D-Crew
Latest topics
» Detective Conan - file 770
Sun Jan 08, 2012 5:31 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 769
Sun Jan 08, 2012 5:25 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 768
Sun Jan 08, 2012 5:17 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 767
Sun Jan 08, 2012 5:11 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 766
Sun Jan 08, 2012 5:01 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 765
Sun Jan 08, 2012 4:52 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 764
Sun Jan 08, 2012 4:46 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 763
Sun Jan 08, 2012 4:42 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 762
Sun Jan 08, 2012 4:40 pm by 6-24-18-6-2

November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   

Calendar Calendar


Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Trang 1 trong tổng số 2 trang 1, 2  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sat Apr 02, 2011 11:38 am

Tác giả: ai99
Nguồn: 4H
Summary : nhẹ nhàng, quá khứ và ký ức xen lẫn hiện tại. Nếu bạn chú ý đọc kỹ sẽ cảm nhận được cái hay của nó. ^^
NOTE: Chữ màu đen là hiện tại, màu tím là quá khứ.


CHAP 1: TỨ DIỆP THẢO

Tôi không thể bao giờ cũng cười như cậu nghĩ..

...
- Chúng ta đi tìm tứ diệp thảo đi!! - Cô bé hớn hở.
- Để làm gì? - Cậu bé nhăn nhó.
- Đi đi mà, đó là cỏ may mắn đó!! - Cô bé cầm tay cậu bé kéo đi.
- Cậu thật rắc rối!!..
...
- Đã tìm lâu thế mà không được. - cậu bé nhăn nhó.
- Không!! Tớ phải tìm cho được...
Trên cánh đồng có một cô bé đang lọ mọ từng bước chân, lật từng nhánh cỏ, và một cậu bé đang nằm dang tay đăm chiêu nhìn mảnh trời xanh..yên bình..

- Về thôi!! - cậu bé bật dậy.
- Một lát nữa!! - cô bé nài nỉ.
- Dứt khoát không!! - cậu bé cầm tay cô bé lôi đi..

Gió lay làm cả cánh đồng như gợn sóng nhè nhẹ, trong ánh hoàng hôn, hai đứa trẻ đang bước đi, trong đó đứa bé gái đang mỉm cười..mỉm cười...

...
- Này, mình đi theo với...Một cái bóng bé xíu đuổi theo một cái bóng bé xíu...
- Rắc rối!! - Cậu bé phán đúng hai chữ rồi lại cặm cụi bước đi.
- Chờ với!! - Co bé chạy lẽo đẽo, bước chân ngắn cũn...cậu bé cũng chẳng chậm lại.
- Cậu đi đâu vội thế??
- Tìm cỏ ba lá! - Cậu bé trả lời.

Một nụ cười bỗng hiện trên môi cô bé.

...

- Muộn rồi về thôi!! Mặt trời đi ngủ rồi...
- Không! Tôi phải tìm cho bằng được!!
- Mình về thôi!!
- Cậu thật lằng nhằng đó!! Muốn về thì tự về một mình đi. Có phải tôi bắt cậu đi theo đâu!! - cậu bé nhíu mày.
- Vậy thì...tôi về!! - cô bé bực tức quay lưng đi...
Đêm hôm đó có một cô bé trằn trọc không ngủ được...
..."Cậu ấy có giận mình không nhỉ?"...

Sáng sớm mai, khi mặt trời vừa thức giấc đã thấy một cái bóng nhỏ cắm cúi trên cánh đồng cỏ...

- Tặng cậu tứ diệp thảo. Đừng giận mình nữa nhé!!

Cậu bé nhíu mày...

- Đừng giận mình nữa!! Cô bé nài nỉ...rồi dúi vào tay cậu bé cánh tứ diệp thảo vừa được ép cẩn thận.
- Tôi không cần nữa!!
- Tại sao không??
- Vì chị ấy không cần nữa, có người đã tặng chị ấy vào sáng nay rồi...

...Thì ra là thế...

Cô bé im lặng quay lưng đi, không nói gì nữa...

" Luôn luôn là thế, luôn luôn là chị ấy. Tại sao??
Có phải vì chị ấy không đi theo cậu như tôi??
Có phải tại vì chị ấy không chỉ cười với cậu như tôi??
Có phải vì chị ấy không mến cậu như tôi??
Vậy thì tôi sẽ học cách ghét cậu để cậu mến tôi nhé..."


Cô bé mỉm cười...một nụ cười buồn...



Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun Apr 10, 2011 11:56 am; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sat Apr 02, 2011 11:40 am

CHAP 2: MƯA

Nhưng vẫn như thế, cái thói quen hễ nghe tiếng cậu bé là chạy lại, hễ thấy bóng của cậu bé là đuổi theo của cô bé vẫn không thay đổi...

"Tại sao mình lại thế nhỉ?"

Hôm qua cô bé trong bộ váy thiên thần xinh xắn cùng cậu bé tới bữa tiệc sinh nhật bạn.
Ai cũng khen cô bé xinh nhưng chỉ có một kẻ nhíu mày, nhăn nhó...và cũng cái kẻ đó, lại đứng như tượng khi thấy một cô bé lớn hơn 1 tí xuất hiện...

Và bỏ cô bé một mình ngơ ngác trong buổi tiệc..Để về sớm..Không nói lời nào.

...

- Tại sao bỏ mình về trước?
- Vì thích.
- Tại sao không nói với mình một câu rồi về?
- Mất công.
- Thôi không sao! - Cô bé cười khi thấy cái nhíu mày của cậu bé - Lần sau nhớ nói với mình một tiếng, không mình sẽ giận đấy!
Rồi cầm tay cậu bé kéo đi...

Hai cái bóng nhỏ xíu bước đi trong nắng...
" Đồ ngốc!! Nếu có lần sau mình sẽ học cách ghét cậu đấy."

...

Lại một buổi tiệc sinh nhật...
- Chúc mừng cậu!! HAPPY BIRTHDAY!! - Cô nhóc trong bộ váy hồng xinh xắn đưa một hộp quà cho cậu bé, cười thật tươi.
- Cảm ơn.
Cụt ngủn. Và lại quay đi.
Cô nhóc nhìn theo, ánh mắt..buồn...

...

Cậu bé mở mẩu giấy ra:
"Hôm nay, buổi tập bóng của cậu kết thúc lúc 3 giờ phải không? Mình chờ cậu ở cổng trường bên trái nhé!"
"Ngốc nghếch."
Vò mấu giấy lại, cậu bé ném đi.

...

2h30. Buổi tập bóng kết thúc.
3h. Cả trường tan học.
Có một con bé đứng chờ ở cổng trường bên trái.
"Lát nữa mình sẽ đưa cho cậu ấy chiếc bánh đầu tay mình làm trong giờ học nữ công hôm nay."
"Sao lâu thế nhỉ?" - cổng trường vắng dần.
"Hay buổi tập kết thúc muộn?" - 30 phút sau, và người ra trường chỉ còn lẻ tẻ.
"Hay mình chạy đi tìm? Nhưng lỡ cậu ấy ra và không thấy mình thì sao?"
"Hay cậu ấy về trước?" - bất chợt một ý nghĩ thoáng qua nhưng cô bé phẩy tay xua đi như xua một con
ruồi phiền nhiễu. - "Chắc không có đâu! Hôm trước đã nói với cậu ấy là mình sẽ giận cơ mà"...

Và cứ đứng đợi..Và những hạt mưa đầu tiên rơi..."Chờ tí nữa! Chắc cậu ấy sắp ra rồi!".
- Này cháu bé, mưa rồi. Sao tan học lâu vậy vẫn chưa về?
- Cháu đang đợi bạn ạ.
- Bạn cháu có lẽ về rồi!
- Không có đâu, bạn ấy chưa về đâu!
Và cứ chờ...

...

Hắt xì..hắt xì..hắt xì...
"Sao lâu thế nhỉ?"
"Hay mình kiếm chỗ trú mưa? Mà thôi,nhỡ cậu ấy ra không thấy thì sao?"
"Hay qua cổng bên phải đứng, chỗ đó có tán cây? Mà thôi, đã hẹn với cậu ấy là cổng bên trái cơ mà."

Và cứ thế chờ...
Mưa và mưa...

...

"Con nhóc đó chưa về. Nó mà về chắc đã đi tìm mình rồi. Mà thôi, kệ nó."
"Vẫn chưa về. Mà sao mình lại đứng trước cổng nhà con bé nhỉ? Cổng khóa trái. Chứng tỏ nó chưa về."
"Mưa rồi. Chắc tự biết mò về thôi."
"Hay nó tới nhà bạn chơi. Chắc thế!"
"Chắc rồi!!"
...

17h30.
Cậu bé cầm cái dù. Trong cơn mưa, có một cô bé đang đứng dựa lưng vào cổng bên trái, ướt nhẹp...và đang run...
- Này ngốc.
Cô bé ngẩng lên.
- Cậu lại bỏ mình để về trước?
Đúng thế. Nhưng thay vì 1 tiếng ừ hay một tiếng đúng đơn giản, cậu bé lại im lặng.
Chính cậu cũng không hiểu sao bản thân mình lại thế. Do ánh mắt cô bé chăng, buồn bã.
- Tại sao không nói mà về trước?
- Mất công. Dù này. - Cậu bé đưa cô bé cái dù.
Cô bé không nhận lấy.
- Mất công tới thế sao?
Và cô bé lại cười. Nhưng không cầm tay cậu bé kéo đi như những lần trước mà một mình quay đi.
- Mình ghét cậu.
Trong cơn mưa, một cái bóng bước lẻ loi.


Đêm hôm đó cô bé nhập viện lúc 9h30 tối. Mẹ cô bé về và phát hiện ra cô bé đang nằm mê man trên giường.

...

Trong cơn hôn mê, cô bé không biết ai đó lấy bàn tay bé xíu nắm bàn tay bé xíu của cô bé và nói xin ỗi trăm lần, ngàn lần...
" Đừng ghét tôi bằng cách đó"
...



_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sat Apr 02, 2011 11:42 am

CHAP 3: BẠCH DƯƠNG MINH

Một chiếc ô tô phanh cái két trước cổng trường (mấy cái xe bảo vệ phía sau hổng thèm nói tới à nha) trong ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, nhất là các bé gái. Vâng, nhưng đó không có gì là lạ.

Người tài xế nhanh nhẹn chạy ra mở cửa cho một bé trai bước xuống...Vâng, xin thưa, điều này cũng không lạ.

Thế nhưng tại sao tất cả lại bắt đầu xầm xì??

Vâng, chỉ cần để ý tí thì biết, cái chuyện xầm xì này thì cũng thường xuyên thôi, từ phụ huynh đến học sinh, người bán xôi tới bác bán trà sữa, từ già tới trẻ, họ đang ngưỡng mộ vẻ đẹp của cậu bé đó mà...

Quả không phô trương, cậu bé đẹp tới mức nếu thiên thần mà có ở đây thì chắc họ cũng phải trầm trồ thôi..
Nhưng vểnh tai lên tí nữa thì biết họ còn trầm trồ những chuyện khác về cậu bé. Đây là 1 đoạn hội thoại nho nhỏ giữa 1 bà mẹ và 1 đứa con gái 7 tuổi.
- Con yêu! Cậu bé thiên thần đó là ai thế??
- Mẹ có phải là người của thành phố này không vậy?? Cậu chủ gia đình họ Bạch mà không biết!! Có cần con cho thêm thông tin về gia đình đó không vậy?? Đó là gia đình chủ của tập đoàn DL. Mà mẹ đừng nói là không biết tí gì về DL nhé!! - Cô bé làm một tràng...
- Ờ ờ!! Bà mẹ xay xẩm...

Vâng, đó là một trong những đề tài bàn tán của họ, cậu chủ tập đoàn DL- tập đoàn mà người ta thường gọi kèm với cái tên Không-ai-được-phép-không-biết. Còn đề tài khác, vâng, đề tài này thì thường là do học sinh hay giáo viên bàn tán, vâng, một cậu bé thần đồng...
- Không hiểu tại sao nhà họ Bạch lại bắt thằng bé đi học ở trường này? - Một cô giáo thắc mắc.
- Đây là trường nổi tiếng nhất nước mà!! - một thầy giáo bên cạnh trả lời.
- Hôm nào có tiết dạy lớp thằng bé là tôi phải soạn bài chục lần ở nhà.
- Thế cô không thích nó à?
- Không!! Thằng bé đích thị là một thiên thần. Tôi không thể không thích nó được!!
- Ừh!! Đúng vậy, khuôn mặt thánh thiện thiên thần!! Ha ha...

Vâng, đó là một đoạn hội thoại nho nhỏ khác giữa hai giáo viên. Nhưng hôm nay còn có chuyện khác hơn để bàn tán, đó là...Đi tới hội thoại nho nhỏ khác là biết.
Một nhóm các bạn nữ xinh xắn.
Vâng, các girl xinh xinh nổi bật trong bộ đồng phục xinh xắn (trường điểm mà lị), nhưng 1 điểm không thể không chú ý đó là tất cả các bé đều đeo cái băng đô xinh xắn do 1 nhà thiết kế nổi tiếng của Mĩ thiết kế, và trê có ghi dòng chữ:
"Bạch Dương Minh"

Vâng, đó là tên cậu chủ chúng ta. Thế các girl đeo cái băng đô đó làm gì? Dễ hiểu thôi, các girl này là fan của cậu ấy mà..toàn tiểu thư danh giá cả đấy, vểnh tai lên nghe đề tài đặc biệt của họ hôm nay nhé.
- Lạ thật, hôm nay không thấy con nhóc đó đâu!!- 1 bé tóc hai bím lên tiếng.
- Nó chết rồi cũng nên. - 1 bé tóc đuôi gà con lên tiếng.
(Đấy, các bạn đừng tưởng đó chỉ là những cô bé đơn giản nhé)
- Nhiều khả năng đó lắm!! Chắc sợ thua nên chuồn rồi. - 1 bé tóc xoăn lên tiếng.
- Càng tốt, nó ở gần chẳng cho ai tới gần Dương Minh cả. - và cuối cùng 1 bé có cái nơ màu đỏ xinh xắn lên tiếng.

Mà thôi, chuyện đó gác sau, còn giờ thì chúng ta cùng quay lại và theo dõi cậu chủ thiên thần của chúng ta, vâng, cậu ấy đi thẳng vào trường không thèm ngoái lại.
Cậu ấy đang nghĩ gì??

...

Lúc đó trên cây...
- Hừm, ngày nào cũng vào trường khoa trương như thế mà không thấy ngượng. - Một con bé vắt vẻo trên cây lầm bầm.

Cậu chủ nhỏ lúc đó đang bước đi giữa đám người bỗng dưng dừng lại:
- Ở trên đó thì xuống đi!!!


Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun Apr 10, 2011 11:57 am; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sat Apr 02, 2011 11:44 am

CHAP 4: CÁ CƯỢC

...Cậu chủ nhỏ lúc đó đang bước đi giữa đám người bỗng dưng dừng lại:

- Ở trên đó thì xuống đi!!
- Không!! Ngu gì xuống!
- Có xuống không? - Dương Minh nhíu mày.
- Không!
- Cô! Muốn chết à?
- Không! Định làm gì? - Giọng cô bé hơi đề phòng.

Cậu bé thò tay vào túi và lôi ra...một khấu súng.(Hic. Chú thích của tg: Dương Minh vốn là cậu chủ tập đoàn DL giàu có nên luôn phải đề phòng bị bắt cóc. Do đó Dương Minh ngoài vệ sĩ ra còn mang cả vũ khí theo người).
Crắc...Crắc...
- Ấy, đừng nói là you đang lên đạn à nha!
- Hi hi! - Dương Minh cười.

Đoàng, đoàng, đoàng. Ba phát liên tiếp, con nhóc trên cây cũng không vừa, tránh đạn, nhảy lóc chóc như khỉ múa trên cây (các bạn thông cảm, đừng trách tg dùng từ hơi quá, chỉ tại tg ở vị trí trung lập nên phải công bằng thui!!)

- Này! Định giết người à? - Con bé lườm cái thằng dưới gốc cây, 1 tay nắm lấy cành cây, cả thân người đu đưa vắt vẻo. (Giống con khỉ thật)

ĐOÀNG!
Một phát nữa, và lần này sau tiếng súng còn có tiếng phịch. Co bé hư khỉ lìa cành, tiếp đất an toàn, nhẹ nhàng ngay trước mặt thằng bé (đẳng cấp thế mà bảo giống khỉ).

Con bé giơ tay quệt một hạt mồ hôi trên trán:
- MUỐN GIẾT NGƯỜI À??
- Khởi động buổi sáng tí thôi.
- Tui - con nhóc chỉ tay vào mặt thằng nhóc - sẽ báo cảnh sát vì tội you sử dụng súng nhằm đả thương người.

Gạt tay cô nhóc đi. Thằng nhóc vênh mặt:

- Đả thương ai?
- Tui?
- Vết thương đâu?
- Nhờ nội công thâm hậu nên tui thoát được. Dấu đạn còn trên cây kia.
- Vớ vẩn. Trên kia quả có dấu đạn. Nhưng cô thấy tôi bắn lúc nào?
- Vừa mới đây.
- Thế ai làm chứng?
- Này! You đừng tưởng mọi người ở đây mù hết nhá! Họ có hai mắt, hai mũi à quên một mũi,một miệng, 2 tai cả đấy!
- Vậy à? Để tôi hỏi mọi người xem. Và cậu bé quay lại, nhìn một vòng tất cả, cười một cái. Tất cả bị xây xẩm (Riêng tg nhờ đoán được trước nên bịt mắt ại, do đó mà sống sót để kể cho các bạn).

- Mọi người có thấy vết đạn trên kia là do súng này của tôi bắn ra không?
- KHÔNG!!! - Tất cả đồng thanh!
- Đó cô thấy chưa? - Thái độ quay ngoắt 180 độ.
- Cái thằng ác quỷ!
- Im lặng!! Nô lệ không có quyền nói thế?
- WHAT?
Thằng bé gián bụp một tờ giấy vào mặt con bé.
- Kết quả thi học kỳ cách đây 1 tuần.

..Hồi tưởng...Cách đây một tuần...
Con bé gấp bài thi nộp cho GV, rồi nhảy lon ton ra khỏi phòng thi.
- Phấn khởi thế chắc làm tốt lắm nhỉ?

Cái giọng rõ là khiêu khích mà. Thui kệ, đang dzui, hổng thèm chấp. Con bé quay lưng bước đi, nhưng quên, bỗng quay lại. Nhớ lại lần trước cá cược với hắn bị thua phải hát bài "Một con vịt" trong loa phóng thanh trường trọn ba ngày mà thấy nhục ghê gớm...Làm trò cười cho thiên hạ (Cơ bản là tại giọng nó dở quá thôi), nhục không chịu được.

- Này, cá đi! - Con bé tiến một bước.
- Cá gì?
- Lần này tui vẫn không bằng điểm you, cho you oánh còn tui mà hơn điểm you thì you phải tùy tui xử lý (sớm chết mày thôi con ạ, đâm 1 phát vào không khí như đâm gián).
- Thế không công bằng, cô xử lý tôi? Nghe mập mờ quá. Với lại tôi không đánh con nít. (Hic, ổng tưởng mình lớn lắm không bằng).
- Vậy muốn sao?
- Mười ngày là m nô lệ của tôi, không chơi mặc cả. - Dương Minh thách thức.
- Ok!

...Trở về hiện tại...
Tờ giấy kết quả kỳ thi.
Bảng A:
1) Bạch Dương Minh. Lớp 5A1: 200/200
2) Dương An Nam. Lớp 5A2: 200/200
3) Dương Điệp Linh. Lớp 5A1: 199/200

Nhìn tờ giấy mà nước mắt con bé muốn trào ra, hẩm hiu cho số phận của mình. Không có đâu mà, mình nhớ mình đúng hết mà, chắc thằng này nó lừa mình.

- Bài thi của tui, phải xem tui mới tin.
- Đây! Một xấp giấy bay vào mặt con bé.

Họ và tên: Dương Điệp Linh
Đúng: 200/200. Trừ 1 điểm chữ xấu. Kết quả: 199đ

- GRỪ...Cái này là cái gì hả thằng kia?
- Không biết.
- Đây là toán chứ có phải văn đâu mà trừ 1 điểm chữ xấu hả?
- Tôi không biết! - Thằng bé lắc đầu ngây thơ vô (số) tội. Mà thôi, chịu đi!! Hạng 3 thì rõ ràng thua hạng 1. Thay vì thắc mắc thì lo mà về luyện chữ đi!!
- Ừ, cậu nói đúng, chắc tớ phải nghe lời cậu, bậy giờ về lớp luyện chữ ngay đây. - Con bé cười nhẹ, rồi lẹ làng quay lưng bước đi.

Sao bỗng dưng con bé ngoan thế nhỉ???
1 phút...2 phút...3 phút...

- ẶC! Quên mất, con nhỏ này... CÒN VỤ NÔ LỆ THÌ SAO HẢ?


Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun Apr 10, 2011 11:58 am; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sat Apr 02, 2011 11:46 am

CHƯƠNG 5: ĐẠI ÔN THẦN

" Cái thằng chết bầm! Dám thòng dây vào cổ mình kéo đi mỗi tiết một lần! Đời mình còn sống quyết không trả thù thì đổi tên làm người khác!! Grừ..."

- Này, tui hổng phải chó đâu mà you làm thế nhá!! - Con bé vừa nói vừa thò tay bứt rứt cái dây thòng lọng trên cổ ( Đầu kia có kẻ đang nắm...Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy)
- Vớ vẩn, có muốn xích cả tay lẫn chân vào không hả?
- Ngươi muốn...- Vừa nói con bé vừa hít sâu (vì tức quá mà)
- Muốn gì? - Thằng nhóc trợn mắt.
- Muốn chít không hả? - Con bé nghiến răng.

Thằng nhóc bỗng cười, nụ cười không đơn giản chút nào, con bé nhớ nếu thấy thằng nhóc cười với mọi người thì có nghĩa hắn muốn nhờ việc gì đó (nói chính xác à "sai" việc), còn nếu hắn cười với con bé thì có nghĩa là...

Thằng bé cúi xuống...

Các bạn yêu quý, các bạn đã khi nào tưởng tượng ra cảnh hoàn tử đi giày cho cô bé lọ lem chưa? Cảnh thực sự sẽ là như thế nếu không tính tới việc có 1 tên áo đen, kính đen (vệ sĩ của Dương Minh) đang giữ lấy vai và tay không cho nàng Lọ lem cử động, và hoàng tử thay vì cầm cái giày lại cầm..1 sợi xích...

- Này! Định làm gì?? - Con nhóc hỏi đề phòng.
Đơn giản, ngắn gọn, thằng nhóc đáp:
- Trói chân.
- Hahaha, nghe dễ thế!! You tưởng tui ngu hay sao mà đứng yên cho you trói chân??
- Thì tôi mới cho người giữ cô đó!!
- Ờ ha (Bó tay)

Thằng bé vừa đưa tay định nắm lấy cổ chân con bé.
- Ờ mà quên nói với you nha! Chân tui vẫn chưa đồng ý mà!! - Vừa dứt ời, con bé đã tung một chân lên.
Bốp!! Đá trúng ngay mặt thằng bé...(Tại vị trí dễ quá mà)

Thằng bé giơ tay lên, che bên má vừa trúng đòn, mắt lừ lừ.
- Cô khá lắm! Đã thế thì tôi không tha.

Con bé ngửi thấy mùi sát khí nguy hiểm, nhưng vẫn cố nói cứng.
- Không thế you cũng đâu có tha, trầy xát khuôn mặt đẹp rồi, tiếc lắm hả?
- Hì, nói chỉ có đúng. - Bỗng dưng cậu chủ cười dễ thương cực (không phải nụ cười tinh quái bình thường độc quyền dành riêng cho con nhóc)

Thằng bé cầm cái xích, với động tác cực nhanh nhẹn chuẩn xác của người học võ, tóm lấy hai cổ chân cn bé.

- Thả ra! Đừng tưởng ta để mi trói...Vừa hét con bé vừa gồng mình bật hai chân lên cao.
- Cô quên mình đang mặc váy à? Mà tôi lại ở vị trí này...
- You...Câu nói như trúng ngay yếu huyệt con bé... Nó chết trân...Khi tỉnh lại thì tên đại ôn thần cũng đã trói xong chân con bé..Hic, chỉ biết khóc trong lòng, ai bảo trời sinh ra bắt nó làm con gái chứ...
- Grừ...Nhớ đó...


Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun Apr 10, 2011 12:01 pm; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sat Apr 02, 2011 11:47 am

CHAP 6: TRÁI TÁO TRÁI MÙA

- Này, nhìn thấy chưa? Trái táo trái mùa!! - Cô bé hớn hở như vừa phát hiện ra một điều kỳ diệu, nhưng hình như điều đó kỳ diệu thật, giữa gió và là vàng...một trái táo trái mùa...

Ngày qua ngày, gió thổi, những chiếc lá cứ lặng lẽ lìa cành...có một cô bé cứ ngày qua ngày chờ táo chín...ngày qua ngày..

...

Rồi một chiều nọ...

- Đi nhanh lên nào, nhanh lên!! - Cô bé giục.

Cậu bé chẳng buồn hỏi, chỉ lặng lẽ bước theo...

- Thấy chưa, nó chín rồi! - Tay chỉ lên trái táo chín mọng...

Trái táo chín trái mùa...giữa gió và những cành cây trơ trọi hiếm lá hồi chuyển đông...

- Tớ sẽ hái nó, đứng dưới cây chờ tớ nhé!
- Để làm gì? - Cậu bé nhăn nhó.
- Chúng ta sẽ mở tiệc với trái táo này.
- Tiệc với một trái táo? Ngốc nghếch.

"Mẹ bảo nếu có hai người cùng ăn quả táo trái mùa thì họ sẽ là bạn nhau mãi mãi...". Cô bé mỉm cười.

- Nhớ đó! Chờ tớ nhé! Khi tớ ngã sẽ có cậu đỡ tớ mà, phải không?

Cô bé trong niềm tin tưởng như thế đã trèo lên cây không sợ hãi cho dù đây là lần đầu cô bé trèo cây.
Không biết rằng dưới kia, cậu bé đang dựa lưng vào gốc cây và chợp mắt...

...Cô bé đứng trên nhánh cây lớn và vịn vào một cành cây để đứng lên, với quả táo...

Một tí, một tí nữa thôi...

Crắc...Crắc

Cành cây gãy...

Và cô bé rơi xuống...

Tiếng ồn thức cậu bé dậy, và điều đầu tiên cậu thấy khi mở mắt ra là một con bé đang nằm sóng xoài trên đất.
...Lo lắng...tim đập nhanh...cậu bé vội vã chạy lại bên cô bé, cúi xuống...

- Ngốc! Có sao không?
- Tớ không sao. - Cô bé cười và cố gượng dậy...nhưng vô ích.
- Đỡ tớ dậy cái...

...

Có một cậu bé chậm chạp cõng một cô bé bước đi...trong đó, cô bé đang cười...
Gió thu thổi, nhẹ bẫng...

- Xin lỗi...Lời xin lỗi vụng về của cậu bé...
Cô bé cười..
- Không sao thật mà...hay mình phạt cậu nhé...Cô bé vừa nói vừa xiết tay ôm lấy cổ cậu bé thật chặt, thật chặt...
- Thở được không?? Phạt cậu đó!! Nữa nhá!!!
- Bỏ ra...vứt xuống bây giờ...- Cậu bé nhíu mày...
Cô bé cười...

Trái táo trái mùa bị quên mất...

...Bất chợt Dương Minh mở mắt, một giấc mơ...hay đúng hơn là một mảnh ký ức êm đềm...bốn năm...hay năm năm rồi...?

Bỗng ánh mắt bắt gặp một con nhóc...đang lừ lừ mắt nhìn nó với vẻ căm hận vô cùng.

- Tôi ghét cô. - Bất chợt.
- Tôi cũng thế! - Con bé đáp trả không suy nghĩ. Lời đáp trả đó vô tình...làm cậu bé buồn...

"Tôi ghét cô! Tại sao cô dám quên tôi?"

...

Ngày hôm đó, cậu bé đã không biết rằng cô bé vì quá đau nên đã xiết chặt lấy cổ cậu...đau, nhưng vẫn cười để cậu không lo lắng...

Và cũng thế cậu bé đã sớm quên đi lời xin lỗi vụng về của bản thân lúc đó...

Cô bé đã học cách trèo cây...

"Để không ngã...vì cậu ấy sẽ không đỡ mình...ngã sẽ rất đau..."



Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun Apr 10, 2011 12:03 pm; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sat Apr 02, 2011 11:49 am

CHAP 7: ÁNH MẮT VÀ NỤ CƯỜI

- Này, ra về rồi, you định trói chân tôi tới bao giờ?
- Nhiễu! Im lặng!
- Này, định bắt tui nhảy về tận nhà à?
- Thế thì nhảy đi!

"Thằng này sao thế nhỉ? Từ khi tỉnh ngủ trong lớp học bi giờ bỗng dưng giở chứng."

- Có vấn đề!! - Con bé phán.
Gườm...thằng bé lườm con bé sắc lẹm...

- Nhảy đi...
- You sẽ bị bắt vì tội hành-hạ-trẻ-con. Tui cứ không nhảy đấy!!
- Nhảy đi...
- Không! Có xe riêng thì cút lên xe mà về đi!!
- Cho tài xế về rồi! Cô phải nhảy!!
" Thằng này thần kinh có vấn đề roài."
- Không là không!
- Nhảy! - Thằng bé nói vừa nhìn thẳng vào mắt con bé. Cái kiểu ra lệnh thế này làm con bé sợ hãi...ánh mắt ấy...bỗng dưng lạnh lẽo...làm cho kẻ đối diện phải run lên như con mồi nhỏ bé bất lực trước con sư tử hung dữ, uy quyền...ánh mắt thật sự của cậu chủ nhỏ tập đoàn DL, ánh mắt mà Dương Minh đã được huấn luyện từ nhỏ để sau này, khi ngồi vào cái ghế cao nhất của tập đoàn, có thể làm cho bất kỳ kẻ nào cũng phải cúi mình, phục tùng...con bé đứng lặng...

Nó sợ...đây không phải là một Dương Minh mà nó biết, đây là lần đầu nó thấy ánh mắt đó. Nhưng sao cái cảm giác thân quen bỗng trỗi dậy...

Thằng bé dường như bất chợt vừa nhận ra điều gì, thu ánh mắt đó lại...và vội vàng thay vào đó một nụ cười...

- Cô không cãi được tôi đâu, nô lệ. Nhảy đi!

Con bé ngớ người...
- Mà quên, có quà cho cô đây. Thằng bé vỗ tay một cái, người vệ sĩ mang tới một bộ đồ ...quái đản...

Hic, nhìn cái thứ trên tay thằng bé..nhìn nụ cười trên môi thằng bé..mà con bé chỉ muốn đào cái lỗ chui xuống đất cho qua đại hạn...

Bộ đồ đó...
Có bộ lông vàng này, cái bụng phình ra này, đuôi nhọn vểnh lên này, cái đầu tròn này...cái mỏ nhọn nhọn này...hic..con gà con...bộ đồ con gà con...

- Tuyệt không? - Thằng bé cười, nụ cười thiên thần đẹp đến chết người và con bé đối diện nó thì đang chết thật... - Nó sẽ hợp với cô lắm đó!
- Tui-không-mặc!! - Con bé dứt khoát rồi quay lưng nhảy đi...(hic, chỉ nhảy thôi, chân bị trói thì còn ý kiến ý cò gì được...)

Mà nhảy thì...thằng bé đứng trước mặt, dang tay chặn lại, giơ cho con bé bộ đồ:
- Thay đi, không phải tập sự trước đâu, gà con.

5 phút sau, con bé bất lực, đứng trước cổng trường trong bộ đồ "gà con". Trận chiến này như bao trận chiến khác. Rốt cuộc, người thua vẫn là con bé.

Nhìn thằng bé mỉm cười đắc ý, con bé tức điên lên...

"Khi nào cũng thế cứ muốn gây chuyện với mình là sao nhỉ?"

Grừ...Bây giờ thì cả trường đang nhìn con bé và cười...

Và trên con đường về không ai là không để ý con bé...một con gà con nhảy lon ton...

Còn thằng nhóc thì cứ xỏ tay vào túi quần, bước theo sau...và cười...

Nụ cười yên bình...


Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun Apr 10, 2011 12:04 pm; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:37 pm

CHAP 8: TÔI GHÉT CÔ

- Mẹ bảo hai chúng ta không cùng lớp. - Cô bé xịu mặt. Cậu bé thờ ơ như không.
- Thế càng tốt.

Cô bé hơi buồn nhưng làm như mình không nghe thấy lời nói vô tình đó, chỉ đập vai cậu bé:
- Yên tâm, mình sẽ sang lớp cậu chơi.
- Tốt nhất là nên giả vờ như không quen tôi.
- Tại sao?
- Phiền phức. - Và cậu bé bước đi trước...

...

Từ trên cửa sổ, cô bé nhìn xuống sân, nơi cậu bé đang đứng...

Cậu bé đôi khi vô tình bắt gặp ánh mắt đó nhưng hai đứa bé chỉ như hai kẻ xa lạ...vì cô bé đã lỡ nhận lời rằng khi ở trường xem cậu bé như người không quen...

********

Câu chuyện ký ức về cành tứ diệp thảo bỏ quên...

"Luôn luôn là thế, luôn luôn là chị ấy. Tại sao?

Có phải vì chị ấy không đi theo cậu như tôi??

Có phải tại vì chị ấy không chỉ cười với cậu như tôi??

Có phải vì chị ấy không mến cậu như tôi??

Vậy thì tôi sẽ học cách ghét cậu để cậu mến tôi nhé..."

Cô bé mỉm cười...một nụ cười buồn...

...

Có một cô bé cầm cành tứ diệp thảo...

Có một cô bé ngắm nhìn cành tứ diệp thảo...

Có một cô bé đã đặt cành tứ diệp thảo lên môi và nguyện cầu...

"Tôi mong mình ghét cậu..."

...

Đồ ngốc, đừng ghét tôi bằng cách đó...

Cứ luôn như thế...Lạnh lùng như thế và vô tình như thế...Và cũng đã quen gọi cô bé là "ngốc" như thế...

Và không biết tự lúc nào hình bóng ấy đã ngự trị trong tim...như một khoảng trời bình yên nhất...Có lẽ cũng chỉ vì cô bé ấy luôn bên cậu nên cậu không nhận ra sao?...Để rồi cứ nghĩ cô bé ấy bên mình là lẽ đương nhiên...thế chăng...?

Để rồi vẫn cứ thế, lạnh lùng thế, vô tình thế...và cứ đuổi theo một hình bóng khác như thế...

"Đồ ngốc".
"Ngốc".
"Ngốc nghếch".

Cứ nói thế mà cậu không hề suy nghĩ...

Để rồi một ngày khi thấy cái bóng nhỏ bé đó bước đi trong màn mưa, không nắm lấy tay cậu kéo đi...bỗng thấy khó chịu...

Để rồi một ngày, khi nhìn thấy cô bé mong mang và bé nhỏ một mình chiến đấu với cơn sốt...mà cậu...là lí do...và tim cậu đau...

Để rồi một ngày khi cậu ngồi bên giường bệnh của cô bé...nắm lấy bàn tay bé nhỏ...

Bàn tay cậu chưa bao giờ nắm...bàn tay hàng trăm lần nắm lấy tay cậu...cậu bỗng thấy mình thật ra mới là kẻ ngốc...

"Xin lỗi...xin lỗi...xin lỗi...xin lỗi......."

...

Cầm tứ diệp thảo trong tay...cậu chạy vội vã trên hành lang bệnh viện...hôm nay, cô bé đã tỉnh...

Cậu sẽ nói gì khi gặp lại cô bé?? Nói xin lỗi chăng?? Thật là khó..."Con bé chắc không thể tin rằng mình biết xin lỗi!! Nhưng mình sẽ xin lỗi!!"...Hôn nhẹ vào cánh tứ diệp thảo, cậu vẫn mải miết chạy...

"Nó sẽ tha lỗi cho mình..."
"Nó sẽ cười..."
"Nó sẽ vui lắm cho xem..."

Vẫn mải miết chạy...vội vã...
Và cậu đã đâm vào ai đó..một cái bóng nhỏ xíu...và cậu bé ngã ra sau...

- Xin lỗi, bạn không sao chứ? - Giọng nói quen thuộc vang lên.
Cậu nhận ra giọng nói đó...ngẩng mặt lên...
- Ngốc. - Cậu nói. Đó không phải là điều cậu thực sự muốn nói cơ mà? Cậu còn nhiều câu hơn để nói...nhưng cậu nghĩ, có lẽ cậu đã quen như vậy trước mặt cô bé.

- Khó chịu nhỉ! Tôi biết cậu là cậu chủ tập đoàn DL nhưng đâu cần kiêu căng thế!!

Ngạc nhiên. Cậu chết trân. Khuôn mặt, giọng nói đúng là cô bé nhưng kiểu nói này...cậu không quen...

...

- Xin lỗi cháu, nhưng có lẽ con bé bị mất trí nhớ...

Hình như tất cả những gì cô bé nhớ được về cậu chỉ đơn thuần là một cậu chủ nhỏ, một cậu chủ mà cô bé không bao giờ nói chuyện ở trường. Chỉ có thế!

"Tại sao cô chỉ quên mình tôi?"

"TÔI GHÉT CÔ!!"


Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun Apr 10, 2011 12:05 pm; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:37 pm

CHAP 9: VỊT BA CÁNH

Có một cậu bé đã không biết bao nhiêu lần như thế, cứ như thế, cứ tự thôi miên mình như thế rằng cậu ghét cô bé đó...ghét, rất ghét...

Như hôm nay là một ví dụ, khi bước đi trên con đường dài, thấy một con gà con bụng phệ, đuôi vểnh lên và nhảy lon ton trên đường, cậu bé đó đã bất giác mỉm cười, nhưng ngay khi phát hiện ra cái nụ cười quá đỗi bình yên và dịu dàng của mình, cậu đã thu ngay lại, đơn giản chỉ vì, cậu nghĩ rằng cậu ghét con bé đó...

Cứ chốc chốc nhảy hai bước, ba bước là con nhóc cứ quay lại, gườm gừ thằng bé qua khóe mắt gà, và thằng bé thì mỗi lần như vậy lại banh mắt, thè lưỡi ra trêu, và sau một hồi chán nản lại bắt con bé hát bài "Một con vịt"

- Không hát!
- Hát!
- Không hát! Chỉ cần bộ đồ này là người ta đã đủ chú ý tui lắm rồi.
- Hát! Nô lệ thì phải nghe lời. Cô mà tức thì cố mà về luyện chữ đi, đã dám cá mà kông dám làm.

Nhìn cái bộ mặt nhơn nhởn trêu ngươi của thằng bé mà con bé chỉ muốn đấm, chỉ muốn lao vào mà tứ mã phanh thây, nhưng bây giờ thì tứ mã đâu ra, con vật duy nhất hiện hữu trên đường chỉ là một con gà duy nhất, lông vàng, bụng phệ, đuôi vểnh...và con gà đó lại đang chuẩn bị ca cái bài "Một con vịt". Nếu cái con gà đó không phải là chính nó thì nó có lẽ sẽ nghĩ rằng đó là một con gà H5N1 không hơn không kém...

- Ai bảo tui dám nói mà không dám làm? Câu đó you để mà dùng cho bản thân khi nào you thua tôi nhé.
- Vậy thì hát đi. Và cả múa nữa.
- Ok, ta đây trời không sợ, đất không sợ, chỉ sợ ma, bi giờ hát...

Và cái giọng oanh vàng oang làng của nó rung lên...

- Một con vịt xòe ra ba cái cánh...

Vừa cất được câu đầu thì một đứa bé trai từ đâu chạy lại, đội cái mũ xinh xinh có tai gấu lại giật giật nơi tà váy con bé, giương ánh mắt to tròn:

- Chị ơi, chị hát sai rồi, cô bảo một con vịt chỉ có hai cái cánh thôi...

1s, 2s, 3s...mọi người ở tình trạng tượng đá...con bé mặt méo mó...

4s, giọng Dương Minh cười vang, hắn ôm gốc cây, gục đầu nghiêng ngả...

Con bé mặt đỏ gay, hic, lâu nay nó hát sai đúng thế nào có ai sửa đâu, từ nhỏ tới giờ nó vẫn hát thế mà, vậy mà hôm nay lại bị một đứa con nít sửa.

Cúi xuống nó hỏi:

- Này, mấy tuổi rồi nhóc?
- Em năm nay học lớp lá. - Thằng nhóc ngây thơ, và Dương Minh thì cứ cười to hơn, và vệ sị của cậu thì phải đưa tay lên miệng giấu tiếng cười bằng một tiếng ho "Khẹc khẹc".
- Em à, bế thằng nhóc lên - nó chữa ngượng - thời đại khoa học biến con vịt có ba cái cánh là chuyện thường em ạ.
- Aaaa!! Thằng bé thốt lên một tiếng dài. Bây giờ thì em đã hiểu...
- Tốt, con nhóc xoa đầu thằng bé, vênh mũi, lườm cái thằng đang ôm bụng ngó nó. Nhưng không lườm được lâu khi nghe thằng nhóc nói tiếp:
- Nhờ khoa học nên con gà như chị lại biết hát bài một con vịt phải không ạ? - Thằng nhóc sáng dạ.

...

Ký ức...

Trong cuộc thi bé khỏe bé ngoan có một cô bé đã nhanh tay bấm chuông khi phát hiện ra đoạn nhạc của bài một con vịt...

Và cô bé líu lo hát "Một con vịt xòe ra ba cái cánh" làm cả hội trường cười nổ bụng. Chỉ trừ một cậu bé trạc tuổi bé tí ngồi trên ghế giám khảo nhăn maỳ:

- Ngốc nghếch. Loại.

Và cô bé đó bị loại.


Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun Apr 10, 2011 12:06 pm; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:40 pm

CHAP 10.1: ẤN TƯỢNG

Ký ức......
Cậu bé dường như đã bị cô bé cuốn hút ngay từ lần đầu gặp mặt... Và dường như cả tuần đầu tiên ấy cậu chỉ dõi theo cô bé đó...
Cô bé dường như luôn cười... đúng thế, miệng luôn cười thật tươi, nói nhiều và có vẻ có nhiều bạn...nhưng... đôi mắt thì khác hẳn...
Đôi mắt ấy chưa một lần cười...
Có lẽ cậu bé bị ấn tượng bởi đôi mắt ấy chăng... đôi mắt mà một đứa trẻ bốn tuổi không nên có và không hiểu tại sao lại có...
cũng giống như đôi mắt lạnh lùng và vô cảm của cậu bé vậy.....
Đôi mắt không nên có và không hiểu tại sao lại có.......
Đôi mắt lạc lõng giữa một khuôn mặt xinh xắn luôn nở nụ cười.......
Cậu bé tự hỏi....phải chăng trong sâu thẳm cô bé ấy thực sự không cười.....
Phải chăng tâm hồn ấy cũng như đôi mắt ấy........
........thoáng buồn..............
....và buồn..........

......
Cô bé hình như cũng bị cậu bé mới vào đó thu hút........
Vì vẻ đẹp như thiên thần ấy chăng. Cũng có, nhưng không hẳn vì thế....... Điều cuốn hút cô bé ở cậu bé là ánh mắt........Ánh mắt ấy lạnh lùng....đến mức khiến người ta sợ hãi........
Và cô bé ấy cứ luôn tò mò...
Cậu bá mới vào chẳng bao lâu đã ngự trị cái góc lớp cô độc, với la liệt những đồ chơi tuyệt vời mà cậu không hề chạm tới.......
Cô bé để ý lúc mới vào cậu bé cũng có nhiều đứa trẻ khác tới làm quen, nhưng ánh mắt ấy đã đuổi hết bọn chũng đi, và mình cậu....cô độc........
Cô bé ấy đã để ý thấy có một lần cô giáo đã lại gần và hình như đang khuyên cậu bé đó chơi chung cùng các bạn, nhưng rồi cô giáo cũng đành bất lực quay đi khi gặp ánh mắt đó.......
Nhưng không biết sao, cô bé đã hai, hay ba lần, bắt gặp ánh mắt ấy dõi theo mình..........
...
Rồi một ngày......
Quả bóng rơi từ tay cô bé và lăn lại trước chân cậu bé.....
Cô bé đã bước vào cái khu vực góc lớp cô độc đó......
-Cho tớ xin lại trái bóng....
Cô bé nói và nở nụ cười thật tươi....
nhưng.... cậu bé nhận ra đôi mắt đó vẫn không cười thực sự......
...thoáng buồn....
............và buồn..........

...

Và tại một bữa tiệc của thế giới thượng lưu...
Cậu bé đã quá mệt mỏi với việc nghe những lời khen thưởng, nịnh nọt...
Mệt mỏi...
Và bất chợt trong đám người thượng lưu ấy cậu bé thấy cô bé...
"Con bé làm gì ở đây nhỉ?"
Cô bé ấy dường như lạc lõng và cô độc...không ai ngó ngàng...không ai để ý...và cậu biết đơn giản thôi, vì cô bé ấy không thực sự thuộc vào cái giới thượng lưu này như cậu, nên người ta xem thường... coi cô bé ấy như một cái bóng...
Và trong đám người, cậu thấy cô bé ấy đã len lỏi ra ngoài ban công...
-Tôi mệt.
Cậu bé nói với một người nào đó có vẻ là một quý ông giàu sang đang muốn nhà cậu tài trợ, và hắn đang khen hết lời về cậu.... những lời khen trống rỗng...
Lạnh lùng và kiêu ngạo, cậu tách ra khỏi lũ người ấy... và đi ra ban công...
Nơi đó........
Có một cô bé đang khóc.......
-Tại sao khóc?- chính cậu bé ũng không hiểu tại sao mình lại hỏi.
Cô bé ngẩng lên và nhanh chóng đưa tay quẹt ngang những giọt lệ... và cười... lại cười...

nhưng.... cậu bé nhận ra đôi mắt đó vẫn không cười thực sự......
...thoáng buồn....
............và buồn.........
-Không cần phải giả vờ cười như thế- cậu bé nhíu mày.
-Mình không giả cười!!
-Tôi biết cậu đang khóc.
Cậu nói đó làm cô bé im lặng...
Hai đứa trẻ bốn tuổi...hai đứa trẻ sở hữu ánh mắt mà những đứa trẻ bốn tuổi không nên có và không hiểu tại sao lại có...
Hai đứa trẻ ấy đang nhìn nhau....
-Tại sao cậu nghĩ thế?- cô bé hỏi.
-Vì mắt cậu.
Rất lâu... chúng cứ ngồi và không nói gì...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:40 pm

CHAP 10.2: Định nghĩa của 15 phút...


Hai đứa trẻ bốn tuổi...hai đứa trẻ sở hữu ánh mắt mà những đứa trẻ bốn tuổi không nên có và không hiểu tại sao lại có...
Hai đứa trẻ ấy đang nhìn nhau....
-Tại sao cậu nghĩ thế?- cô bé hỏi.
-Vì mắt cậu.
Rất lâu... chúng cứ ngồi và không nói gì...

...

-Có phải khi 9h, chiếc đồng hồ lớn trong kia sẽ điểm lên chín tiếng?-Cô bé bỗng hỏi xóa tan sự im lặng.
-Ừh.-Cậu bé trả lời.
-Còn lâu nữa không?
-Không. - Cậu bé đưa mắt nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay.
-Bao lâu nữa? - cô bé lại hỏi.
-Mười lăm phút.
-Nghĩa là bao lâu?
Cậu bé hoàn toàn ngạc nhiên trước câu hỏi đó của cô bé, không biết trả lời sao.
-Xin lỗi... tớ...thật ra không biết xem giờ...- cô bé lúng túng.
Bỗng cậu bé bật cười...
Lần đầu tiên cô bé thấy ánh mắt ấy của cậu bé không lạnh lùng, cao ngạo....
-9 gờ để làm gì?- cậu bé hỏi, lần thứ hai trong ngày cậu hỏi mà không biết tại sao mình lại hỏi.
-Khi đó mẹ tớ sẽ tới đón tớ.
-Vậy à.- Cậu bé gật đầu.- Cậu có bao giờ chú ý thời gian ra chơi ở trường dài bao lâu không?
-Có.-cô bé trả lời...
-Một nửa thời gian ấy là 15 phút đấy.
-Vậy à? Cảm ơn.-Cô bé cười lại cười.Và cậu bé nhận ra ánh mắt ấy vẫn không cười.
-Nếu không muốn cười thì đừng có cười.
Im lặng...

...

Và rồi chậm chạp... đồng hồ điểm 9 tiếng...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:41 pm

CHAP 10.3: Đứa trẻ hư


Và rồi chậm chạp... đồng hồ điểm 9 tiếng...
Cô bé đứng dậy và, bước vào phòng tiệc và đi tới ngồi dựa một bên cánh cửa ra vào...Cậu bé dường như cũng để ý rất nhều về điều đó...Cậu cũng quay trở lại căn phòng và ép mình đối mặt với cái thế giới giả dối vốn dĩ...nhưng chốc chốc cậu lại nhìn về hướng cô bé...và lần nào cũng thế, cô bé vẫn ngồi đó...
"Đã mười lăm phút... "- cậu bé nhìn đồng hồ- "Đã mười lăm phút rồi sao mẹ nó vẫn chưa tới nhỉ?"
9h30. Tiệc tan...cô bé vẫn ngồi đó.
9h45. Cô bé vẫn ngồi đó...ánh mắt vẫn không thôi ngó vào cánh cửa.
10h.
-Không về à? - cậu bé hỏi.
-Mẹ tớ chưa tới.
-Tại sao chưa tới?
Im lặng...
...Lại im lặng...
Lâu...
...Lại rất lâu...
-Vì tớ...
Cậu bé không hiểu. Cô bé cười.
-Đừng cười nữa.
Cô bé không cười nữa.
- Có lẽ mẹ tớ sẽ không tới đâu.
Bây giờ thì giọng nói của cô bé thật sự đã hòa theo với ánh mắt buồn đó... buồn...
- Bởi vì...tớ đã hại chết bố tớ....
Cậu bé đứng lặng...
10h30.
-Hình như mẹ tớ không tới thật rồi.-Cô bé nói với một nụ cười.
Lần này cậu bé đã không chịu nổi:
-Thôi đi, tôi đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi. Đừng giả vờ cười trước mặt tôi.
-Tớ không giả vờ.
-Cậu thôi đi.-Nhìn thẳng vào cô bé, cậu bé nói...
Ánh mắt đó...ánh mắt của cậu bé... ánh mắt được rèn luyện để trở thành người đứng đầu tập đoàn sau này... ánh mắt khiến tất cả những kẻ đối mặt phải run sợ...dè chừng...hay thậm chí phải quỵ lụy, vâng lệnh...
Và từ trên khóe mắt của cô bé... giọt nước mắt lăn xuống...
Cậu bé vội vã thu lại ánh mắt ấy.
-Tôi..xin lỗi- "Cậu đã từng xin lỗi ai bao giờ chưa nhỉ?Hình như là chưa...vậy mà bây giờ cậu lại vừa ấp úng nói lời xin lỗi với một con nhóc."
-Tôi phải luôn cười để mẹ không ghét tôi...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:43 pm

CHAP 10.4: Có thể.


-Tại sao không khóc?- cậu bé hỏi khi thấy cô bé lần thứ hai đưa tay nhanh chóng quẹt qua đôi mắt.
-Vì tớ không được phép khóc.
-Bình thường có lẽ cậu bé sẽ nghĩ đó là một câu nói ngu ngốc nhưng chính cậu cũng không hiểu tại sao hôm nay cậu lại suy nghĩ rất nhiều trước câu nói đó...có lẽ là 10, 20, 30 giây hay một phút... hay vài phút... rất dài...
-Tớ đã cướp đi sinh mạng của bố tớ. Đứa trẻ hư không được phép khóc. - cô bé cười...buồn...rất buồn...nụ cười đó không chặn được một giọt nước mắt đang bắt đầu trào ra...
Cậu bé im lặng.
-Ngày hôm đó...nếu tớ không nằng nặc đòi mua bóng bay, không vội vàng kéo tay bố tớ chạy sang đường thì bố đã không chết.
-Đó là lúc cậu còn nhỏ, sẽ không ai trách cậu về điều đó, ngốc.
-Mẹ đã không cười với tớ từ lâu lắm rồi...-nước mắt... hình như đôi tay nhỏ bé của cô bé cũng không lau kịp nữa, không dấu kịp nữa...nó cứ thế trào ra...nhưng cô bé vẫn cố dấu... vẫn cứ đưa đôi tay vụng về quẹt qua khuôn mặt *** lem...
-Mẹ...ghét tớ...bà ấy không cười với tớ lâu lắm rồi....
-Đồ ngốc.
Và rồi bông cậu bé đưa tay lên giữ lấy tay của cô bé.
-Đừng lau nữa...khóc đi.
Cô bé giật tay ra, nhưng vô vọng...tay cậu bé nắm quá chặt.
-Bỏ ra, nếu mẹ thấy tôi đang khóc mẹ sẽ ghét tôi...cô bé vần vùng vẫy, nhưng cậu bé mặc kệ.
Rồi bất chợt, cô bé cắn vào bàn tay đang nắm lấy tay mình của cậu bé.Ánh mắt ấy nhìn thẳng vào cậu bé...nhìn thẳng vào đôi mắt có vẻ như lạnh lùng ấy...
"cậu ấy không đâu ưh?"
Cậu bé cứ để yên cho cô bé cắn, khuôn mặt không cảm xúc...
Cô bé nghiến răng....một giây, hai giây, ba giây... mười giây...hai mươi giây...hai phút... ba phút... thời gian cưa trôi đi...cậu bé không kêu đau, không giằng lại tay mình...không bực tức...chỉ im lặng...im lặng, đưa ánh mắt vốn dĩ lạnh lùng cao ngạo ấy nhìn vào con người bé nhỏ trước mắt...một chút quan tâm...
Thời gian trôi...

...

-Này, Dương Minh!! - Cô bé bước vừa bước vào lớp đã chạy một mạch về phía góc lớp, nơi cậu bé đang ngồi đó, vẫn ngồi đó, cô độc.
-Tớ có quà cho cậu nè!Bánh rán mẹ tớ làm, ngon tuyệt đấy!!
Cô bé hí ha hí hửng mở chiếc hộp hình con thỏ ra, đưa cho cậu bé 1 cái bánh.
-Mẹ bảo tớ cảm ơn cậu.-Cô bé vừa lấy cái thứ hai cho mình vừa liến thoắng.- Ăn đi, ngon lắm đó!Sao chưa ăn??
Cậu bé im lặng đưa cái bánh lên miệng.
-Khoan đã!-Chiếc bánh chưa lên tới miệng đẽ bị cô bé cảm lại-Đây là quà cảm ơn của mình.
Và nhanh chóng, cô bé vươn qua cậu bé, hai đôi môi chạm vào nhau...mắt cậu bé mở to vì bất ngờ.
..Nụ hôn như cơn gió thoảng...nhẹ nhàng...
-Bánh rán đô rê mon đó!-cô bé nói típ...và gặm nốt miếng bánh.Cậu bé vẫn chưa "hoàn hồn".
-ĐIỆP LINH!!-Bỗng tiếng cô giáo thét lên -EM VỪA LÀM GÌ ĐÓ? RA NGOÀI CỬA ĐỨNG CHO CÔ!!!!
-Ặc-cô bé găm nốt miếng bánh cuối lầm bầm-bít ngay mà.-rùi cô bé lếch thếch đi ra khỏi cửa.Để một cậu bé phía sau lưng mắt vẫn mở to nãy giờ...
Nụ hôn ấy có vị bánh rán Đô rê mon.......

Hình như từ lúc ấy, cái góc lớp cô độc không còn cô độc nữa...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:45 pm

CHAP 11: NGƯỜI EM HỌ

Điệp Linh lồm cồm bò ra khỏi giường, mặc vội mặc vàng bộ đồng phục rồi nhảy lò cò xuống tầng một.
-Con có thôi ngay cái kiểu vừa đi vừa xỏ giày thế không??Mà bếp mẹ vừa lau khi sáng đó!!
-VÂNG!!Con bé hét rõ to nhưng chân vẫn xỏ nốt vào chiếc giày thứ hai.
-Hẹn bạn mà không chịu dậy sớm đi!!!Bạn con chờ ngoài cửa hai mươi phút rồi đó!!
-Ai hở mẹ??Con làm gì có bạn mà chờ!!-Vừa cất giọng uể oài con bé vừa cầm cốc sữa lên tu.
-Dương Minh đó!
P...H...Ụ...T!!!
Con bé phun ngay ngụm sữa đang uống giở. Bà mẹ thấy thế quay qua cằn nhằn:
-Con với cái!
-Làm sao mẹ biết là hắn ạ? Mẹ chắc là hắn chứ!!
-À, cậu bé ấy xưng tên, đúng là cậu bé thiên thần.-Mẹ định vào gọi con dậy nhưng cậu ấy bảo cho con ngủ, cậu ấy chờ ngoài kia.
-Thiên thần nỗi gì...ác ma thì có!!-Con bé lầm bầm:"sao trừ mình ra, ai cũng bị vẻ ngoài của hắn đánh lừa thế nhỉ???"
-Thôi, con ăn xong rồi, con đi học đây!! Cơm trưa của con đâu ạ?
-Đây!! Bà mẹ đưa hộp cơm đã gói sẵn sàng cho đứa con gái iu quý!!À quên, mẹ nói này, từ hôm nay em họ của con sẽ tới đây đó!!
-Ai ạ?
-Thái Tuấn.-thằng bé bên Anh qua đây sống tạm ở nhà ta.
-Đứa em họ này ở đâu chui ra thế ạ??
-Con đã gặp nó hồi năm tuổi rồi đó!!Nó suốt ngày bám theo hai đứa con mà.
-Hai đứa?
-À!!Bà mẹ giật mình...Thôi, con gặp lại nó sẽ nhận ra thôi.
-Chào mẹ con đi học.
-Cửa ở bên này mà con gái!!con lên tầng trên làm gì??
-Mẹ đừng nói cho thằng chết bầm kia biết nhé!!
Nhìn bóng con mình khuất dần bên hành lang, bà mẹ bỗng lắc đầu: " Thật sự con đã quên Dương Minh rồi sao??"



...Kí ức của mẹ...


Trong ánh nắng, có một cô bé xinh xinh đang cười, tay dắt theo một cậu bé...yên bình lắm lắm.
Có một cô bé xinh xắn cứ suốt ngày Dương Minh, Dương Minh, Dương Minh...Kể chuyện về một cậu bé cho mẹ mình ngày ngày không dứt.
"Con sẽ cùng Dương Minh ăn trái táo trái mùa"
...
Một cậu bé cứ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô bé đó và không chịu buông...
-Để cô canh cho, con về trước đi!-Sau nhiều lần người mẹ nói như thế, cậu bé mới chịu rời đi và không quên dặn:
-Cô hãy liên lạc với cháu ngay khi con bé đó tỉnh nhé!!-Một câu nói rõ ràng là một sự quan tâm nhưng lại vụng về làm mẹ của cô bé khẽ cười...
...

-Xin lỗi cháu, nhưng có lẽ con bé bị mất trí nhớ.
-Tất cả ạ?
-Không, hình như là nó chỉ quên mình cháu thôi.
Bà đứng đó, nhìn cái khuôn mặt buồn và thất vọng của cậu bé...cái bóng cô độc...lẻ loi...
-Đừng lo, chúng ta sẽ làm nó nhớ lại.-bà an ủi.
Bất chợt tay cậu bé đó nắm lại thành nắm đấm.Cậu bé ngẩng mặt lên cười:
-Không cần đâu. Cháu và nó không quen...
"Con gái ngốc! Con đã làm cậu bé ấy buồn lắm đấy..."
...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:47 pm

CHAP 11: Người em họ.(tiếp)

''Mẹ hỏi hay thật đấy!!Giờ mình mà xông cửa chính thì có mà...toi à."
Vừa lầm bầm Điệp Linh vừa quăng cái cặp ra khỏi cửa sổ rồi bám vào cành cây, trèo xuống. (potay.org)
-Khục khục, khặc khặc.(mọi ngừi đừng hỏi giọng ai cười mà đểu thế,là của con bé Điệp Linh đó)-Con bé đang hí ha hí hửng tận hưởng cái cái cảm giác dễ chịu khi tưởng tượng ra cái vẻ bắt hụt con mồi của thằng kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy mà nó đâu hay bít rằng...cái kẻ đó cũng đang khục khục khặc khặc chẳng khác gì nó...ở một nơi nào đó...
Tội nghiệp con bé bị mẹ nó bán đứng rùi. Ngay khi bóng nó vừa dứt sau hành lang và dòng suy nghĩ của bà cũng vừa đứt, bà đã lọc cọc chạy ra báo với Dương Minh.
-Con bé vừa trèo cây chuồn ra phía sau rùi cháu ạ (híc,có mẹ nào bán đứng con gái mình như thế)
-Da??à vâng, cảm ơn cô, chào cô.-thằng bé cười rồi ngoắc tay cho một người vệ sĩ, người đó nhanh chóng mở cốp xe lấy ra một vài thứ ''hay hay''...và rồi Dương Minh đi về hướng bức tường phía sau, nơi dự định sẽ là trạm dừng chân cuối gốc cây của Điệp Linh, vừa nhìn cái cảnh con bé đang lúi húi trên cây vừa ''Khục khục, khặc khặc"
Chờ con bé đang ở lưng chừng cây, không có gì bám, Dương Minh mới ''thủ đoạn":
-Không ngờ cô lại có hứng làm Tôn Ngộ Không ghê nhỉ.
Con bé thấy vậy ngó xuống:
-Mi...
Và thế là nó lại định trèo lên.
Ở phía dưới Dương Minh vẫn cười:
-Cô có nhớ hôm qua làm sao mà rơi xuống không?
''Khỉ thật".Hắn vừa dứt lời đã không cho con bé thở, đành chịu,nhưng lần này nó không may mắn nhảy xuống được như hôm qua mà rơi xuống.
''Má ơi, kiểu này gãy lưng con mất!!!TT_TT"
Nhưng không hỉu sao nó không thấy đau, chỉ thấy khó chịu chút...và cảm giác...như thể nằm trong tấm lưới...
Tấm lưới thật!!!
-Bắt được con cá to!!-Dương Minh cười đắc thắng cúi xuống nhìn con bé đang nằm co rúm trong tấm lưới.
-Thả ta ra !!thả ta ra!!- con bé vừa hét vừa giãy giụa
-Cho bảo cô đáng đời rượu mời không uống lại uống rượu phạt. Tôi cho xe riêng đón cô trước cửa sao dám chuồn chứ?-hắn bắt đầu hỏi tội.
-Để bị mặc bộ đồ quái gở kia à?
-Tôi đâu có ý đó.-Hắn nhìn Điệp Linh với ánh mắt vô tội, mắt long lanh.
Tự dưng con bé lại thấy tội lỗi vì nghi oan cho hắn mới chết chứ nhưng cảm giác đó chưa kéo dài được tới giây thứ ba thì...
-Nghe này , đồ ngốc!! - hắn cười nụ cười ranh mãnh thấy-muốn-đạp - TÔI_CHÁN_CHIÊU_ĐÓ_RỒI!!! - hắn đọc từng chữ rõ ràng.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:47 pm

CHAP 11: Người em họ (tiếp)

3.Điệp Linh vừa bước xuống xe, vừa len lén nhìn sang Dương Minh. Lạ thật, con bé không hiểu tại sao mà hôm nay tên ôn thần này lại tha cho nó đến trường yên ổn. Hỏi thì hắn không nói gì cả.
-Hôm nay tha cho tôi thật à?-Con bé dè chừng. Đây là lần thứ 9 nó hỏi và sau 8 lần im lặng thì lần này Dương Minh đã có dấu hiệu của sự không chịu nổi, mày nhíu lại nhưng cuối cùng cũng quyết định trả lời cho con bé yên tâm:
-Đừng mừng vội. Chỉ đơn thuần là tôi chưa nghĩ ra.
Con bé Điệp Linh nhăn trán suy nghĩ. Không tin được là cái đầu óc ranh ma lắm trò của hắn lại có một ngày không nghĩ ra kế để đùa nó. Chắc hôm nay đầu óc thằng này có vấn đề. Và rồi gật gù vì ý tưởng rất đỗi „thông minh" của mình , con bé cũng chắp tay lên mồm và lầm rầm vái cho cái tên ôn thần này có vấn đề đến cuối đời.
Nhìn nụ cười đắc ý của con bé, Dương Minh lại thấy khó hiểu.
-Này, sao cười một mình gian thế?
-Đâu có.-Con bé chối.
"Chắc chắn là không phải không có" -Dương Minh nghĩ thầm. Chỉ có điều là chính thằng bé không muốn tra thêm, vì thực sự hôm nay thằng bé chỉ muốn một ngày yên bình. Chỉ có thế. Hình như là một ngày yên bình bên cạnh con bé Điệp Linh.
-Ngày hôm nay không được xa tôi một bước rõ chưa?
Dương Minh nói nhưng không thấy con bé trả lời. Ừm, hình như con bé đang chú ý tới một việc khác. Mắt con bé đang long sòng sọc lên như muốn "ăn tươi nuốt sống" nhóm mấy đứa con gái đang chỉ chỉ trỏ trỏ và thì thầm về con bé như một con đỉa dai dẳng suốt ngày bám lấy thần tượng của bọn họ. Và Dương Minh khẽ nhếch mép, một cái nhếch mép vô thức. Hình như một niềm vui thầm kín nào đó đã xuất hiện trong lòng thằng bé mà chính bản thân thằng bé cũng không nhận ra.Và hình như thằng bé cũng không nhận ra là ánh mắt của mình cũng dịu dàng, một kiểu dịu dàng thực sự khi thấy con bé ngốc nghếch đang nắm chặt tay, lầm lì nhìn lũ con gái cố nuốt giận...Và hình như, thằng bé không nhận ra điều đó chỉ vì thực sự nó không muốn nhận ra điều đó, bởi nó cứ luôn luôn thôi miên bản thân rằng nó ghét con bé Điệp Linh, ghét cái con bé dám quên đi nó...
-Không nghe tôi nói gì à.-Dương Minh bất ngờ đá vào chân con bé đau điếng.
-Đứa nào muốn chết à??-Con bé nói theo kiểu phản xạ bình thường nhưng ngay khi lấy lại ý thức rằng người vừa đá ó là ai, nó đành cười TT_TT.
-Cậu bảo gì, ông chủ?-tất nhiên rồi,con bé nghĩ thầm, nó phải nhẹ nhàng chứ lỡ may chọc giận tên ác ma thì ngày bình yên của nó tàn. Thực sự nó không muốn nghĩ tới một trò hề nào mà nó phải nhập vai diễn nữa...nói chung không nên nghĩ tới ác mộng.
-Tôi bảo là ngày hôm nay không được xa tôi một bước.
- Tại sao không được?
Nhưng đó không phải là những lời phát ra từ miêng con bé. Nó tròn mắt tìm chủ nhân của câu nói. "Ai mà hiểu mình vậy ta?" Và bật chợt nó thấy một thằng con trai. Nhưng chưa kịp nhìn rõ mặt thì tên con trai đã ôm chầm lấy nó. "WHAT????" -Chuyện gì đang xảy ra với con bé thế này???Bỗng dưng bị một tên con trai xa lạ ôm chặt cứng trong tay...
Nhưng kẻ gặp vấn đề không chỉ có con bé. Còn một người đó. Một người đang vô cùng tức giận...chỉ muốn xé tan xác cái tên con trai lạ ra...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:47 pm

CHAP 11: Người em họ.(tiếp)


4. Đứa em họ quỷ quái. (Phần về kí ức khi Điệp Linh còn nhỏ,6 tuổi)
Cô bé nhìn vào thằng nhóc con một cách quan tâm nhưng cũng không dấu nổi niềm thích thú.Ở chiếc ghế sofa đối diện, thằng nhóc con ấy cũng đang lầm lì nhìn lại cô bé, đôi mắt vừa ráo nước vẫn đang đỏ mọng, và gò má cũng đang hồng hồng lên theo kiểu tính giận dỗi của trẻ con.Cô bé nhiều lần định há miệng ra nói chuyện nhưng lại thôi.Nhưng khi nghe tiếng bụng thằng nhóc con réo dài, bất chợt cô bé không kìm được cười:
-Em đói rồi à?
-Không phải việc của chị.-Thằng nhóc cứng giọng cho dù hai tai đang ngượng đỏ lên.
Cô bé thấy thế tại càng thích thú:
-Không cần dấu, mẹ chị sẽ về muộn, nên bây giờ chị sẽ làm đồ cho em ăn.-Cô bé có vẻ ra dáng. Thằng nhóc con hỉnh mũi, bĩu môi kiểu rất ư baby:
-Chị mà biết nấu cái gì?
-Ừm!!-Vừa bị một đứa nhóc thua tuổi nói trúng tâm đen, cô bé lúng túng, nhưng rồi nó cũng nhanh chõng lấp liếm:
-Chị có sữa bột giành cho trẻ em dưới ba tuổi, chị biết pha mà.
Thè lưỡi, thằng nhóc nói:
-Tôi đã năm tuổi rồi, không uống sữa con nít đó!!
-Nhưng chị sáu tuổi vẫn uống được mà.
-Thế mới bảo chị ngốc, không ngờ tôi lại có chị họ ngốc ngếch như chị.
Đến lúc này hình như cô bé không chịu nổi nữa, đứng bật dậy, lườm mắt:
-Ta không ngờ có một thằng em họ "cụ non" ngươi.
Cô bé và thằng nhóc nhìn nhau bằng ánh mắt tia lửa điện...xẹt xẹt...(Amen, ai99 đang đứng giữa đấy!!)
...
Thằng nhóc đang ngồi trên sofa và gác hai chân lên bàn,chăm chú theo dõi chương trình pokemon yêu thích của nó.
-Bỏ chân xuống, nhóc!
-Tôi không phải nhóc.-thằng nhóc con nói chuyện với cô bé bằng nửa con mắt , nửa con măt còn lại vẫn đang dán vào màn hình tivi.
-Lấy cái điều khiển bên trái cậu bé, cô bé tắt tivi cái rụp.
-Chị sao thế??-Thằng bé giận giữ.Không biết lịch sự à? Tôi dẫu sao cũng là khách đấy!!
-Còn ngươi không biết lễ phép à??Đằng nào ta cũng lớn hơn ngươi đó.
-Có một tuổi thôi à...mà đừng nghĩ tôi coi chị là chị.
-Nhóc mắc dịch!!! Và rùi "BỘP" Cái gối trên tay con bé lao một phát vào mặt thằng nhóc ...
-Chị...-thằng nhóc con lửa giận phừng phừng...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:48 pm

CHAP 12: ĐIỀU GÌ ĐÓ



1.Những kẻ ngốc.
Kí ức...(phần kí ức lúc Dương Minh ,Điệp Linh 6 tuổi)
Cậu bé đang nhíu mày, đây là lần thứ 23 cô bé nhắc tới tên thằng nhóc em họ. Như lời cô bé kể thì nó là một thằng "ôn con" nhưng cậu bé thật sự không hiểu tại sao cô bé lại có thể kể về thằng nhóc đó với ánh mắt và giọng nói vui vẻ tới thế. Bất giác một cái gì đó cứ len lỏi trong lòng cậu bé. Nhưng với cá tính của mình, như từ xưa tới nay, cậu bé vẫn giữ im lặng, và lãnh đạm,...đôi mắt vẫn lạnh lùng thế như thể cậu bé ấy chẳng buồn quan tâm hay để ý tới một chút gì câu chuyện của cô bé...
Cô bé vẫn liến thoắng, say mê kể về gương mặt thằng nhóc khi giận, nhìn muốn đấm kinh khủng nhưng cũng baby kinh khủng.
Nhưng bất chợt cô bé quay sang, và giây phút bất chợt đó vô tình bắt gặp cái nhíu mày của cậu bé.
-Cậu không thấy thú vị à?-Cô bé hỏi, có vẻ hơi mất hứng.
-Hai người ngốc nghếch.
Nhưng khi câu nói tưởng như rất đáng giận của cậu bé kết thúc thì cô bé bỗng cười một tràng. Cậu bé lạ nhíu mày:
-Sao thế?
-Cách nói của cậu và thằng nhóc hình như hơi giống nhau, à không , cũng giống nhau lắm đó.
Lại nhíu mày...
-Ừm, luôn bảo người khác ngốc.
-Bởi vì cậu ngốc thật.-Cậu bé nhận xét đơn giản và đứng dậy, quay lưng đi.
Khác với bình thường, cô bé không chạy theo, mà vẫn ngồi đó.Nhận ra sự kì lạ đó, cậu bé quay lại, một chút quan tâm nhưng đáng tiếc, cô bé không thấy khoảnh khắc hiếm hoi ấy,cô bé hình như đang chăm chú suy nghĩ một điều gì.
Nhưng rồi cái cậu bé đó cũng quay lưng đi sau hai giây, à không, hình như chỉ một giây thì phải và ánh mắt nhanh chóng trở lại cái lạnh lùng, không thèm bận tâm như từ xưa tới nay vẫn thế.
"Con bé ngốc!!Kệ nó!!..."



2.Điều gì đó.( kí ức(tiếp))
"Con bé ngốc!!Kệ nó!!..."
Nhưng rồi chưa được vài bước thì cô bé đã đuổi theo...và bất chợt,cậu bé không kìm được một nụ cười dù chỉ đơn thuần là một cái nhếch mép.
-Á...-Cô bé reo lên...-Dương Minh, cậu vừa cười đó!!
-Ngốc nghếch.cậu bé nói,lời nói hình như nhẹ nhàng...
Nhưng...
-Chị ngốc, bị người ta nói thế mà còn chưa chịu về??
Cả hai quay lại, là thằng nhóc con, nó đang giương mắt nhìn cô bé.
-Im đi nhóc, bít gì mà nói.
-Tôi đã thương tình đi gọi chị về ăn cơm mà lại nói kiểu đó à?
-Hửm...sao hôm nay tốt thế?Biết nghĩ tới chị rồi à.
Tự nhiên tai thằng nhóc đỏ ửng:
-Đừng có mơ , tại tôi đang đói thôi, mà phép lịch sử tối thiểu mà chẳng lẽ khách lại ăn trước chủ nhà.
-Khách lịch sư không ai nói chuyện với chủ nhà như ngươi cả!!-Cô bé lửa giận phừng phừng.
-Ờ đấy...thằng nhóc con lẽ lưỡi...trễ môi...
Cô bé cũng banh mắt, thè lưỡi trêu lại...
Bất chợt một điều gì đó...xuất hiện trong sâu thẳm cậu bé mà cậu không rõ...
Và bất chợt...
-Ngốc nghếch.
Cậu bé hình như đã "vô" ý nói hai tiếng đó làm cuộc chiến cô bé và thằng nhóc con ngưng lại, lúc bấy giờ thằng nhóc con mới đặc biệt chú ý tới cậu bé.Đến lúc này đây, hai ánh mắt ấy mới thực sự gặp nhau.
Cậu bé ấy vẫn giữ nguyên cái kiểu dường như luôn vô tâm với tất cả ...
Và thằng nhóc con thấy khó chịu nhưng mặt nó cũng đang đỏ dần lên. Ừm, có lẽ một phần cũng tại vì vẻ đẹp thiên thần nhưng lại cao ngạo và lạnh lùng ấy, và một phần hình như cũng vì thằng nhóc nhận ra người đối diện thật không "đơn giản".
-Ừm...-thằng nhóc bỗng quay đi , tay cầm lấy tay cô bé mà kéo:
-Chị à, về thôi!!
-Khoan đã, còn Dương Minh? -cố bé gọi với...-Ủa mà quên, sao bỗng dịu dàng thế hả?
Đỏ lên tới cả mang tai, nhưng thằng nhóc vẫn gắt gỏng:
-Chị ngốc, tôi đói rồi!!
Cậu bé nhìn hai cái bóng nhỏ bước đi...lại một điều gì đó khẽ nhói lên....
"Ngốc nghếch."

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:48 pm

CHAP 12: Điều gì đó.(Tiếp)
3.Em trai-
Ký ức tiếp diễn...
-Bà hãy để tôi yên, đừng có gọi nữa!!!
Và tiếng máy điện thoại cúp.
Cô bé nhìn thằng nhóc băn khoăn:
-Em vừa nói chuyện với ai thế nhóc?
-Mẹ.
-Sao em lại nói chuyện như thế?
-Không liên quan tới chị?Chị biết gì mà nói?-Thằng nhóc con cau có và cuối cùng ngồi sụp xuống ngay cái chỗ bên cạnh cô bé và giật lấy máy điều khiển, tìm kiếm cái kênh pokemon yêu thích.
-----------------------------------------------------------
-Cậu có em không,Dương Minh?-Cô bé hỏi, nhưng biết trước rằng sẽ vô ích vì cậu bé chưa bao giờ nói chuyện về mình cả.
Im lặng.
Luôn là thế. Cách trả lời của cậu bé luôn là vậy.Khuôn mặt vẫn không biểu cảm thế, có chăng thì chỉ là nơi khóe mắt có hơi rướn lên như mang hơi hướng của sự phẫn nộ.Nhưng chỉ là thế và luôn luôn là thế,không gì hơn.
Nhưng bất chợt...
-Có đấy.
Gật gật.-Cô bé bất ngờ tới mức không nói được điều gì.Nhưng rồi ngay sau đó, nụ cười bỗng nhiên bật ra khỏi đôi môi nhỏ của cô bé một cách nhẹ nhõm.
-Em cậu thế nào??-và cô bé không kìm được đã hỏi tiếp,ánh mắt thích thú.
Nhíu mày.
Cái nhíu mày của cậu bé làm cô bé im lặng.
Lại vài giây im lặng dài dằng dặc...
-Thằng nhóc đó, hình như rất ghét mình.
Cậu bé có thể là đang lắng nghe, cũng có thể là không, bởi ánh mắt đang nhìn vào một nơi nào đó xa xăm lắm.Nhưng cô bé bên cạnh vẫn chắc chắn là cậu bé đang nghe, một sự tin tưởng mãnh liệt từ những cảm nhận mơ hồ của bản thân...
-Không phải hình như mà là rất ghét.
Thằng nhóc đã đứng đằng sau tự lúc nào.
-Về. - Cậu bé nói thông báo ngắn gọn rồi dửng dưng quay đi. Nhìn cái dáng cô độc ấy,cô bé thực sự muốn chạy theo,nhưng nghe tiếng bụng thằng nhóc réo lên nên thôi.
-Nhanh lên,tôi đói rồi- Thằng nhóc giục.
......
Gió thổi....Có một cậu bé bước đi, vẫn cái dáng cao ngạo và lạnh lùng ấy, khuôn mặt không chút biểu cảm...Chẳng ai biết và chính cậu bé cũng không hay rằng... trong sâu thẳm...có điều gì đó.....
"Tại sao mình lại khó chịu nhỉ?"
"Ngốc nghếch".

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:49 pm

CHAP 12: Điều gì đó.(Tiếp)


4.Không là mẹ tôi.(Ký ức - tiếp)
"Tại sao mình lại khó chịu nhỉ?"
"Ngốc nghếch".
------------------------------------------------------------------------------------------
Hai đứa bé vừa đứng trước cửa nhà thì chân thằng nhóc bỗng sững lại, bên trong nhà mẹ cô bé đang tiếp một người phụ nữ ăn mặc quý phái, tuy nhiên, điều đó không che đươc nét buồn phảng phất trên khuôn mặt bà ta.
Thằng nhóc không bước vào, tay nắm chặt và răng nghiến lại.
-Em sao thế?
-Không phải việc của chị.
Người phụ nữ lúc đó đang dùng trà nghe tiếng liền ngầng lên và lia ánh mắt về hướng cửa. Và bà đứng bật dậy.
-Thái Tuấn!!!
Thằng nhóc bỗng quay lưng bỏ chạy.
-Chờ chị với!!-cô bé cũng quay lưng đuổi theo. Trong cái lúc quay lưng ấy có một khoảnh khắc làm cô bé chú ý, chỉ một khoảnh khắc, có một giọt lệ ngân trên khóe mắt bà ấy khi nhìn theo cái bóng thằng nhóc lúc nó chạy đi.
-Này, đứng lại đi ...nhóc!!
-Cô bé vừa hét theo vừa thở hổn hển.
Thằng nhóc vẫn miệt mải chạy.
Và vấp phải hòn đá.
Và ngã.
-Chị đã bảo dừng lại mà.-Cô bé cúi xuống và đưa tay ra đỡ.
-Kệ tôi.-Thằng nhóc nói và lạnh lùng hất tay cô bé đi...nhưng...giọng nói đó...hình như...đang lạc đi...
Giây phút tay cô bé bị hất ra, có một giọt nước ở đâu rơi xuống.
-Em khóc à nhóc?
-Chị có ngốc không, tôi làm sao mà lại khóc chứ?-Thằng nhóc nói và rồi chống tay lên để đứng dậy.
Cuối cùng thằng nhóc cũng bước đi , và cô bé cũng chậm rãi bước theo.
................................................† ?....................
Trên ngọn đồi xanh bình lặng...
-Người khi nãy là mẹ em đúng không?
-Bà ta không là mẹ tôi.-Thằng nhóc nói và cô bé để ý thấy chỗ đám cỏ nơi tay thằng tiếp xúc bị vùi dập bởi sự phẫn nộ.
-Khi em chạy đi chị thấy bà ấy đang khóc.
-Nhưng bà ta không hề khóc khi ngày ấy bỏ tôi !
-Bỏ em?
-Ừh, bà ta đã bỏ tôi với bà nội mình để đi theo một người đàn ông khác. Không lý gì mà bà ta có thể dễ dàng bỏ đi và cũng dễ dàng quay lại như thế!!Không bao giờ...
-Em có biết khi em nói em đang khóc không nhóc? Điều đó có nghĩa là em đã âm thầm tha thứ cho mẹ em rồi.
-Im đi, thằng nhóc quay qua phẫn nộ, chị biết gì mà nói?
Và rồi...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:49 pm

CHAP 13:GIỌT NƯỚC MẮT CỦA MƯA



1.Những giọt đầu của mưa. (Kí ức-tiếp)
...
-Im đi, thằng nhóc quay qua phẫn nộ, chị biết gì mà nói?
Và rồi...

Và...
..hình như...
....phút phẫn nộ ấy...
......thằng nhóc...
........đã...
..........sai lầm...
............sai.........
..............thật sai......
-Chị cút đi!!
Nhìn theo cái bóng bé nhỏ ấy khuất dần, thằng nhóc dường như cảm thấy hối hận,nhưng thay vì nói xin lỗi, thằng nhóc đã chỉ đơn thuần là nhìn,chỉ nhìn mà thôi...cái bóng nhỏ ấy bước đi trong những giọt đầu của mưa...
"Em có biết khi em nói em đang khóc không nhóc? Điều đó có nghĩa là em đã âm thầm tha thứ cho mẹ em rồi."
.................................................. .........
Cô bé lại đứng trước cửa nhà cậu bé một cách vô thức,không biết tự lúc nào và không biết tại sao...Cô bé đứng nhìn một lát vào bên trong cánh cổng, nơi đó, nơi cậu bé ấy sống là một thế giới khác hơn và xa lạ...Nhưng rồi cũng quay bước.
-Tới đây làm gì?
Cậu bé đã đứng đó,sau lưng cô bé nãy giờ...trên vai lấm tấm những giọt đầu của mưa, vẫn cái kiểu lạnh lùng và bất cần ấy, cái đầu hơi nghếch lên và lông mày rướn cao.
-A...tớ...
Bỗng nhiên cậu bé trở thành người để cô bé trút bầu tâm sự bất đắc dĩ.Trong khi cô bé mải mê kể về chuyện của thằng nhóc con, thì cậu bé ngồi im lặng bên cạnh và đưa mắt nhìn vào nơi nào đó xa xăm...
-Thằng nhóc tồi tệ, tớ quan tâm nó thế mà nó lại dám đuổi tớ như thế, lát nữa cho nó biết tay!!
Lúc bấy giờ cậu bé mới quay sang và nhìn thẳng vào mắt cô bé, dấu hiệu đầu tiên và duy nhất cho biết cậu ấy vẫn đang theo dõi câu chuyện nãy giờ.
Đôi mắt cô bé tròn vo...đây là lần đầu tiên cậu bé ấy cỏ biểu hiện như thế.
Ánh mắt ấy xoáy sâu vào cô bé.
-Chỉ có thế thôi?
-Ừh, chỉ có thế.-Cô bé trả lời.
-Ngốc nghếch.
...
Cô bé đứng dậy một cách hụt hẫng rồi chào cậu bé .Cậu bé vẫn cái ánh nhìn cao ngạo ấy dõi theo cái bóng bé nhỏ bước đi giây lát rồi cũng quay đi.
Những giọt đầu của mưa...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri Apr 08, 2011 2:50 pm

CHAP 14: HAI BÊN CÁNH CỬA



Kí ức (tiếp).
Cô bé đứng dậy một cách hụt hẫng rồi chào cậu bé .Cậu bé vẫn cái ánh nhìn cao ngạo ấy dõi theo cái bóng bé nhỏ bước đi giây lát rồi cũng quay đi.
Những giọt đầu của mưa...
-----------------------------------------------------------------------------------------------
Có ai đó nồi xuống kế bên thằng nhóc...là cậu bé ấy...khuôn mặt vân lạnh lùng hệt như cái ấn tượng đầu tiên của thằng nhóc ấy về một cậu bé không đơn giản.
-Anh tới đây làm gì?
Không trả lời.
Bỗng nhiên thằng nhóc có cái cảm giác là mình ngốc nghếch, giống như cái kiểu tự nói chuyện một mình vậy, nhưng dĩ nhiên ai đối mặt với cậu bé ấy mà chẳng như thế, luôn bị cái vẻ cao ngạo ấy trấn áp, chỉ trừ có một cô bé ngốc mà thôi...
Bên cạnh thằng nhóc đang lúng túng ấy,có một cậu bé đang đưa mắt nhìn ném ánh mắt lạnh lùng nhì lên bầu trời âm u, mà đôi giọt mưa đã bắt đầu phảng phất.
Dĩ nhiên, ai có việc người đó, và thời gian cứ thế trôi...
Và mưa rơi...
Nặng hạt dần...
Cậu bé ấy đứng dậy, và quay đi...vẫn hiên ngang và đường hoàng như thế.Nhưng được ba bước thì bỗng quay đầu lại.
-Con bé đó trước đây không biết cười đâu.
-Tại sao?-bất chợt thằng nhóc bị thu hút bởi câu nói của cậu bé ấy.
-Vì nó nghĩ chính nó đã giết bố mình.
Và quay đi, cái dáng cao ngạo ấy vẫn cao ngạo và tự tại đến lạ thường, nhưng có một thằng nhóc thì không thể nào thoải mái được khi nghe xong câu chuyện ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn hai câu ấy...
Mưa...

...

-Chị.
Cô bé nghe tiếng thằng nhóc con nhưng vẫn không quay lại, vẫn cặm cụi vào cái màn hình tivi.
-Chị!!-Lần này thằng nhóc kêu với âm vực lớn hơn.Cô bé vẫn không quay lại vì còn giận hai cái từ "Cút đi" bất tâm của thằng nhóc con ấy.
-Chị.!!!-Thằng nhóc vẫn tiếp tục kêu ngoài cửa mà không bước vào nhà khiến cô bé bắt đầu thấy mình muốn quay lại và nói điều gì đó nhưng vẫn kìm nén được, vẫn đáp trả bằng sự im lặng.
-CHỊ NGỐC!!! TÔI GỌI KHÔNG TRẢ LỜI???
-LẠI CÒN MUỐN GÌ NỮA ???-Cô bé cũng quay lại đáp trả không thua cường độ.Nhưng khi nhìn thấy thằng nhóc quần áo ướt nhẹp, tóc khẽ rủ xuống vì mưa và người đang khẽ hơi run lên vì lạnh thì lại thấy tội tội, cho dù mắt nó nhếch lên và cái mỏ đang chu lên cố tình trêu điên cô bé.
-Sao lại dầm mưa hả nhóc??-Cô bé vừa hỏi vừa nắm tay thằng nhóc kéo vào.
-Vì tôi thích thế đấy!-Giọng nói có vẻ bướng bỉnh nhưng chân thằng nhóc vẫn lững thững bước theo cô bé.
-Đi thay đồ nhanh!!Ốm bây giờ!-Cô bé ra lệnh, cũng ra oai nữa, nhái vẻ mặt giống hệt mẹ làm thằng nhóc bật cười, nhưng nó vẫn bướng bỉnh.
-Không!!Tại sao tôi phải nghe chị chứ??
BỘP!!Không kịp giãy giụa thêm, thằng nhóc bị cô bé đá vào nhà tắm, rồi khóa trái cửa ngoài lại.
-Trong đó mà thay quần áo nhóc!!Xong chị sẽ mở cửa cho!!-Cô bé bên ngoài hét lên.
-Khoan đã, tôi cò điều này muốn nói với chị mà.
-Điều gì?À!!Đừng hòng qua mặt, muốn lừa để chị mở cửa phải không??Đừng mơ!!Thay đồ đi nhóc!!
-Tôi có điều muốn nói thật!!-Thằng nhóc hét.
-Thì nói đi!!Chị nghe này!-Cô bé lém lỉnh hét với lại.
-Quan trọng mà!!
-Thì nói đi!!
-Thì ghé tai vào cửa tôi nói cho!!
-Thì ghé!-Cô bé đưa tai lại gần cánh cửa.-Rồi, ok!!
Từ phía bên kia thằng nhóc hét:
-CHỊ NGỐC !!! XẤU XÍ !!!
-MUỐN ĐẤM HẢ NHÓC???
Bất chợt...nhỏ...rất nhỏ...rất vụng về...
-Tôi...lúc nãy...xin lỗi chị...
Oa!!Cô bé đang nghe điều gì thế này???Đứa em họ quái quỷ láo toét hôm nay bỗng nhiên biết xin lỗi...Cô bé ấy mỉm cười...một nụ cười thật tươi...
Nhưng bên kia cánh cửa có một thằng nhóc không như thế, bởi vì mặt nó đang đỏ ửng lên,vẫn nóng ran hai bên mang tai và vẫn chưa ngơi hết sự lúng túng...
Hai bên cánh cửa...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 10, 2011 11:27 am

CHAP 15 : SÁT KHÍ (Ở hiện tại )

-Tôi bảo là ngày hôm nay không được xa tôi một bước.
- Tại sao không được?
Nhưng đó không phải là những lời phát ra từ miêng con bé. Nó tròn mắt tìm chủ nhân của câu nói. "Ai mà hiểu mình vậy ta?" Và bật chợt nó thấy một thằng con trai. Nhưng chưa kịp nhìn rõ mặt thì tên con trai đã ôm chầm lấy nó. "WHAT????" -Chuyện gì đang xảy ra với con bé thế này???Bỗng dưng bị một tên con trai xa lạ ôm chặt cứng trong tay...
Nhưng kẻ gặp vấn đề không chỉ có con bé. Còn một người đó. Một người đang vô cùng tức giận...chỉ muốn xé tan xác cái tên con trai lạ ra...

----------------------------------------------------------------------------------------
1s...2s...3s...4s...
Dường như mọi người xung quanh đang đông cứng và mọi sự việc đều ngưng lại chỉ vì cái sát khí phát ra ngùn ngụt từ...kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy.(^^)
Giây thứ năm...
"Khỉ thật!Sao con bé không xô thằng đó ra nhỉ?"
Giây thứ sáu...
Giây thứ bảy...
-Này...-Cuối cùng xét thấy không đứng nhìn không được nữa (hay đúng hơn làcó người không kìm được mình nữa ^^) đặt tay lên vai thằng nhóc lạ cùng với mộ cái nhíu mày.
Thằng nhóc ấy bây giờ mới buông Điệp Linh ra và con bé cũng bắt đầu tỉnh lại, lùi hai bước...
"Con bé chết tiệt, cãi mình thì nhanh nhảu lắm mà những chuyện thế này thì phản ứng chậm như rùa." (có người sợ người ta bị ăn mất kìa ^^)
-Mi là ai?
Lúc bây giờ con bé mới lấy lại phong độ, hét.
-Không lẽ không nhận ra tôi?
Con bé nhăn trán suy nghĩ.1s ,2 s vẫn lắc đầu.
-Không lẽ thế này mới nhận ra.-Thằng nhóc cười....-CHỊ NGỐC !!! XẤU XÍ !!!
Chúa ơi...
-A!!-Con bé Điệp Linh hét lên sung sướng...và lần này (sẽ có kẻ bị choáng ^^) chủ động ôm lấy thằng con trai lạ rất thân thiết, tình cảm (có kẻ tai bốc khói kìa ^^) -THÁI TUẤN!!!
Nắm chặt tay, răng nghiến lại, và sát khí bốc lên ngùn ngụt, Dương Minh đứng đó, nhìn chằm chằm vào hai kẻ đó...
-Hai đứa ngốc.-Bất chợt.
"Thằng đó là thằng nào chứ?" (Ủa ,tác giả quên nói, Dương Minh tệ nhất là nhớ tên người )

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 10, 2011 11:27 am

CHAP 16: CẢM XÚC



"Thằng đó là thằng nào chứ?" (Ủa ,tác giả quên nói, Dương Minh tệ nhất là nhớ tên người)
Rồi cái dáng ấy lại quay lưng...bỏ tay vào một bên túi quần và bỏ đi cao ngạo như xưa nay vẫn thế...

Điệp Linh nhìn theo cái bóng ấy...một chút gì đó quen lắm... "Là cái gì nhỉ?"
"À, phải rồi, tên ấy từ xưa tới nay vẫn thế mà."
...

-Này nhóc!!Em lớn quá rồi ha!!- Con bé đưa tay lên xoa đầu thằng nhóc, bây giờ đã cao hơn con bé vài cm, trái hẳn với hồi còn nhỏ, thằng nhóc luôn thấp hơn con bé nửa cái đầu.
Thằng nhóc nhíu mày khó chịu:
-Đừng gọi tôi là nhóc, tôi cao hơn chị rồi đó!!
-Vẫn đáng ghét như xưa...nhỉ??
-Dĩ nhiên...-thằng nhóc thè lưỡi trêu tức con bé Điệp Linh,cái mũi khẽ hỉnh lên và nhăn lại. (lúc đó, nếu để ý xung quanh chút thì có vài cô bé đang bất động vì nét mặt rất đỗi dễ thương của thằng nhóc ^^)
Con bé cũng banh mắt, thè lưỡi...
Bỗng nhiên...một giấy ngắn ngủi và bất ngờ tới mức con bé không kịp định hồn...
thằng nhóc hơi nghiêng đầu và đặt một nụ hôn lên má con bé...
...một nụ hôn...
...
...đặt trên má...
...
...nhẹ nhàng...

-Chị rất dễ thương đó!! - thằng nhóc Thái Tuấn cười nhe răng, khi con bé còn đang tròn to mắt... - Vì thế nên tôi quyết định tặng chị một cái thơm đó!! - Rồi thằng nhóc ba chân bốn cẳng chuồn lẹ .
-----------------------------------------------------------------------------------------------
Tại thời điểm đó, ở một nơi khác trong trường, có một kẻ duy nhất vẫn chưa biết tí gì về cái tin nóng hổi vừa xảy ra vài phút trước...nhưng cũng sẽ nhanh thôi...thời đại thông tin đại chúng mà:
-Chà, ghê thật, con nhóc đó không những không tha cho Dương Minh mà còn dám hôn nhau với kẻ khác trước cổng trường nữa!!-Một cô bé cất giọng oanh vàng không biết là vô tình hay cố ý (tất nhiên là cố ý!!=.=) vừa đi sau Dương Minh vừa nói.
Dĩ nhiên là mấy lời đó lại lọt được vào tai Dương Minh, và với cái đầu siêu đẳng thì không cần động não Dương Minh cũng đoán được là họ đang nói về ai với ai.
--------------------------------------------------------------------------------------------
Lúc bấy giờ Dương Minh đang ngồi ở một góc lớp , mắt đăm đăm nhìn lên cái chỗ trống của con bé Điệp Linh ngay trước mặt và phát ra sát khí đằng đằng khì tất cả mọi người dù có ngốc đến mấy phải tự hiểu : "Cần tránh càng xa càng tốt."
"Lúc đó đáng lẽ mình phải lôi con bé đó đi chứ! Nếu thế thì đã không có cái chuyện hôn nhau đó xảy ra, khỉ thật!!" -Dương Minh nắm tay thành nắm đấm, bực tức.Nhưng cậu vẫn ngồi đó mà không làm gì.
"Mà sao mình thấy khó chịu nhỉ?"
"Thôi đi, con bé đó là gì kệ nó..."
Có một cậu bé đã không biết bao nhiêu lần như thế, cứ như thế, cứ tự thôi miên mình như thế, rằng cậu ghét cô bé đó...ghét, rất ghét...
Rất ghét?

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 10, 2011 11:28 am

CHAP 17: KHÔNG BAO GIỜ



Rốt cuộc là sau những nỗ lực kiềm chế bản thân (chính Dương Minh cũng không biết bản thân đang kiềm chế vì cái gì và vì sao) và nó đã để cho con bé ấy nữa ngày yên bình trọn vẹn.
Không trêu tức, không nói chuyện,sai bảo cũng chẳng bắt con bé mặc những bộ đồ quái gở hay làm bất cứ điều kì quặc gì, với những điều này đáng lẽ con bé Điệp Linh đó phải sung sướng và thỏa mãn lắm, nhưng không, thay vì thế con bé lại cảm thấy bản thân như ngồi trên đống lửa, có lẽ vì đã quen thuộc với một Dương Minh hay bắt nạt và gây chuyện quá rồi chăng, nên bi giờ, nghĩ tên này chắc giở trò gì...
Và chuông reo...
Chỉ chờ có thế!!Giờ ra chơi buổi trưa 45 phút cũng đã tới, và con bé đứng dậy chuồn thẳng, đó gọi là tránh voi chẳng xấu mặt nào.
Thế còn Dương Minh?
Thấy con bé chạy đi thì tức tốc, cơn "không rõ nguyên do" mà cậu chủ nhỏ của chúng ta kiềm chế nãy giờ cuối cùng lại bộc phát, chỉ vì một cái ý nghĩ thoáng qua đầu đơn giản "Chắc con bé chuồn nhanh để đi tìm thằng nhóc đó." (^^) Cuối cùng, Dương Minh cũng đứng dậy và đi ra khỏi lớp theo hướng cái bóng nhỏ vừa khuất đi.
...
-Đang ăn gì đấy?- Dương Minh hỏi lúc vừa phát hiện ra bóng con bé lấp ló sau đám cây.Con bé bỗng chốc quay đầu lại, miệng vẫn còn nhai, ngay khi nhìn thấy Dương Minh, thì con bé nhanh chóng quay phắt mặt đi theo thói quen, giả vờ như chưa nhìn thấy gì, nhưng sau vài dây để đầu óc có thời gian để suy nghĩ lại chút, rằng cái kẻ mà con bé vừa lờ đi ấy bây giờ danh chính ngôn thuận thì đằng nào cũng là "ông chủ" của nó, với lại nhớ tới cái tâm trạng xấu khủng khiếp của Dương Minh hôm nay, con bé cũng đành quay lại lần nữa và trên môi nặn ra một nụ cười méo mó.
-Tôi hỏi mà không trả lời à?
-Ừm, bánh rán Đô-rê-mon, mẹ tôi làm, ngon lắm!! Cậu muốn ăn không?



Bỗng chợt một mẩu kí ức...

-Khoan đã!-Chiếc bánh chưa lên tới miệng đẽ bị cô bé cảm lại-Đây là quà cảm ơn của mình.
Và nhanh chóng, cô bé vươn qua cậu bé, hai đôi môi chạm vào nhau...mắt cậu bé mở to vì bất ngờ.
..Nụ hôn như cơn gió thoảng...nhẹ nhàng...
Nụ hôn ấy có vị bánh rán Đô rê mon.......


"Mình ghét nó, tại sao nó dám quên mình ?"



-Chị hay thật, miếng đó là của tôi mà!!-bất chợt giọng của một người thứ ba cất lên, và Dương Minh mới nhận ra tên ban sáng đang ngồi đó nãy giờ.
Dương Minh đưa mắt nhìn thằng nhóc.Và rồi im lặng ngồi xuống bên cạnh con bé Điệp Linh, lặng lẽ lấy một chiếc bánh lên và cho vào miệng.
Bên cạnh đó có một thằng nhóc trên môi nở một nụ cười khó hiểu.

-Ăn xong rồi chưa?-Dương Minh hỏi sau khi một mình chén hết mấy cái bánh , trước con mắt tròn xoe của hai đứa còn lại.
-Hết rồi đó... - con bé mếu máo (định nói thêm "nhờ ơn cậu" nhưng không dám TT_TT ).
-Vậy thì đi thôi.-Vừa nói, Dương Minh vừa đứng dậy và cầm tay con bé kéo đi.Nhưng một tay kia của con bé bị thằng nhóc Thái Tuấn giữ lại.
-Tại sao chị ấy phải đi với anh?
-Vì cô ta đang là nô lệ của tôi.
-Có thật chỉ thế thôi không?
Dương Minh dương như hiểu ra ý của thằng con trai lạ.
-Thích con nhỏ này ư?
Bất chợt Điệp Linh bỗng có cảm giác như đang chờ đợi điều gì đó.
-Không bao giờ.
Và câu nói của Dương Minh được kết thúc cùng với một cái nhếch mép ngạo mạn.
Hình như trái tim con bé ấy đang nhói lên thì phải, nhói lên dù nó không hểu tại sao...Nó luôn thấy tên ấy đáng ghét và tồi tệ cơ mà, bỗng trong phút chốc lại cảm thấy đợi chờ, hụt hẫng và đau?
Dương Minh quay lưng đi, cái dáng vẫn lạnh lùng như từ xưa tới nay vẫn thế.
Con bé đó vẫn đứng sững nãy giờ.
-Còn chưa đi? - Dương Minh gọi mà chẳng thèm ngoảnh mặt lại.
Ừm , con nhóc chạy theo. "Chắc mình đầu óc có vấn đề, dĩ nhiên là tên ấy không bao giờ thích mình rồi, và mình cũng thế."
...
Thái Tuấn nhìn hai cái bóng xa dần.
"Nếu anh vẫn thế, thì tôi sẽ giành lấy chị ấy đấy..."

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150174
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Girl and Boy - Hay lắm ^^ [End]

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 1 trong tổng số 2 trang 1, 2  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết