D-Crew
Latest topics
» Detective Conan - file 770
Sun Jan 08, 2012 5:31 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 769
Sun Jan 08, 2012 5:25 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 768
Sun Jan 08, 2012 5:17 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 767
Sun Jan 08, 2012 5:11 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 766
Sun Jan 08, 2012 5:01 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 765
Sun Jan 08, 2012 4:52 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 764
Sun Jan 08, 2012 4:46 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 763
Sun Jan 08, 2012 4:42 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 762
Sun Jan 08, 2012 4:40 pm by 6-24-18-6-2

December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Calendar Calendar


[Jenny Nimmo] Charlie Bone - Tập 1: Charlie Bone lúc nửa đêm (3)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

[Jenny Nimmo] Charlie Bone - Tập 1: Charlie Bone lúc nửa đêm (3)

Bài gửi by HD on Sat Feb 12, 2011 3:31 pm

Fidelio nhún vai. "Cũng được. Giờ thì tiếp tục học nhạc nào."

Chúng bắt đầu bằng "mổ cò", và Charlie vô cùng ngạc nhiên là chỉ sau vài lỗi kinh khủng thì nó cũng xoay sở để đánh được một số nốt nhạc cơ bản bằng cả hai tay, trong khi Fidelio chọn lựa giai điệu.

Chừng sau một tiếng đồng hồ, Charlie có thể chơi các thang âm trên những phím khác nhau, và cả một hợp âm rải. Fidelio là một giáo viên vô cùng ồn ào. Nó nhảy lộp cộp quanh Charlie, nhịp chân, gõ lên đàn, xướng âm. Cuối cùng, nó lấy cây vĩ cầm ra và bắt đầu đệm cho Charlie. Chúng tạo nên âm thanh thật tuyệt.

"Giờ anh phải về đây," Fidelio ngân nga, vung vẩy và đưa cho Charlie:

"Coi kỹ những cái này và học thuộc các nốt nhạc đi. Được không ?"

"Được ạ." Đầu Charlie vẫn còn văng vẳng tiếng nhạc khi nhìn Fidelio đi ra.

Chiều hôm đó, Charlie mang mấy bản nhạc Fidelio đã để lại cho nó ra xem. Nó nhanh chóng nhận ra là nếu ngồi bên đàn piano thì sẽ dễ học thuộc các nốt nhạc hơn.

Nhưng nó chỉ mới ấn được vài phím thì nội Bone bất ngờ xông vô, yêu cầu được biết vì sao nó lại ồn ào lên như vầy.

"Con phải học nếu sắp tới vô khoa nhạc, đúng không ạ ?" Charlie nói.

Nội Bone khịt mũi và sau đó đặt một cuốn tập to cộ lên cái bàn phòng ăn.

"Học nhạc xong thì bắt tay vô cái này, nghe chưa," bà bảo.

Charlie không thích cái tập giấy dày cộp, đen thui đó. Ngoài bì là dóng chữ được in nhũ vàng : HỌC VIỆN BLOOR.

"Đó là cái gì vậy ?" Nó hỏi.

"Bài tập," nội Bone đáp. "Những câu hỏi. Con phải trả lời mọi câu hỏi trong đó. ta sẽ kiểm tra bài làm của con vào cuối mỗi ngày. Nếu sai thì phải làm lại. Ta nghĩ cần ít nhất một tuần để trả lời hết."

"Như thế không công bằng," Charlie líu lưỡi. "Tiêu hết cả kỳ nghỉ của con rồi còn gì."

"Không đâu," nội Bone mỉm cười."Con có máy vi tính, đúng không ? Cứ nghĩ xem, trong vòng một tuần con sẽ biết được bao nhiêu là thứ. Rồi con sẽ gần như một nhà thông thái, phải không Charlie ?"

"Con không muốn thông thái," Charlie làu bàu.

"Nếu mày trả lời không xong mấy câu hỏi này thì tao dám chắc là mày sẽ khốn khổ khốn nạn ở Học viện Bloor đấy." Nội Bone nổi cáu. "Chứ mày muốn ngay từ đầu đã không ra gì hay sao thế ?" Rồi, vẫn mang một nụ cười gằn bực bội, bà rời khỏi phòng.

Charlie không thể tin nổi sao mình đen đủi tới vậy. Nó mở cuốn tập ra và đảo qua danh sách câu hỏi. Có năm trăm lẻ hai câu ! Và, với cái liếc sơ, nó biết mình không thể trả lời bất kỳ câu nào. Tất cả đều hỏi về lịch sử xa xưa, về những địa danh, về những con người nó chưa từng nghe nói đến. Gay nhất là những câu hỏi về toán và khoa học. Dù với máy vi tính thì nó cũng phải mất nhiều thế kỷ mới trả lời hết phân nửa.

Charlie rên rỉ. Nó đành phải từ bỏ âm nhạc mà xách cuốn tập bìa đen lên lầu. Khi đi ngang qua cửa phòng Ông cậu Paton, chợt nảy ra một ý, nó bèn gõ cửa, hơi ngần ngại.

"Gì đó ?" Giọng nói cáu kỉnh quen thuộc vọng ra.

"Con đây mà, Ông cậu Paton," Charlie nói. "Con xin lỗi đã quấy rầy Ông cậu, nhưng con có chuyện này hết sức rắc rối cần được giúp đỡ."

"Vậy thì vô đi," Ông cậu Paton nói trong tiếng thở dài.

Charlie bước vô. Phòng Ông cậu trông còn hỗn độn hơn lần trước. Vài mẩu giấy còn mắc cả vô tay áo ông.

"Chuyện gì ?" Ông cậu Paton hỏi.

Charlie đặt cuốn tập lên bàn ông.

"Nội Bone kêu con phải trả lời toàn bộ những câu hỏi này trong một tuần. Hơn năm trăm câu."

Ông cậu huýt gió, và nói "Một yêu cầu quá sức đấy, Charlie."

"Làm sao con làm được, Ông cậu Paton ?"

"Mày sẽ cần rất nhiều giấy."

"Thôi mà. Nghiêm túc đi mà," Charlie đau khổ nói.

"Ta coi là mày đang xin ta giúp đỡ đi," Ông cậu Paton đò đưa. "Nếu vậy thì ta cũng không thể bỏ công việc của ta hôm nay được. Nhưng ngày mai chắc chắn ta sẽ làm những gì có thể làm được cho mày. Kiến thức bách khoa của ta cũng đáng kể đấy. Chúng ta sẽ giải quyết đống này gọn gàng thôi, ta chắc đó." Ông cậu vỗ vỗ lên tập giấy đen. "Bây giờ thì đem cái thứ xấu xa này đi đi, và để cho ta yên."

"Con cám ơn, Ông cậu Paton. Cám ơn, cám ơn Ông cậu !"

Lòng tràn trề biết ơn, Charlie nhảy vụt ra cửa, nhưng lần này, trước khi ra khỏi, nó không thể kìm được, hỏi :

"Chính xác thì công việc của Ông cậu là gì vậy ?"

"Ta đang viết một cuốn sách," Ông cậu trả lời mà không nhìn lên. "Lâu nay ta vẫn viết, và chắc chắn sẽ viết mãi."

"Sách về cái gì ạ ?"

"Lịch sử, Charlie." Ông cậu Paton giờ đang viết lia lịa một cách giận dữ vô một cuốn sổ. "Lịch sử dòng họ Yewbeam và ông tổ của họ là Vua Đỏ."

Lại là Vua Đỏ.

"Ông ta là ai vậy ?" Charlie hỏi.

"Ông ta là ai à ?" Ông cậu Paton nhìn Charlie chằm chằm, như thể không trông thấy nó, như thể ý nghĩ của ông đang ở tận đẩu tận đâu. "Một ngày nào đó, ta sẽ kể cho mày nghe nhiều hơn. Còn bây giờ, tất cả những gì ta có thể nói là, ông ấy là một vị vua... đã biến mất."

"Ồ," Charlie quyết định tốt nhất là nó nên biến đi, trong khi Ông cậu vẫn còn đang vui vẻ. Nó đóng cửa lại, thật sẽ sàng sau lưng.

Ông cậu Paton đã giữ lời. Hàng ngày ông cho Charlie vô phòng, rồi hai người cùng nhau giải từ đầu đến cuối cái danh sách câu hỏi dài thượt ấy. Ông cậu Paton thực đã không ngoa về kiến thức tổng quát của mình. Quả là đáng nể.

Charlie giải đáp một trăm câu mỗi ngày; như thế, theo Ông cậu đã tính toán, nó sẽ hoàn thành vào tối thứ sáu và sẽ có một ngày nghỉ cuối tuần trước khi vô Học viện.

Vào các buổi tối, nội Bone cho phép Charlie mở đàn piano ra và tập mấy nốt nhạc mà Fidelio đã đưa cho nó để học thuộc. Nhưng có một hôm, nó quên. Nó đói quá nên phải vô bếp kiếm bánh mì bơ ăn. Mới cắn được vài miếng thì nó gục đầu xuống bàn và thiếp đi. Nó choàng dậy thì thấy nội Bone đang nắm tóc kéo đầu nó lên.

"Học nhạc, Charlie !" Bà gào lên với nó. "Không học cho xong thì đừng có mà ăn tối."

Charlie lê bước đến bên cây đàn piano. Nội Bone dõi theo nó như một con diều hâu, cho đến lúc nó kéo cái ghế đàn ra và ngồi xuống. Nó mệt đến nỗi không nhấc nổi ngón tay; thế nên nó không cố nữa. Ngả người ra sau, khoanh tay trước ngực, nó lầm bầm :

"Phải chi có ba ở đây, ba sẽ dạy mình. Mình nghĩ chỉ có ba mới thích hợp với cây đàn này."

Nội Bone đã dợm bỏ đi, nhưng ngay lập tức, bà buột miệng :

"Ba con có một cây piano lớn, dựng giữa một căn phòng rộng, sáng trưng. Căn phòng đó chỉ có hai thứ thôi : đó là cây đàn piano và ba Lyell của con. Nhìn qua dãy cửa sổ dài là thấy một hồ nước, nhưng ba con không bao giờ nhìn ra đó, ba con chỉ dán mắt vô bản nhạc trong khi mười ngón tay bấm phím đàn. Thế rồi, Lyell bẻ vỡ lời nguyền."

"Sau đó chuyện gì xảy ra ?" Charlie dũng cảm hỏi. Nó gần như nghe thấy một tiếng "crắc" trong người nội Bone, khi bà vụt thoát khỏi cơn mơ màng.

"Ba mày đã phá luật, Charlie. Việc xảy ra là vậy. Cẩn thận đừng để việc đó lặp lại với mày đó."

Trong tích tắc, bà biến mất, và Charlie nhận thấy mình đã tỉnh như sáo. Nửa giờ sau, nó đã thuộc nhiều nốt nhạc đến nỗi có thể đọc được một giai điệu đơn giản, và thậm chí còn đàn được cả giai điệu ấy.

Kể từ khi bị lừa đến nỗi tự phản bội chính mình, Charlie tránh không xem báo hay tạp chí nữa. Nó không muốn nghe những tiếng nói. Nó không muốn nghe trộm chuyện riêng tư hay lắng nghe chuyện bí mật của người khác nữa. Mỗi lần mẹ nó mở báo ra đọc, nó lại ngoảnh đầu đi. Nhưng ngoại Maisie bảo phép thuật bẩm sinh của nó nên được sử dụng, để cho vui thôi vậy mà. Cuối cùng ngoại cũng thuyết phục được Charlie lắng nghe hình hai ngôi sao màn bạc mà bà ngưỡng mộ : Gregory Morton và Lydia Smiley.

Bức hình chụp bên hồ bơi. Ban đầu Charlie chỉ nghe được một tiếng tóe nước nhỏ xíu. Nó định đẩy tờ tạp chí ra chỗ khác, đang hy vọng thế là đã mất hẳn cái biệt tài không mong đợi đó, thì một giọng nói vang lên, "Phải giảm cân đi thôi em gái. Người em nứt ra khỏi cái bikini kìa.

Đó chắc chắn là giọng của tay phó nháy, bởi vì liền ngay theo sau là giọng của Gregory Morton văng tục khủng kiếp, "Mày có để người yêu của tao yên không, mày là đồ ****!!! Tao thích mũm mĩm, trông.....”

Lydia Smiley văng tục thậm chí còn nhiều hơn Gregory, cô ta nói, "Đủ rồi. Tao chịu hết nổi tụi bay rồi. Cả hai thằng ****!!!”

Charlie lặp lại những gì nó đã nghe được cho ngoại Maisie và mẹ. Họ phá ra cười lăn cười bò, cười chảy cả nước mắt. Charlie thấy chuyện đó đâu có mắc cười lắm, nhưng tiếng cười của ngoại Maisie dễ lây nên cuối cùng nó cũng bật cười theo hích hích.

"Ôi, Charlie , nghe thêm nữa đi," ngoại Maisie nài nỉ. "Để coi, tấm này được không ?"

Ngoại lại đẩy tờ tạp chí về phía Charlie, chỉ vô hình ngài thủ tướng và gia đình.

Charlie chưa kịp liếc nhìn tấm hình thì cửa mở tung, và nội Bone hiên ngang đi vô. Ngay lập tức bà đoán được chuyện gì đang xảy ra, bèn phăm phăm đến bên bàn, giật lấy tờ tạp chí và kẹp vô nách.

"Sao các người dám làm chuyện này ?" Bà hét lên, lườm ngoại Maisie trước tiên rồi lườm mẹ Charlie. "Thằng bé này được ban phép thuật," bà thò một ngón tay dài dí mạnh vô đầu Charlie, "và các người đang khuyến khích nó lạm dụng phép thuật."

"Con chỉ..." Charlie cất tiếng.

"Tao thừa biết mày đã làm gì," nội Bone lạnh lùng. "Ngồi trong bếp mà cười sằng sặc thì đâu có gì đàng hoàng. Mày không xứng đáng với tài phép của mày, thằng ngu. Bây giờ mày biết mày có phép thuật rồi thì phải có trách nhiệm trau dồi nó chớ. Phải trau dồi, phải tôn kính, phải nuôi dưỡng của thừa kế đó chớ... chớ đâu phải lãng phí vô những trò rác rưởi, lố bịch như vầy. Liệu mà dùng nó vô những việc quan trọng."

Charlie tính cãi là thủ tướng cũng quan trọng vậy, nhưng nó lại suy nghĩ xa hơn. Nó còn hai ngày và hai trăm câu hỏi cần trả lời, nó không muốn phá cơ hội có một ngày cuối tuần rảnh rỗi.

"Tôi chẳng hiểu tại sao lại không để thằng Charlie thỉnh thoảng được vui vẻ một tí," ngoại Maisie phẫn nộ. "Nó cũng là cháu tôi vậy."

"Đó là điều không may cho nó," nội Bone táp lại. "Charlie, về phòng học bài."

Charlie vội vả chuồn lên lầu, vô phòng mình, để mặc ngoại Maisie và nội Bone ở lại mắng mỏ nhau.

Nó vừa tính ngồi vô bàn thì trông thấy Benjamin băng qua đường. Charlie vẫy tay và mở cửa sổ ra.

"Có chuyện gì vậy ?" Benjamin gọi. "Sao mấy ngày nay không thấy bồ ? Mình có nhấn chuông nhà bồ hoài nhưng không ai cho mình vô."

Charlie giơ cuốn tập đen lên.

"Mình có năm trăm câu hỏi phải trả lời," nó nói với Benjamin."Giờ chỉ còn hai trăm câu thôi. Mình sẽ rảnh vào cuối tuần. Còn 'cái đó đó sao rồi ?"

"Tệ lắm," Benjamin nói. "Nó vẫn phát ra tiếng động. Có một bà cô đáng sợ của bồ đến. Bà ấy giả bộ đi quyên góp từ thiện, nhưng mình biết mặt bà mà. Bà này cũng giống như bà kia thôi, có điều già hơn."

"Bồ không để bà ấy vô nhà chứ ?" Charlie lo lắng hỏi.

"Không, Con Hạt Đậu tung ra cú sủa chết người là bà ấy chạy mất."

"Thằng Hạt Đậu khá lắm. Bây giờ mình phải đi làm bài thôi, Benjamin." Charlie thở dài não nề. "Hẹn gặp bồ vào thứ sáu khi mình đã làm xong các câu hỏi."

"Ờ." Benjamin phẩy tay một cái. "Kỳ nghỉ điên thật ! Mình chẳng gặp được ai cả. Mình sẽ dẫn con Hạt Đậu đi coi phim."

"Ngoài rạp có chiếu 'Trái Tim Chó' đó," Charlie nói. "Con Hạt Đậu sẽ thích cho coi."

Nó đóng cửa sổ lại và quay về với những câu hỏi. Nhưng nó không sao tập trung được. Đầu óc nó cứ nghĩ đến cái thùng màu bạc. Trong đó có gì ? Và tại sao những người nhà Yewbeam lại nôn nóng muốn đoạt cho được cái thùng đó đến vậy ?

Chương VII
BỊ THÔI MIÊN


Vào tối thứ Sáu, nội Bone chấm điểm một trăm câu hỏi cuối cùng của Charlie. Nó đã kiểm tra kỹ với Ông cậu Paton, và nó chắc chắn tất cả những câu trả lời đều đúng. Nhưng nội Bone lại đeo một bộ mặt đanh sắt khi đọc những dòng chữ ngoằn ngoèo của Charlie, làm tim nó bắt đầu thót lại.

Trong phòng nội Bone nóng hầm hập, đã thế Charlie phải đứng kế lò sưởi trong khi bà nó thì ngồi bên chiếc bàn nhỏ trước mặt. Đôi cẳng gầy guộc của bà xoãi dài ra dưới gầm bàn, hướng về phía lò sưởi, và Charlie không thể không nhận thấy hai ngón chân cái xương xẩu lòi ra khỏi chỗ đầu vớ lủng. Nó cảm thấy gớm guốc.

Rốt cuộc thì nội Bone cũng phết một dấu kiểm bé xíu bên cạnh hàng cuối cùng của trang cuối cùng. Bà ngước nhìn lên, "Chữ viết của mày thật ô nhục."

"Nhưng con trả lời đúng đấy chứ ?"

"Ừ," bà khịt khịt và hỉ mũi. "Mày có gian lận không ?"

"Gian lận ?" Charlie hơi run. "Không... không."

"Coi bộ mày không chắc lắm."

"Con chắc chứ," Charlie cãi lại. "Ý con là, có đúng là nội cho con được phép tra cứu hoặc dùng máy vi tính, đúng không ? Và con làm Yewbeam vậy."

"Đây là mười câu hỏi nữa." Bà đưa cho nó một tờ giấy. "Mày phải ngồi tại cái bàn này và trả lời ngay tại chỗ. Ngồi đây tao mới canh chừng mày được. Dễ lắm, cho nên mày không cần phải tra cứu đâu."

"Nhưng lúc trước thỏa thuận đâu có vụ này đâu,"Charlie rú lên. "Thật không công bằng."

"Cuộc đời vốn không công bằng," nội Bone nói. Bà lảo đảo lê bước tới cái giường lồi lõm, rộng rinh của mình, và lăn kềnh xuống đống gối. "Làm đi... càng sớm bắt đầu càng mau kết thúc."

Charlie lặng lẽ nghiến chặt răng. Tất cả đều là bài tập toán. Nó rên rẩm và bắt đầu. Hai bài đầu ngốn mất của nó cả thế kỷ, và nó vừa chuẩn bị giải bài thứ ba thì chợt nghe có tiếng ngáy đằng sau.

Nội Bone đã ngủ tự hồi nào. Miệng bà há hốc và một âm thanh đùng đục, ụ ịt đang phát ra từ đó. Charlie kiễng chân đi ra cửa, mở thật khẽ khàng, và lỉnh ra hành lang. Một tiếng 'kẹt' nhỏ vang lên khi nó đóng cửa lại, nhưng nội Bone vẫn không thức giấc.

Chẳng buồn khoác thêm áo khoác, Charlie lẻn ra đường và chạy tọt sang nhà Benjamin. Lúc nhảy lên mấy bậc cấp, nó nghe tiếng con Hạt Đậu sủa, tiếp liền là ba tiếng ré đinh tai. Charlie nhấn chuông.

Nó nhận thấy có một con mắt hiện ra ở đầu bên kia của lỗ nhòm, và rồi cửa mở ra.

Charlie kinh ngạc khi thấy đứng sừng sững trước mặt nó, không phải Benjamin, mà là ông Onimous.
"Chính là cậu," ông Onimous nói, cùng với một cú nhảy lò cò. "Chúng tôi đang chờ cậu. Vô đi, vô đi !"

Khi Charlie bước vô nhà, lại có thêm một tiếng sủa điên tiết nữa.

"Thôi nào, Đậu Ván," ông Onimous gọi. "Lịch lãm tí nào. Lũ mèo lửa của ta không ưa bọn chó thô lỗ đâu."

Rồi ông nhảy chân sáo qua hành lang cho tới khi chạm đến cửa tầng hầm. Đằng sau cánh cửa là Benjamin đang đứng, một tay túm chặt cổ con Hạt Đậu. Hạt Đậu ta vẫn cứ thò mõm xuống những bậc thang ọp ẹp; tiếng gừ của nó đã biến thành một tràng rống giận dữ.

Charlie đã thấy lý do ngay lập tức: dưới chân cầu thang, ba con mèo của ông Onimous đang lượn lờ vòng quanh cái thùng kim loại. Con Dương Cưu đột ngột gừ lên một tiếng kỳ quái và nhảy phóc lên cái thùng. Con Sư Tử, đuôi quật đen đét, giơ vuốt ra tấn công ổ khóa, trong khi con Nhân Mã ngoạm một cái móc gài.

"Cố lên, lũ mèo lửa của ta," ông Onimous khích lệ. "Bọn bay có thể làm tốt hơn thế mà. Hãy cho chúng ta thấy bản lĩnh của tụi bay coi !"

Lũ mèo ngóng lên nhìn ông Onimous, những cặp mắt lạ lùng sáng lấp láy, và ngay sau đó, chúng làm một việc hết sức kỳ lạ. Chúng bắt đầu chạy vòng quanh cái thùng. Mũi con này chạm đuôi con kia, chúng nối nhau tạo thành một vòng tròn, và khi chúng chạy, vòng tròn ấy sáng dần, sáng dần, cho đến khi biến thành một quầng sáng chói lòa. Những sinh vật đang bốc cháy ấy chạy càng lúc càng lẹ, và thoáng chốc, không còn thấy con mèo nào nữa, chỉ thấy lửa cháy rừng rực quanh cái thùng kim loại. Lửa liếm, lửa đốt, lửa cháy sém cái thùng. Mùi khét lẹt giăng kín tầng hầm, Charlie và Benjamin bật ho sặc sụa. Con Hạt Đậu cong đuôi biến mất, rú lên thảm hại.

Nhưng cũng chẳng được gì. Khi ngọn lửa tắt đi, lũ mèo lại hoàn mèo, cái thùng vẫn còn khóa, trơ trơ.

"Cậu phải đi tìm cho ra đúng chìa khóa, Charlie," ông Onimous nói. "Tiến sĩ Tolly biết mình làm gì khi niêm phong cái thùng này. Có lẽ ông ta cố ý để nó bị khóa lại vĩnh viễn."

Đám mèo thoăn thoắt leo lên những gióng thang mỏng mảnh. Charlie cảm nhận hơi nóng vẫn còn cháy lèo xèo trên lông chúng khi chúng quệt nhẹ vô đùi nó.

"Chúng là nguồn an ủi to lớn trong những đêm lạnh lẽo," ông Onimous nói. "Liệu có được một tách cà phê không đây ?"

Trong khi nhấm nháp tách cà phê đậm nghét do Benjamin pha, ông Onimous nói với Charlie rằng trước đó chính ông đã đem cái thùng xuống cất dưới tầng hầm.

"Tôi đã vô nhà khi chàng Benjamin trẻ tuổi này đang ở bên nhà cậu," ông Onimous nói. "Hôm ấy là ngày sinh nhật của anh chàng, tôi đoán thế. Không còn dư miếng bánh sinh nhật nào nhỉ."

"Làm sao ông vô nhà được ?" Charlie hỏi, vẻ nghi hoặc.

"Bà mẹ tốt bụng của Benjamin đã mở cửa cho tôi vô," ông Onimous nói. "Lúc đó bà ấy vừa về tới nhà. Ừm, trước đó tụi tôi, tức là tôi và mấy con mèo lửa, đã thấy cái bà mặc áo đen đi ủng đỏ ấy đang đi thu thập quần áo cũ. Tụi tôi đã biết trước là thế nào bà ấy cũng sẽ tới cửa nhà số 12, hỏi xin quần áo cũ. Mẹ của Benjamin, úi Trời, thể nào cũng sẽ nói, "Bà cứ lấy luôn đi. Đồ bỏ ấy mà" Và một khi bà ủng đỏ kia có được cái thùng rồi thì chấm hết, đúng không nào ?... Nhưng cuối cùng, chính tôi với mấy con mèo lửa lại là những kẻ mà mẹ của cậu Benjamin kia cho vô thăm cái tủ âm tường, để tìm diệt chuột mà, cậu hiểu chưa, và trong khi bà ấy pha cho tôi một tách cà phê ngon tuyệt, thì lũ mèo lửa đề nghị tôi nên chuyển cái thùng xuống tầng hầm. Cậu rõ chưa ?"

"Làm thế nào mà mèo có thể đề nghị chuyện này chuyện kia ?" Benjamin hỏi.

"Bằng mắt, Benjamin à," ông Onimous nói, "bằng tiếng meo meo, bằng đuôi quất vun vút, bằng mớ móng vuốt khéo léo."

Ông đứng lên, vuốt bàn tay nhỏ đầy lông lên tấm áo khoác, và nói :

"Charlie, tôi muốn chúc cậu may mắn. Không dễ gì khi phải đổi trường đâu, ngay cả những lúc thuận lợi nhất. Và Học viện Bloor không phải là một nơi dễ sống. Những gì cậu cần phải làm sẽ rất khó khăn và nguy hiểm, nhưng hãy nhớ, cậu được chọn làm người giải cứu một cuộc đời bị đánh cắp. Chà, một khởi đầu nghề nghiêp mới hoành tráng làm sao !"

Ông chìa bàn tay móng dài như vuốt ra.

Charlie bắt tay ông.

Benjamin hỏi, "Ai đã chọn cậu ấy ?"

Ông Onimous chưa kịp trả lời, Charlie hỏi tiếp, "Việc này có liên quan gì tới một ông vua đỏ không ạ ?"

"Liên quan tất," ông Onimous đáp.

Ông không nói thêm lời nào nữa, nhún nhún đi ra cửa và biến xuống đường. Hai thằng bé nhìn theo cái bóng nhỏ thó của ông lướt đi và biến mất chỗ khúc quẹo, theo sau là những cái đuôi của bọn mèo lửa, sáng rực lên.

"Tụi mình quên không hỏi vì sao ông ấy biết chỗ mình giấu cái thùng..." Benjamin tiếc rẻ.

"Còn rất nhiều thứ mình cũng quên không hỏi ông Onimous," Charlie nói "Ông ấy là người lẹ mắt lẹ tay nhất mình từng gặp trên đời."

Cái thùng của tiến sĩ Tolly lúc này đang được an toàn, nhưng nhà Yewbeam sẽ phải mất bao lâu nữa để đoạt được nó ? Nó cần phải được chuyển đến một nơi chắc chắn hơn, nơi mà họ không bao giờ nghĩ là sẽ tìm thấy nó.

Charlie nảy ra một ý.

"Fidelio Gunn !" Nó thốt lên.

"Đó là cái gì ?" Benjamin hỏi.

"Một anh kia," Charlie nói. "Thầy dạy nhạc của mình. Chủ Nhật này đến đi, bồ sẽ gặp anh ấy. Fidelio có thể giúp tụi mình. Mình biết thể nào anh ấy cũng giúp."

Benjamin coi bộ còn nghi ngờ. "Tụi mình sẽ đi kiếm ngay."

Khi Charlie về tới nơi thì nội Bone đã ra khỏi nhà, đi Charlie tránh được mọi sự không hài lòng của bà vì đám câu hỏi chưa được trả lời.

Sáng hôm sau, ngoại Maisie là người duy nhất đã thức giấc khi Charlie bò xuống lầu.

"Con đi vui vẻ nhé, Charlie," ngoại nói, dúi một trái chuối vô túi nó. "Vui được bao nhiêu thì cứ vui cho đã, trước khi quá trễ."

Charlie không nghĩ "vui" là từ thích hợp để mô tả việc nó sắp làm. Nó cảm thấy việc này quá quan trọng, không thể dùng từ "vui" được. Nhưng nó không nói cho ngoại Maisie biết.

Benjamin đang chờ bên ngoài căn nhà số 12. Nó đã để con Hạt Đậu ở nhà canh giữ cái thùng. Tiếng chó tru lên đau khổ lẵng nhẵng theo chúng tới tận đầu đường.

"Tụi mình đi không lâu đâu nhỉ ?" Benjamin nói trong cảm giác có lỗi.

Charlie không chắc. Lại một ngày u ám, lạnh lẽo nữa. Thỉnh thoảng những loạt mưa đá và mưa tuyết quất vô mặt hai đứa, và chúng phải cúi rạp người xuống mà bước để tránh bị những hòn nước đá táp vô, đau nhói.

Người qua lại thưa thớt và con đường dẫn đến Nhà Thờ gần như hoang vắng. Nhưng khi hai thằng đến gần tới tiệm của cô Ingledew, thì bỗng có hai bóng người xông ra khỏi bức màn mưa tuyết, hai thằng bé cỡ mười sáu hay mười bảy tuổi gì đó. Chúng dừng lại khi thấy Charlie và Benjamin, rồi hơi tách nhau ra, choán hết cả cái vỉa hè hẹp veo. Khi Charlie bước xuống lòng đường để né chúng, thì một trong hai thằng cất tiếng, "Charlie Bone phải không ?"

Charlie giật bắn mình. Trước kia nó đã từng nghe giọng nói này rồi. Nó nhìn lên và nhận ra anh chàng đã nhìn ra anh chàng đã nhìn nó trừng trừng từ một tờ báo : Manfred Bloor.

"Đi đâu đấy, Charlie Bone ?" Manfred hỏi.

"Không phải việc của anh," Charlie đáp, trong lòng thì hơi run, nhưng giọng thì căn lên.

"Ồ, không phải sao ?" Thằng thứ hai vừa cười vừa cất tiếng the thé.

"Đó là việc của anh," Manfred nói. "Nhưng anh biết rồi. Mày tới một tiệm sách được gọi là Ingledew để van xin cái bà Ingledew ấy kiếm chìa khóa cho mày, để mở một cái thùng không phải của mày, cũng chẳng phải của bà ấy."

Charlie chẳng nói gì. Nó khom người luồn quanh Manfred và định nhảy xuống lòng đường, nhưng bàn tay Manfred đã vươn ra giật mạnh cánh tay Charlie lại. Thằng kia, cái thằng tóc đỏ, lẹ như chồn, chộp lấy Benjamin.

"Anh có tin không vui cho mày đây," Manfred nói bằng giọng khào khào, lạnh tanh. "Mày sẽ chẳng tới được bất cứ tiệm sách nào cả. Và mày cũng đừng hòng có cái chìa nào ! Không ai mở được cái thùng đó cho đến khi nó được giao lại cho anh."

"Em không hiểu anh đang nói cái gì cả," Charlie đôi co ráng vặn vẹo thoát khỏi gọng kềm của Manfred.

"Tụi em chỉ muốn mua một cuốn sách thôi," Benjamin thêm vô.

"Chúng mày sẽ chả tìm thấy cuốn sách con nít nào trong tiệm mụ Ingledew đâu," thằng tóc đỏ nói.

"Buông tôi ra," Charlie thét lên. "Tôi muốn đi đâu thì đi chớ ! Các anh không có quyền chặn tôi." Nó vung bàn tay còn tự do và đấm cho Manfred một cú vô tai, nhưng thằng cao hơn liền chụp luôn cả hai tay Charlie, xiết càng lúc càng chặt lại, và vật nó lăn ra đất.

"Nhìn tao đây !" Manfred ra lệnh.

Charlie nhìn. Nó không thể cưỡng lại được.

"Nhìn sâu vô mắt tao," tiếng thầm thì ghê rợn thốt ra.

Đôi mắt Manfred giống như hai cục than đá, đen xì và sâu hoăm hoắm. Charlie dòm chằm chằm vô chúng, vừa cố kháng cự lại, vừa bị cuốn hút vô. Nó cảm thấy mình chìm dần, chìm dần. Và giờ, nó sắp chết đuối, vì nó không thể thở được nữa. Thế giới bên ngoài hai con mắt đen như than của Manfred dần biến mất, và Charlie thấy mình rơi vô một thế giới khác : chính xác là bên trong một chiếc xe hơi.

Chiếc xe đang lao đi với tốc độ kinh hoàng, xuyên qua một khu rừng, và hóa ra Charlie lại đang cầm lái. Hai con mắt đen thui giờ ở bên cạnh nó, và cái giọng rít rịt nhắc lại :

"Hãy nhìn vô mắt tao !"

Đột nhiên, một cú nảy xóc kinh người, và Charlie bị quăng khỏi xe. Nó quỳ mọp trên miệng một cái hố trong khi chiếc xe nhưng một chiếc xe màu xanh da trời nhưng lộn nhào khỏi bờ rìa. Sự thinh lặng của khu rừng bị phá vỡ bởi tiếng gào thét của bọn chim chóc tán loạn, và rồi, xa xa bên dưới, một tiếng ầm dội lên.

"Charlie ! Charlie !"

Charlie mở mắt ra và thấy mình đang ngồi bệt dưới đất, lưng tựa vô một cột đèn. Mặt Benjamin đang dí sát vô mặt nó.

"Chuyện gì xảy ra với bồ vậy ?" Benjamin hỏi với giọng khiếp đảm.

"Mình không biết," Charlie đáp.

"Trông như là bồ ngủ thiếp đi vậy," Benjamin bảo. "Mình lay bồ nãy giờ cả thế kỷ luôn."

"Sao mình lại ngủ ?" Charlie hỏi, cảm thấy u tối, mù mịt.

"Lúc ấy bồ nhìn vô mặt cái thằng đó," Benjamin nói. "Mình nghĩ chắc là nó đã thôi miên bồ."

"Ai ? Lúc nào ?" Charlie không thể nhớ nổi điều gì. "Mình đang làm gì ở đây ?"

"Ôi, Charlie !" Benjamin vặn vẹo hai tay. "Bồ đã quên sạch sành sanh rồi. Tụi mình đang trên đường tới tiệm của cô Ingledew để hỏi xin cái chìa khóa, sau đó có hai thằng chặn tụi mình lại, và một trong hai thằng, cái thằng cột tóc đuôi ngựa ấy, bắt bồ phải nhìn vô mắt nó, và tự nhiên trông bồ rất kỳ cục, ngủ mê luôn."

"Ồ !" Charlie bắt đầu nhớ ra. Nó run bần bật. Không khí xung quanh lạnh cóng, nhưng ký ức về đôi mắt của Manfred còn thấu xương hơn.

"Giờ tụi mình có đến tiệm cô Ingledew nữa không ?" Benjamin hỏi.

"Mình thấy không khỏe," Charlie lẩm bẩm, cố nhấc đôi chân. Benjamin lo lắng quá, nó chưa nghe thằng bạn mình nói như thế bao giờ. Charlie vẫn luôn khỏe mạnh mà.

Khi hai đứa quay về nhà, qua những con đường lổn nhổn hạt mưa đá, Charlie bắt đầu lảm nhảm về việc lái xe qua một khu rừng, và một chiếc xe xanh da trời lộn nhào xuống hầm đá. Benjamin nghĩ là Charlie đang bị mộng du hoặc phát rồ. Nó vẫn không hiểu được gì trong những lời Charlie nói, cho đến khi bất ngờ Charlie dừng lại và, chộp lấy cánh tay nó. Charlie nói. "Đó là điều đã xảy ra với ba mình, Benjamin à. Ba mình đã lái xe lao xuống một hầm đá."

"Thật không ?" Benjamin ngạc nhiên. "Mình cứ thắc mắc hoài. Thật ra có lúc mình nghĩ là ba của bồ bỏ đi."

"Không phải," Charlie quả quyết. "Ba mình đã bị giết."

Benjamin không biết phải nói gì trước điều này. Cuộc sống của Charlie dạo này bỗng nhiên trở nên không chỉ rối rắm, mà còn nguy hiểm nữa. Đến đây thì chúng về tới nhà Charlie, và Benjamin quyết định tốt nhất nên để thằng bạn mình nghỉ ngơi. Vả lại, nó đã nghe tiếng con Hạt Đậu sủa inh ỏi. Nó hy vọng con chó không sủa suốt từ lúc nó đi tới giờ.

"Thôi để chuyện cái thùng mai hẵng tính," Benjamin nói. "Mình sẽ đến vào giờ học nhạc của bồ."

"Giờ học nhạc nào ?" Charlie coi bộ không hiểu.

"Fidelio Gunn ấy mà," Benjamin ân cần nhắc.

"Ừm." Gương mặt nhợt nhạt của Charlie đang dần hồng trở lại. "Được rồi. Hẹn mai gặp lại, Benjamin."

Charlie khó nhọc lết lên những bậc cấp nhà số 9. Trong nhà im ắng. Mùi đồ ăn ngoại Maisie nấu phảng phất trong hành lang, nhưng thay vì khiến cho Charlie cảm thấy đói lại khiến bụng nó quặn lên.

Nó lên lầu và nằm vật ra giường. Chắc là mấy người sau khi bị mổ xong cũng cảm thấy như thế này đây, Charlie nghĩ, như thể họ không còn kết nối hoàn toàn với thế giới thực nữa.

Manfred Bloor hẳn đã biết Charlie là ai. Nhưng bằng cách nào mà biết được ? Charlie nhớ ra tấm hình. Lần trước, khi nhìn vô hình, nó nghe những tiếng nói, con mèo Dương Cưu cũng đã nhìn ra và trông thấy nó. Bằng cách nào đó, vậy là đã hình thành một sự liên kết, cho dù đã tám năm trôi qua. Không lẽ khi nó nhìn hình Manfred trên báo, Manfred cũng nhìn thấy nó, và biết nó là ai ?

Charlie quyết định làm một thí nghiệm. Nó có cất đâu đó một tấm hình Benjamin, được chụp cùng ngày với bức hình con Hạt Đậu nhe răng cười. Charlie lục lọi trong ngăn kéo và lôi ra gương mặt thất thần của Benjamin. Ánh đèn chớp của máy chụp hình đã làm Benjamin giật mình, sửng sốt.

Charlie dòm lom lom vô gương mặt thằng bạn. Trong một thoáng, Benjamin cũng dòm lại nó, và rồi một giọng nói vang lên, "Charlie, mình không thích bị chụp lén."

Tiếng nền là một con chó đang sủa, và rồi giọng của chính Charlie, "Cười lên nào Benjamin. Cười nào. Đẹp lắm. Rồi, xong !"

Thế thôi. Không có thêm giọng nói nào nữa. Chỉ có tiếng con chó thở hồng hộc, và rồi một tiếng chó ngáy dài.

Trong căn nhà số 12, Benjamin vừa mở một hũ ya-ua dâu lớn ra. Nó vừa tính thọc muỗng vô, thì bất chợt, gương mặt của Charlie hiện ra, trôi lềnh bềnh trong đám dâu. Benjamin thấy bụng dạ lộn nhào. Nó bèn để cái hũ dâu trở lại trong tủ lạnh.

"Dâu bị hư rồi," Benjamin nói với Hạt Đậu. "Tụi mình ăn phô mai thay vậy."

Con Hạt Đậu mừng rơn khi nghe thế. Nó khoái trá ve vẩy cái đuôi.

Mẹ Charlie đánh thức nó dậy ăn trưa, nhưng ngay sau đó nó lại ngủ li bì. Vào bữa trà, ngoại Maisie hỏi xem nó có bị bệnh không, bởi vì trông nó thật quái lạ và chẳng hề đụng tới bánh mì kẹp.

"Con không bị bệnh gì hết," Charlie nói. "Con nghĩ con đã bị thôi miên."

Ngoại Maisie và mẹ nó cười ồ lên.

"Nội Bone đang muốn gây sự," ngoại Maisie nói. "Bà ấy muốn gặp con nói chuyện phải quấy về vụ mấy câu hỏi, nhưng có điện thoại gọi, thế là bà ấy đi thăm mấy bà Yewbeam rồi."

Sau bữa trà, Charlie lại ngủ tiếp. Mãi cho đến khi vào nửa đêm, nghe thấy tiếng Ông cậu cọt kẹt xuống lầu, thì nó mới tỉnh giấc.

Charlie nhẹ nhàng đi xuống nhà bếp. Đầu óc đã tỉnh táo hơn và nó đang đói ngấu. Nó bắt gặp Ông cậu đang ngồi bên bàn bếp, xơi thịt gà nguội ngắt với với đậu xanh và xà lách. Có một rổ bánh bột cuốn trên bàn và một chai rượu. Ly rượu to của Ông cậu Paton vơi còn một nửa.

Ánh sáng duy nhất trong phòng hắt ra từ một ngọn nến cắm trên chiếc chân đèn bằng bạc, chạm trổ cầu kỳ, đặt ở giữa bàn.

Ông cậu Paton nheo mắt nhìn xuyên qua đốm lửa đèn cầy. Cuối cùng ông nhận ra Charlie đang đứng xớ rớ trong bóng tối cạnh cửa.

"Vô đi, mày," Ông cậu Paton nói. "Thích gà không ?"

"Thích không ấy ạ ?" Charlie kéo ghế. "Giờ thì cái gì con cũng ăn hết."

Ông cậu Paton đưa cho nó một cái đùi gà trên dĩa và hỏi. "Hôm nay thế nào ?"

"Kinh khủng," Charlie kể cho Ông cậu Paton nghe về những chìa khóa của cô Ingledew, về Manfred Bloor, và về vụ bị thôi miên quái đản.

Ông cậu Paton buông rơi cái nĩa. "Ý mày định nói với ta là mấy thằng ranh kia cố ngăn không cho mày tới tiệm sách ?"

"Dạ, đúng vậy," Charlie nói. " Manfred rắp tâm lấy chìa khóa từ tay cô Ingledew trước con, và sau đó hắn sẽ đi tìm cái thùng. Hình như tất cả mọi người đều đang lùng kiếm cái thùng."

"Cần phải bảo vệ người phụ nữ duyên dáng đó, "Ông cậu Paton lầm bầm. "Nói cho ta biết đi, Charlie, tại sao mày lại nhất quyết giữ cái thùng phiền toái đó ?"

"Dù bên trong nó chứa cái gì, thì cái đó cũng đã từng đem đổi lấy một đứa bé. Con muốn đổi đứa bé lại một lần nữa, để giúp cô Ingledew gặp lại được đứa cháu gái. Thất không công bằng tí nào nếu người bà con duy nhất của đứa bé lại không tìm ra nó, đúng không Ông cậu ?"

"Ta tự hỏi tại sao người phụ nữ dễ thương ấy lại không đem cái thùng đi chuộc đứa bé về ?" Ông cậu Paton trầm ngâm.

"Cô ấy mới nhận được cái thùng thôi mà," Charlie giải thích. "Trước đó thì người ta lừa cô ấy, nói dối cô ấy, làm cô ấy tẩu hỏa. Lúc có được cái thùng thì cô ấy đã bỏ vụ tìm kiếm từ lâu rồi ."

"Xem ra mày biết nhiều đấy," Ông cậu Paton nói. Ông mang cái dĩa không để ra bồn rửa chén.

"Charlie, tuần sau mày sẽ không cục cựa gì được, cho nên để ta mang trả chìa khóa cho cô Ingledew. Nếu cô ấy tìm được đúng chìa thì ta sẽ đưa nó cho mày về nhà vào cuối tuần, nhưng ta nghĩ, mày nên chỉ cho ta xem cái thùng. Ta muốn có mặt khi mày mở nó ra. Cẩn thận vậy mà."

"Cẩn thận cái gì ạ ?" Charlie hỏi lại.

"Ai mà biết trong đó chứa cái khỉ gì ?" Ông cậu Paton nói. "Phải có mặt người lớn ở đó. Mày không đồng ý hả ?"

"Con nghĩ," Charlie lại bắt đầu thấy đau nhói ở bụng. Lần này là vì Ông cậu Paton nhắc tới chuyện nó phải xa nhà suốt tuần nhưng bị giam trong Học viện Bloor.

"Ông cậu Paton à, tại sao lại bắt con phải đi học ở Bloor chỉ vì con có phép thuật ?" Charlie hỏi.

"Á, để họ có thể trông nom, ngó chừng mày. Họ không dám để mày đi bất cứ nơi nào khác, phòng ngừa việc mày dùng phép thuật mà họ không biết. Họ thích kiểm soát mà."

"Con nghĩ là Ông cậu ngày xưa cũng có học ở Bloor ?"

"Dĩ nhiên," Ông cậu Paton đáp.

"Thế Ông cậu có thích không ?"

"Thích không phải là từ ưa dùng. Nó đúng ra, ta đã luồn lách cho xong chuyện. Ta đã chịu cúi đầu, và ít nhiều gì họ cũng đã để ta yên." Ông cậu Paton thở dài. "Ta cho rằng đó luôn luôn là cái không hay ở ta. Ta cứ cúi đầu hoài, trong khi thỉnh thoảng đáng ra ta phải ngẩng đầu lên. Hừ, có lẽ giờ cũng chưa đến nỗi quá trễ."

Có tiếng kẹt cửa bên ngoài nhưng cửa mở tung cùng với một tiếng sấm và ánh sáng ùa vô. Nội Bone đứng sựng ngay ngưỡng cửa. Bà trợn mắt nhìn Charlie, hỏi. "Cái gì thế này ? Tiệc tùng lúc nửa đêm à ? Lên giường mau, Charlie Bone ! Sáng mai phải làm cho xong mấy bài toán đấy. Thứ Hai đi học rồi. Làm sao mà theo nổi nếu không ngủ hả ?"

"Chúc nội ngủ ngon ! Chúc Ông cậu ngủ ngon, Ông cậu Paton !"

Charlie ba chân bốn cẳng vù qua bà nó. Khi leo lên cầu thang, nó nghe tiếng nội Bone quát Ông cậu Paton :

"Chuyện gì đây, hả Paton ? Tôi không thể tin tưởng ở cậu nữa. Cậu đứng về phe nào, hả ? Trả lời tôi coi

Chương VIII
PHÁ LUẬT


Benjamin và Fidelio đến trước thềm nhà Charlie cùng một lúc. Benjamin biết ngay tức khắc rằng cậu trai trông vui vẻ này là thầy giáo dạy nhạc của Charlie. Bởi lẽ, cậu ta một tay xách hộp nhạc, tay kia xách hộp đàn vĩ cầm. Với lại, trông cậu ta mang dáng dấp nghệ sĩ. Chúng tự giới thiệu với nhau và Fidelio nhấn chuông cửa.

Nội Bone ra mở.

"Về đi," bà nói với Benjamin. "Charlie sắp sửa học nhạc. Mày đến chỉ vướng víu thôi."

"Không đâu," Fidelio nói. "Chúng cháu sẽ chơi một bản tam tấu. Cần có Benjamin."

"Tam tấu ?" Nội Bone nhướn một bên chân mày xám, rậm rì lên. "Ta không tin."

Benjamin toan quay đi thì Fidelio níu cánh tay nó lại. "Chúng cháu cần bạn ấy, thưa bà Bone," Fidelio khăng khăng. "Giáo sư Saltweather, trưởng khoa nhạc, bảo chúng cháu phải tập nhóm nhạc để Charlie quen dần với việc tham gia lớp học."

"Hừmm. Bọn con nít chỉ nói dóc. Khỏi tin đi." Nhưg có lẽ vì cũng không chắc đó là lời nói dối hay thật, cho nên bà để cho Benjamin vô.

Lúc Fidelio và Benjamin bước vô thì Charlie đang luyện thang âm.

"Có tiến bộ đấy," Fidelio khen. "Hôm nay chúng ta sẽ làm ồn dữ lắm đây, bởi vì cả ba đứa sẽ cùng hòa tấu." Nó mở hộp nhạc lôi ra một ống sáo và đưa cho Benjamin.

"Em không biết cách chơi..." Benjamin mở miệng.

"Rồi sẽ biết ngay," Fidelio nói.

Đúng vậy, không đầy mười phút sau, Benjamin đã thổi được sáo. Ba thằng gây ồn ào khủng khiếp. Charlie nơm nớp lo nội Bone có thể hiện ra trút mưa bão xuống đầu chúng vào bất cứ lúc nào. Nhưng không ! Thật là một cảm giác tuyệt vời khi có thể gõ đàn cật lực, cười nói hết cỡ và hát vang cả đầu, lấy cớ là cho học tập. Nó chờ đến khi Fidelio cho nghỉ mới bàn tới chuyện cái thùng.

Cuối cùng, khi Fidelio đặt cây vĩ cầm xuống, Charlie nói lẹ :

"Tụi em có một việc, anh Fidelio à. Và tụi em muốn hỏi liệu anh có thể giúp được không."

"Được chứ," Fidelio nhiệt thành. "Nói tiếp đi."

Charlie kể cho Fidelio nghe về cái thùng bị khóa và đám chìa khóa. Nó bỏ qua không nói về đứa bé. Nó không biết Fidelio có đủ tốt để nó nói ra được điều đó hay chưa.

"Cho nên hai em muốn anh giấu giùm cái hộp chứ gì," Fidelio nói. "Dễ ợt. Nhà anh đầy thùng đựng nhạc cụ. Anh có thể giấu cái thùng của tụi em dưới những cái hộp #."

"Vấn đề là, tụi em đang bị theo dõi," Charlie nói. "Các bà cô của em biết cái thùng đang được giấu ở nhà Benjamin. Cho nên chúng ta phải tìm một cái gì đó to to để đút cái thùng vô và khiêng đi."

"Để anh mang cái thùng mộc cầm của ba anh tới," Fidelio sốt sắng. "Nó to khổng lồ luôn. Mắc cười là chính các em cũng thấy mình đang bị theo dõi. Tại anh dám thề là hôm nay anh có thấy thằng Asa Pike ở bên kia đường. Nó cải trang, như mọi khi vẫn thế. Nó học kịch nhưng không diễn xuất được. Hôm nay nó khoác áo trùm dài, đội nón quái chiêu, đeo ria mép giả. Nhưng bất cứ khi nào trông thấy Asa là anh cũng nhận ra nó liền... Nó có đôi mắt vàng khè, hung tợn như mắt sói."

"Và tóc đỏ phải không ?" Charlie hỏi. Thằng bạn của Manfred có cặp mắt vàng.

"Chính nó đấy. Nó là thằng hầu của Manfred Bloor. Nó có thể làm bất cứ điều gì cho thằng kia. Kể cả bán đứng mẹ nó, nó cũng dám làm."

Charlie kể cho Fidelio nghe về vụ thôi miên.

"Anh có nghe nhiều lời đồn đại về Manfred," Fidelio nói rành rọt. "Họ nói nếu ai không đứng về phe nó, thì có thể bị... tàn hại mãi mãi. Anh khuyên tụi em nên tránh xa nó ra."

Cửa bật mở và nội Bone thò đầu vô.

"Ta đoán chừng là mấy đứa đã học xong," bà nói.

"Bà đoán rất đúng, thưa bà Bone," Fidelio nói. Nó bắt đầu thu dọn nhạc cụ và tập nhạc.

Charlie và Benjamin nhìn theo Fidelio ra cửa, nhưng trước khi đi hẳn, Fidelio nói :

"Hẹn gặp lại ngày mai, Charlie. Và hẹn sớm gặp lại em, Benjamin !"

Charlie nhìn quanh quất khắp con đường trước khi đóng cửa lại. Không hề thấy bóng dáng Asa Pike, hay bất cứ ai mặc áo dài và đeo ria giả. Quay qua Benjamin, nó thì thào :

"Hôm qua bồ có trông thấy cái mặt mình không, khoảng lúc bữa trà ấy ?"

Benjamin ngạc nhiên quá đỗi :

"Mình thấy mặt bồ trong hũ ya-ua. Làm mình muốn bịnh luôn," nó nói.

"Xin lỗi bồ nha, đó chỉ là một thí nghiệm thôi."

Benjamin cố đoán xem đó là loại thí nghiệm gì, nhưng rồi lại quyết định là nó không muốn biết nữa.

Nội Bone cho phép Benjamin ở lại dùng bữa trà, nhưng nó bị tống cổ về ngay sau đó, để Charlie còn đóng gói hành lý và chuẩn bị cho ngày đầu tiên tới Học viện Bloor.

"Con không cần phải mang theo nhiều đâu," mẹ Charlie nói khi bày ra bộ đồ ngủ mới. "Thứ Sáu con sẽ lại về nhà mà."

Charlie ước gì mẹ nó đừng đưa nó bộ đồ ngủ in hình gấu Teddy, nhưng vì không muốn bị coi là vô ơn, nên nó yên lặng. Nó sắp bỏ vô túi một chiếc sơ-mi sạch, đồ vệ sinh cá nhân, vớ, đồ lót để thay đổi... và cái áo chùng màu xanh da trời.

"Mẹ nghĩ con phải mặc cái này, Charlie," mẹ nó nói, lôi chiếc áo chùng ra. "Mẹ đã thêu tên tắt của con ở phía sau bằng chỉ xanh lá cây, coi đây này. Tại mẹ không còn chỉ màu nào khác."

Charlie đẩy cái áo chùng trở lại :

"Tới đó con mới lấy ra mặc."

Ngày mai, vì là ngày đầu tiên, nên mẹ nó sẽ đưa nó tới cổng Học viện. Mọi thủ tục giấy tờ đăng ký nội Bone đã lo liệu xong cả. Thứ Sáu nó sẽ về nhà bằng xe buýt đầu đường Filbert.

"À, còn một thứ này nữa có thể con sẽ muốn mang thêm," mẹ nó lẩm bẩm.

Cô rời phòng và, một loáng sau khi quay lại, cô cầm một gói giấy mềm màu trắng.

"Họ bảo con sẽ đeo cà vạt màu xanh da trời," cô nói. "Và nội Bone đã mua cho con một chiếc, nhưng mà...".

Cô bẻ oặt gói giấy mềm và rút ra một chiếc cà vạt xanh da trời. Ở một đầu cà vạt có thêu một chữ "Y" màu vàng trang trí bằng lụa bóng.

"Cái này là của ba con," cô bảo Charlie. "Chữ 'Y' tức là Yewbeam, mặc dù họ của ba con là Bone, nhưng ba mang dòng máu Yewbeam, và do đó phải mang trọng trách đi học ở Bloor. Nhà Yewbeam rõ ràng là có quan hệ với nhà Bloor."

"Quan hệ là sao ? Ý mẹ là anh em họ ?" Charlie tự hỏi tại sao trước đây mẹ nó lại không đề cập đến khía cạnh quan trọng như thế này.

"Anh em họ xa."

"Có liên quan gì đến một ông vua đỏ không mẹ ?" Charlie hỏi.

"Ba của con hay nhắc đến ông ấy."

"Sao nội Bone lại đưa con chiếc cà vạt không có thêu chữ 'Y' ?"

"Có lẽ để chờ con phải tự khẳng định mình trước đã, Charlie. Có thể họ nghĩ con sẽ lạc đường lạc lối... giống như ba Lyell của con vậy."

Cô đút chiếc cà vạt vô giỏ xách của Charlie.

"Với lại, con không bao giờ biết đâu, có thể con sẽ cần tới nó."

Khi mẹ đi khỏi, Charlie lấy chiếc cà vạt ra xem xét. Chất liệu mềm và bóng, có lẽ bằng lụa hay bằng xa-tanh. Nó áp cà vạt lên mặt và hít hít. Có mùi giông giống như mùi mẹ nó, khi mẹ còn quần áo đẹp đẽ để mặc. Tất cả những bộ đồ đẹp nhất của mẹ đều sờn cũ. Bất giác, Charlie chợt nhận ra, bây giờ mẹ nó trông có hơi rách rưới.

Sáng hôm sau, ngoại Maisie dọn cho Charlie một dĩa điểm tâm đầy tú hụ. Ráng lắm nó cũng chỉ trệu trạo nhai được một chút thịt lợn xông khói, không hơn. Bụng nó lại đang nhộn nhạo cả lên.

Nhà bếp hình như toàn những người cũng đang hồi hộp. Ngay cả Ông cậu Paton cũng có mặt.

"Đáng ra ta lái xe tới đó, nhóc con," ông bảo Charlie. "Nhưng quanh đó một dặm không có chỗ đậu xe. Giáo viên ở đó chỉ khư khư giữ chỗ đậu xe cho họ thôi."

Tất cả mọi người đều lộ vẻ không thoải mái, biết rằng dù gì thì Ông cậu Paton cũng không thể ra ngoài vào ban ngày, sau đó nội Bone bảo :

"Đã kêu taxi rồi. Tới bây giờ."

"Con không muốn đi Taxi," Charlie kêu lên. "Trông con như thằng khùng vậy."

Trong nước mắt và những nụ hôn của ngoại Maisie, trong một cái vẫy tay của Ông cậu Paton, và trong một nụ cười trang nghiêm của nội Bone, Charlie và mẹ nó bị tống đại vô chiếc taxi. Họ được thả xuống bên lề một con đường dẫn tới Học viện, và đi bộ qua một quảng trường thời Trung cổ, có sỏi và đá cuội bao quanh một đài phun nước bằng đá, hình đàn thiên nga. Thẳng tới là một toà nhà xám, cao vọi, nguy nga và mang vẻ cổ xưa. Những bức tường cặp sát quảng trường cao cỡ một toà nhà năm tầng, với những cửa sổ của một trong hai toà tháp. Mặt cô tái mét, và trong một thoáng, Charlie nghĩ là mẹ nó sắp xỉu đến nơi.

"Có chuyện gì vậy, mẹ ?" Nó hoảng hốt.

"Mẹ nghĩ là có ai đó đang nhìn mẹ," cô lẩm bẩm. "Charlie, mẹ phải đi ngay đây."

Cô hôn nó thật lẹ rồi quày quả băng qua quảng trường.

Charlie lúc này mới nhận ra những đứa trẻ khác đến bằng những xe buýt, đậu ở cuối quảng trường. Trong chớp mắt, nó bị bao kín bởi những đứa trẻ nhảy nhót, chạy, đi bộ, và la hét, tất cả đều bận áo chùng xanh da trời, hoặc xanh lá cây hoặc màu tím.

"Charlie, mặc áo chùng vô !" Một giọng nói vang lên. "Nếu không sẽ bị rắc rối đấy."

Fidelio len lỏi từ đám đông chộn rộn, chui ra.

"Em có mang áo chùng không vậy ? Anh quên mất không dặn em."

"Có." Charlie lôi tấm áo chùng từ giỏ xách ra và mặc vô.

"Tốt, giờ thì đi với anh," Fidelio nói. "Đi sát vô. Sáng thứ Hai trường náo nhiệt lắm."

Giờ thì chúng đã vô trong một khoảng sân lát gạch. Khi Charlie theo sau Fidelio, mắt nó chợt chạm phải một trong những ô cửa sổ nhìn xuống sân. Mảng tường xám bên dưới ô cửa sổ loang lổ những vết nám đen kịt.

"Đó là nơi Manfred suýt bị thiêu chết," Fidelio thì thầm, giọng rin rít.

"Trong đám cháy ?" Charlie hỏi.

Chúng đã tới một lối vô, có hai cánh cửa mở toang, được trang trí bằng những bức phù điêu bằng đồng. Charlie sợ hãi nhìn chòng chọc vô những bức phù điêu. Nó thấy mình bước vô một hành lang dài, nền đá, và thình lình, tất cả những tiếng cười, tiếng la thét tắt lịm. Chỉ còn nghe tiếng bước chân nện lộp cộp lên nền đá.

Ráng không để Fidelio lọt khỏi tầm mắt, Charlie chen lấn vượt qua đám trẻ đang đi lại như mắc cửi trong hành lang và biến mất vô những cánh cửa bên trên có treo hai cây kèn trumpet bắt chéo nhau.

Chúng sắp đến nơi thì, bỗng nhiên, một tiếng thét kinh hãi thét lên, rồi ai đó giật mạnh áo chùng của Charlie. Nó quay lại thì nhìn thấy một nữ sinh tóc nhuộm tím ngã sóng xoài trên nền đá. Trông con nhỏ thật quái đản : ngoài mái tóc tím và áo chùng tím, nó còn dán một miếng hình màu tím trên trán và mang giày màu tím, gót giày gập đôi lại. Chiếc ba lô của nó rơi xuống, xổ ra, sách bút văng tung tóe.

"Xin lỗi," con nhỏ nói, xong, bật cười khúc khích. "Giày là lý do làm tôi xiêu vẹo hoặc xiêu lòng." Rồi nó bò ra cười ngặt nghẽo.

Charlie định giúp cô nàng đứng dậy thì một giọng ra lệnh :

"Để đó, Bone !"

Asa Pike, cũng màu tím rịm, đứng nhìn trợn trừng xuống con nhỏ.

"Olivia Vertigo, luật lệ đâu ? Nhắc lại coi !"

Lồm cồm bò dậy, cô nữ sinh ngâm nga:

Im lặng trong hành lang
Không được nói lan man
Im lặng khi bị ngã
Không được khóc hay la,
Lá! La! La! Lá! La!

Asa chộp cánh tay con nhỏ.

"Láo xược là chuyện không đùa được," nó sủa. "Đi theo tao."

Rồi nó bắt đầu lôi xềnh xệch con bé đi khỏi.

"Sách của tôi," Olivia rền rĩ.

Charlie hốt vội đống sách với bút văng tứ tán, trong khi Fidelio, đặt một ngón tay lên môi, đi tìm ba lô của Olivia và giúp Charlie cho tập, sách vô.

Ngay khi chúng đi qua cánh cửa bên dưới hai cây kèn trumpet bắt chéo, Fidelio bảo :

"Giờ thì tụi mình nói được rồi."

Chúng vô một căn phòng để áo khoác lát gạch bông, với những dãy tủ ngăn chạy suốt hai bức tường, và những hàng mắc áo hai bức tường còn lại. Một dãy bồn rửa xếp đều giữa phòng.

"Rồi nhỏ đó sẽ gặp chuyện gì ?" Charlie hỏi.

"Nó chắc chắn sẽ bị cấm túc nhưng tức là, phải nghe một bài rao giảng nổi da gà của Manfred, và sau đó không được phép về nhà cho đến Chủ nhật. Nó cũng mới vô đây thôi, nhưng đã bị cấm túc những hai lần rồi. Đáng lý ra nó đã bị đuổi học rồi nếu như không có tài đóng kịch xuất sắc. Có một lần anh được phái đến lớp của nó để tìm thầy Irving, đúng ngay lúc nó đang diễn một màn độc thoại... Mê hồn luôn."

Fidelio chỉ cho Charlie tủ đựng đồ của nó, rồi dẫn Charlie tới hội trường, có sàn được lót ván gỗ sồi. Một nhóm nhạc công đang đứng ở trên sân khấu, say sưa tấu nhạc cụ.

"Trước tiên tụi mình sẽ hát bài Học viện Ca, sau đó mới đăng ký lớp học," Fidelio nói.

Charlie theo chân Fidelio tới những băng ghế dài ở hàng phía trước. Từ từ, thính phòng đông dần những nam sinh, nữ sinh trong áo chùng xanh. Chắc phải đến hàng trăm đứa trẻ từ mười một đến mười tám tuổi. Charlie nghĩ có lẽ nó là nhỏ nhất, cho đến khi một thằng bé loắt choắt sà tới ngồi bên cạnh nó.

"Chào anh," thằng bé con cất tiếng. "Em là Billy Raven."

"Anh là Charlie Bone !" Charlie nói.

Thằng nhỏ toét miệng cười . Tóc nó trăng phau và mắt màu đỏ sậm, rất lạ.

"Em bị bạch tạng," nó giải thích. "Em nhìn không rõ, nhưng em nghe rất thính."

"Coi bộ em hơi nhỏ so với trường Bloor hả ?" Charlie nói.

"Năm nay em bảy tuổi," Billy đáp. "Em là con mồ côi nên người ta đưa em vô đây. Ngoài ra, em còn có phép thuật."

"Anh cũng vậy," Charlie lúng búng.

Billy nhìn Charlie, hớn hở.

"Em rất vui," nó thì thào. "Giờ thì tụi mình có ba người."

Charlie không có thời giờ hỏi xem ai là nhân vật thứ ba có phép thuật, bởi vì một người đàn ông cao lêu khêu, tóc trắng đã bước ra sân khấu.

"Giáo sư Saltweather đấy," Fidelio nói thầm. Nó ngồi cạnh Charlie, phía bên kia.

Có năm giáo viên dạy nhạc khác đang ở trên sân khấu : hai phụ nữ trẻ, một ông già đeo mắt kiếng, một ông trông vẻ vui nhộn, tóc quăn tít, và một người nữa. Charlie thấy mình cứ nhìn chằm chằm vô ông này nhưng chưa bao giờ nó trông thấy một bộ mặt vô hồn như thế. Ông ta cao, quắc thước, tóc đen, rõ ràng đã quên chải đầu. Nét mặt của ông không hề biểu lộ sự thay đổi nào, dù chỉ một lần, ngay cả khi dàn nhạc dạo lên và tất cả mọi người cất tiếng hát.

Khi bài hát tập họp chấm dứt, Fidelio dẫn Charlie tới cánh cửa bên hông sân khấu. Một tấm biển treo ở cửa đề : THẦY PALTRY - KÈN SÁO.

"Gặp lại em giờ giải lao nha," Fidelio nói. "Anh tới lớp đàn dây của cô Chrystal đây."

"Những giáo viên trên sân khấu khi là ai vậy ?" Charlie hỏi.

"Ừm, em sẽ học lớp thầy Paltry già... Không ai tị với em chuyện đó đâu... rồi đến thầy O'Connor, dạy ghita và mấy thứ đại loại vậy. Hai cô giáo kia dạy đàn dây. Giáo sư Saltweather dạy kèn đồng và hợp xướng."

"Còn thầy đứng phía đầu nhưng cái ông cao cao ấy ?"

"À, Thầy Pilgrim." Fidelio nhăn mặt. "Thầy dạy piano nhưng hầu như không ai học lớp thầy cả. Thầy rất lập dị."

"Lập dị là sao ?"

"Thầy không bao giờ nói gì cả. Mình sẽ không thể biết được mình học tốt hay dở. Ba anh dạy anh chơi piano. Ba anh dạy ở trường thường. Anh phải đi đây. Trễ mất."

Vậy là, ba của Fidelio dạy trong một trường bình thường. Vậy thì phải như thế nào mới được là giáo viên của Bloor ? Thú vị thật, Charlie nghĩ. Nó nhìn người bạn mới bay vèo qua hành lang tới một cánh cửa khác, rồi đi vô lớp thầy Paltry - Kèn Sáo.

Thầy Paltry không thích những đứa trẻ có phép thuật. Ông tỏ rõ thái độ này cho Charlie thấy. Bọn trẻ có phép làm ông mất thì giờ. Chúng có những biệt tài của riêng chúng, nhưng những biệt tài đó chẳng có ích lợi gì cho ai cả, theo như thầy Paltry thấy thế.

Vào cuối buổi học kém thoải mái và vô tích sự đó, Charlie được bảo là phải đem cất áo chùng trong phòng mắc áo để ra vườn chạy.

"Thưa, vườn ở đâu ạ ?" Charlie hỏi.

Nó nghĩ đây là một câu hỏi chíng đáng, nhưng thầy Paltry lại xem như thế là làm phiền.

"Chứ trò nghĩ nó ở đâu ?" Ông nạt nộ.

May thay, Charlie gặp Fidelio trong phòng mắc áo.

"Tất cả mọi người đều phải ra vườn chạy sau tiết học đầu tiên," nó bảo Charlie. "Đi theo anh."

Khu vườn chẳng hề giống như cái mà Charlie vẫn thường gọi là vườn. Nhìn ngút tầm mắt mà vẫn không thấy đầu kia đâu. Cũng chẳng có tường hay hàng rào. Sau lưng Học viện nhìn ra một sân chơi rộng bát ngát, nơi bọn trẻ đi bộ hay chạy thành từng đám hai, ba đứa, và thỉnh thoảng có đứa chạy một mình. Một khu rừng rậm rạp bao quanh sân chơi, và phía xa xa, thấp thoáng một bức tường xám, đo đỏ, mất hút vô trong rừng cây. Fidelio bảo Charlie rằng đó là khu bỏ hoang.

"Hàng trăm năm trước, nó là một lâu đài nguy nga," Fidelio kể. "Nhưng giờ chỉ còn là một đống hoang tàn đổ nát. Mái sụp gần hết, nhưng vẫn còn vài lối đi rợn cả người, mấy bức tượng rất quái đản, cầu thang thì mục nát. Cây mọc đầy xung quanh lâu đài, mọc cả ở bên trong, làm lâu đài trông càng giống như có Manfred vậy."

"Anh đã ở trong đó lần nào chưa ?" Charlie hất hàm về phía bức tường trông ghê sợ.

"Anh ấy hả ?" Fidelio ngoác miệng cười. "Cứ đến mùa đông, vào cuối tháng 11, là tụi này lại chơi trò hủy diệt ở đó. Tất cả mọi người đều phải vô đấy, cho dù có muốn hay không. Hai năm trước, có một con bé đi vô và không bao giờ đi ra nữa !"

Fidelio bắt đầu chạy quanh sân, và Charlie chạy bên cạnh.

"Sao đó họ có tìm thấy con bé ấy không ?" Nó hỏi.

"Không bao giờ," Fidelio nói. Nó hạ thấp giọng. "Người ta nói trước đây cũng đã từng xảy ra chuyện như vậy rồi. Chỉ tìm thấy áo chùng, nhưng không bao giờ thấy... ờ ...ờ ...."

"Xác ?" Charlie gợi ý.

Fidelio gật đầu.

"Tự dưng biến mất thôi."

Sau 15 phút chạy, một tiếng còi săn rúc lên, vang vọng khắp sân, và bọn trẻ líu ríu, lũ lượt quay trở vô tòa nhà.

"Tiết học lúc nãy của em là tệ lậu nh
avatar
HD
Mem có nhiều đóng góp
Mem có nhiều đóng góp

Tổng số bài gửi : 268
Thành tích : 125397
Điểm cộng từ admin : 64
Join date : 11/02/2011
Age : 22
Đến từ : Sai Gon

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết