đã dứt khoát."

"Tội nghiệp thằng bé," ngoại Maisie lẩm bẩm.

Trời lại đổ mưa, ngoại Maisie lôi ra một cái áo mưa màu hồng tươi. Mẹ Charlie rút từ tủ âm tường ra một cây dù. Cô không thích mặc áo mưa.

"Ngoại với mẹ ra cửa hàng không lâu đâu," cô bảo Charlie. "Con có muốn mẹ lấy tấm hình về lại không ?"

Charlie hầu như đã quên phéng tấm thiệp sinh nhật của Benjamin. không rõ vì sao lúc này nó hơi do dự, thấy mất tấm hình luôn cũng được.

"Thôi," nó đáp. "Nhưng mẹ mua cho Benjamin một tấm thiệp sinh nhật được không ? Chắc con không dùng hình con Hạt Đậu nữa đâu."

Ngoại Maisie và mẹ vừa đi khỏi, Charlie tót lên lầu, vớ lấy chiếc phong bì màu cam. Nó mới mở phong bì, rút tấm hình ra thì nghe có tiếng chuông cửa. Chẳng ai ra mở. Chắc chắn nội Bone đã ra phố, còn Ông cậu Paton thì ban ngày đến chuông điện thoại còn không trả lời nửa là chuông cửa.

Vẫn cầm tấm hình trên tay, Charlie lao xuống mở cửa.
một người đàn ông lạ hoắc đứng ngay bậc thềm. Lạ hơn nữa, có ba con mèo quấn quanh chân ông.

"Onimous và những Con mèo lửa," người đàn ông tự giới thiệu. "Đội diệt chuột." Ông moi từ chiếc áo khoáng giả lông ra một tấm thiếp.

"Onimous ?" Charlie hỏi.

"Phải," người đàn ông nói. "Onimous. Có hơi khác một tí. Orvil Onimous ."

Ông cười với Charlie một nụ cười thật rộng, phô cả hàm răng sắc bóng. "Tôi tin là nhà ta đang có vấn đề. Chuột hả ?"

Đoạn ông thực hiện một cú nhảy thật tức cười, rồi đáp xuống ngay cạnh Charlie.

"Cháu không biết," Charlie đáp. Nó vẫn được dặn là không để cho người lạ vô nhà. Nhưng cái ông này đã lọt vô nhà mất rồi. Nó hỏi : "Có người gọi ông đến hả ?"

"Có một cái gì đó gọi tôi đến. Ngay lúc này thì tôi không thể nói được đó là thứ gì. Có thể cậu sẽ không tin tôi."

"Thật thế á ?" Charlie nổi cơn tò mò.

Lũ mèo nãy giờ vẫn theo bén gót ông Onimous, giờ đi đi lại lại vơ vẩn dọc hành lang dọc hành lang ở cửa ra vô. Chúng là những con mèo lạ lùng nhất. Con đầu tiên màu đồng rực, con thứ hai màu cam tươi và con thứ ba màu vàng chói. Con màu đồng có vẻ như biết Charlie. Nó đứng lên trên hai chân sau và lắc nắm cửa nhà bếp cành cạch.

"Bình tĩnh nào, Dương Cưu," ông Onimous nhắc. "Mi sẽ không bao giờ học được sao ?"

Con Dương Cưu đã xoay được nắm đấm cửa. Cửa nhà bếp bật mở và con mèo phóng vô trong, theo sau là hai con kia.

"Xin lỗi về chuyện này," ông Onimous nói. "Nó là một con nóng nảy, con Dương Cưu ấy. Con Sư Tử cũng hơi tí huênh hoang, nhưng con Nhân Mã lại rất có phong cách. Xin lỗi, tốt hơn là tôi phải dòm chừng chúng."

Trước khi Charlie kịp quay lại, ông Onimous đã sượt qua mặt nó và phóng vô nhà bếp, gọi "Bọn Mèo Lửa, đừng có làm ta mất mặt đấy. Làm ăn tử tế coi nào."

Giờ thì cả ba con mèo đang đi đi lại lại trước cái kho chứa thực phẩm. Charlie nhớ ra mớ trái cây nẫu, và trước khi đám mèo tự mở bung một cánh cửa nữa, Charlie mở cánh cửa đó ra cho chúng vô.

Thế là bắt đầu những cú vồ, cú phóng cùng những tiếng gầm gừ. Rõ ràng là trong kho đầy chuột. Loáng một cái, bọn mèo đã tóm gọn lũ chuột, hết con này đến con kia, rồi xếp những cái xác chuột thành hàng ngay ngắn dọc theo bờ tường.

Charlie lui ra xa. trước giờ nó không hề biết là trong không thực phẩm có chuột. Sao ngoại Maisie và mẹ nó cũng không nhận ra nhỉ ? Có lẽ lũ chuột mới kéo đến sống hồi sáng này, do mùi trái cây thối đưa đẩy. Charlie khá là thích chuột, cho nên nó ước gì không phải chứng kiến cảnh hàng thây xám ngoét đang ngày càng dài thêm.

Khi hàng xác đã dài được mười lăm con, lũ mèo tỏ vẻ đã hoàn tất công việc. Chúng ngồi xuống và liếm cật lực bộ lông tinh tươm của mình.

"Một tách cà phê có được không nhỉ ?" Ông Onimous hỏi. "Tôi mệt lả rồi."
Charlie thấy rõ nãy giờ ông Onimous không hề nhấc một ngón tay, chẳng làm tí gì để gọi là cực nhọc cả. Bọn mèo quán xuyến hết. Nhưng ông Onimous đã ngồi vô bàn ăn, nhìn hau háu vô ấm nước. Charlie không nỡ lòng nào làm ông thất vọng. Tay nó vẫn cầm tấm hình, cho nên nó đặt tấm hình xuống và đi rót nước vô ấm.

"A," ông Onimous kêu lên. "Đây rồi. Cái này sẽ giải đáp được mọi chuyện."
"Cái gì giải đáp ạ ?" Charlie nhìn vô tấm hình, mà lúc này ông Onimous đang giơ ra trước ánh sáng.

Ông Onimous chỉ con mèo ở cuối tấm hình. "Con Dương Cưu đấy," ông giải thích. "Cách mấy năm rồi, nhưng nó vẫn không quên. Nó biết là cậu đã phát hiện ra nó. Chính vì thế mà nó dẫn tôi tới đây."

"Sao cơ ?"

Charlie cảm thấy xây xẩm. Nó ngồi phịch xuống.

"Có phải ông nói đó là con Dương Cưu ?" Nó chỉ vô con mèo màu đồng, "Con Dương Cưu biết cháu đã xem hình nó ?"

"Không hẳn thế," ông Onimous gãi cái đầu trông như lông thú của mình. Charlie nhận thấy móng tay ông cần phải được cắt tỉa đến nơi đến chốn. Ngoại Maisie không bao giờ để sổng một ai có mớ móng tay dài ngần ấy.

Ấm nước sôi e e và Charlie pha cà phê cho ông Onimous. "Ông uống cà phê như thế nào ?" Nó hỏi, đặt cái tách trước mặt vị khách.

"Vui lòng cho ba cục đường," ông Onimous đáp.
Charlie nóng lòng thảy ba cục đường vô tách cà phê.

Ông Onimous hớn hở hẳn lên. Ông nhấp một ngụm, mặt lại sáng lên lần nữa, và rồi, chồm gần tới Charlie, ông nói, "Nó biết cậu đã được nối kết, con Dương Cưu ấy. Và đúng vậy; cậu có tấm. những con mèo này không phải mèo bình thường; chúng hiểu chuyện. Chúng chọn tôi vì tôi có phong thái đặc biệt đối với thú vật. Chúng dẫn tôi đi đây đi đó, cố dẹp trừ bọn gian tà.

Tôi chỉ đi theo và giúp đỡ khi có thể. Trường hợp này," ngón tay ông chạm vô người đàn ông ẵm đứa nhỏ, "là tệ hại nhất. Con Dương Cưu lúc nào cũng điên tiết lên vì chuyện ấy. Biết bao lần nó cố lập lại trất tự, nhưng chúng tôi cần cậu, Charlie."

"Cần cháu ?" Charlie hỏi.

"Cậu là một trong những người có phép thuật, đúng không nào ?" Ông Onimous hạ giọng, như thể đó là một bí mật, không được nói to lên.

"Họ nói thế," Charlie đáp. Nó không thể không nhìn vô tấm hình, theo ngón tay ông Onimous chỉ mà như buộc tội lên mặt người đàn ông. Ngay khi vừa nhìn vô, Charlie nghe tiếng đứa bé khóc.

Con Dương Cưu xồ tới, bám những cái vuốt lên đùi Charlie, gào lên một tiếng xé màng nhĩ. Tiếng gào của nó lập tức được con Sư Tử cam
avatar
HD
Mem có nhiều đóng góp
Mem có nhiều đóng góp

Tổng số bài gửi : 268
Thành tích : 125397
Điểm cộng từ admin : 64
Join date : 11/02/2011
Age : 22
Đến từ : Sai Gon

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết