D-Crew
Latest topics
» Detective Conan - file 770
Sun Jan 08, 2012 5:31 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 769
Sun Jan 08, 2012 5:25 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 768
Sun Jan 08, 2012 5:17 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 767
Sun Jan 08, 2012 5:11 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 766
Sun Jan 08, 2012 5:01 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 765
Sun Jan 08, 2012 4:52 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 764
Sun Jan 08, 2012 4:46 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 763
Sun Jan 08, 2012 4:42 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 762
Sun Jan 08, 2012 4:40 pm by 6-24-18-6-2

December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Calendar Calendar


Đạt Ma Kinh - Hồi 10 : Chánh Tà Nan Định Rõ Giới Ranh/Vì Kiếm Lệnh Lao Vào Hắc Tử

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Đạt Ma Kinh - Hồi 10 : Chánh Tà Nan Định Rõ Giới Ranh/Vì Kiếm Lệnh Lao Vào Hắc Tử

Bài gửi by HD on Fri Apr 08, 2011 4:11 pm

Là rủi hay là may khi mọi việc xảy ra cho Dư Hải Bằng cứ như là trong mơ ?
Đối
với bọn U Minh Giáo, khoan nói đến việc bọn chúng chưa biết Dư Hải Bằng
có mối thù cao tợ non và sâu tợ bể với U Minh Giáo, cũng không nói đến
việc Dư Hải Bằng trong lúc vô tình đã gây thương tích trầm trọng cho lão
họ Mộc là phó giáo chủ U Minh Giáo. Mà chỉ cần nghĩ đến việc lão Y Thần
họ Kha đang vì Hồi Nguyên Đan tích tụ trong nội thể chàng mà cố tình
tìm bắt lại chàng thì đúng là Dư Hải Bằng đã gặp điều may mắn hi hữu khi
cuộc đụng đầu với gã hương chủ họ Trương của U Minh Giáo vừa xảy ra.
Nếu không phải là kẻ có mối hận sâu cay với lão họ Mộc như Lý Thất thì tánh mạng của Dư Hải Bằng kể như xong rồi.

cũng không hiểu là gã Lý Thất đã cho chàng dùng linh đan diệu dược gì
hay là do Hồi Nguyên Đan trong nội thể của chàng đang phát sinh hiệu lực
mà khi gã Lý Thất vừa bỏ đi không được bao lâu thì Dư Hải Bằng lại lần
lần hồi tỉnh.
Nhớ lại mọi chuyện vừa xảy ra, Dư Hải Bằng không khỏi toát mồ hôi lạnh từng chập.
Chàng
nhận định lại mọi việc và tự chê trách bản thân còn kém cõi trong việc
tự giữ mình. Đúng ra thì khi đã bị chưởng thương dưới tay Tư Đồ Quang,
thay vì ngồi chường mặt ra nghĩ ngợi vẩn vơ thì chàng phải tìm chỗ kín
đáo để vận công trị thương mới đúng.
“Cũng còn may là ta lại gặp một
kẻ như Lý Thất. Tuy gã hành động không do hảo tâm hảo ý, nhưng phen này
thoát nạn ta không thể không nhớ đến mối ân tình của gã.” Không dám
trùng trình nữa, Dư Hải Bằng vẫn trong tư thế nằm như Lý Thất đã đặt và
lo vận công theo tâm pháp trong Đạt Ma kinh mà trị liệu thương thế.
Rồi trong lúc hồn dật dờ phiêu phiêu bất định, Dư Hải Bằng chợt nghe nhiều tiếng đối thoại văng vẳng đến tai chàng.
Chú
tâm nghe ngóng một lúc, Dư Hải Bằng thoáng mừng là chàng hiện đang trú
thân ở nơi kín đáo chứ không lộ liễu như lúc nảy nữa. Bằng không, khó mà
nói được điều gì sẽ xảy đến cho Dư Hải Bằng. Vì bọn người đang oang
oang đối thoại đó cũng đang tiến dần đến vị trí lúc nãy Dư Hải Bằng đã
gặp bọn U Minh Giáo.
- Đạo trưởng nghĩ thế nào ? Liệu những lời đồn đại trên giang hồ có đáng tin không ?
-
Thạch đại hiệp này ! Tin hay không thì chúng ta cũng đã đến đây rồi,
không lẽ lại quay về sao ? Vả lại theo bần đạo thì chúng ta nên tin là
có còn hơn là để chuốc họa về sau.
- Hà ! Biết là vậy rồi, bằng không
thì Thạch Dật này đâu đã từ Côn Luân xa diệu vợi tìm đến đây ? Nhưng
nghĩ đi nghĩ lại bổn nhân thấy khó tin vào điều mình đã được nghe lắm.
- Thạch đại hiệp nghi vấn ở điểm nào ?
-
Tam Thủ thư sinh, chánh không phải chánh, tà không ra tà. Hắn luôn an
phận thủ thường, điều này không ai không biết. Việc Tam Thủ thư sinh có
giữ Tam Ma tử kiếm lệnh hay không thì không cần phải biết rõ, nhưng bổn
nhân tin rằng hắn không đủ đởm lược vào Hắc Tử Lâm đâu.
Nghe đến đây,
Dư Hải Bằng thoáng giật mình. Cứ theo lời vị Thạch đại hiệp nào đó vừa
nói thì Tam Ma tử kiếm lệnh hiện đang ở trong tay một nhân vật có danh
xưng là Tam Thủ thư sinh, chứ không phải là Tư Đồ Quang như chàng đã
nghĩ.
Vẫn tiếp tục hành công, Dư Hải Bằng cố lắng nghe cho kỹ, không
bỏ sót một chi tiết nào của bọn người này. Nhất là khi có âm thanh của
một nhân vật thứ ba hỏi xen vào làm cho câu chuyện có phần được rõ hơn.
Nhân vật đó hỏi:
- Làm sao Thạch đại hiệp đoan chắc việc gã diệu thủ đó không đủ đởm lược để tiến vào Hắc Tử Lâm chứ ?
Có tiếng của Thạch Dật khẳng định:
- Thì như bổn nhân có nói, gã Tam Thủ thư sinh vốn là kẻ an phận thủ thường.
Phải
chi là ai khác có hùng tâm đại lược, nếu đã được Tam Ma tử kiếm lệnh
vào tay thì Thạch Dật này không dám nói chắc như thế đâu. Phùng huynh đệ
hãy tin lời bổn nhân đi. Bổn nhân có thể đem bốn chữ Kiếm Chấn Bát
Hoang để bảo đảm điều đó.
- Hừ ! Thạch đại hiệp chớ đem lượng người quân tử như đại hiệp mà đo lường dạ tiểu nhân của gã Tam Thủ thư sinh đó mà lầm !
- Phùng huynh đệ có cao kiến gì ?
- Đệ không cần nói xa xôi làm gì cho mất công, đệ chỉ nói thế này là Thạch đại hiệp và Mạc Vân đạo trưởng sẽ hiểu ngay thôi.
- Thì Phùng huynh đệ thử nói ra xem nào ?
-
Chúng ta đã biết, phàm Tam Ma tử kiếm lệnh ở đâu thì Hắc Tử Lâm bí đồ
cũng sẽ ở đó. Dù Tam Thủ thư sinh không có hùng tâm như đại hiệp vừa nói
đi nữa thì không lẽ Tam Thủ thư sinh lại cam tâm bỏ dỡ dịp may học được
chân truyền của Tam Ma hay sao ? Phàm đã là người giang hồ thì ai là
người không muốn võ công bản lãnh được cao hơn mọi người chứ ?
- Vô lượng phọ phật ! Phùng đại hiệp nói không sai chút nào cả.
- Ha ha hạ.. ! Nói như Phùng huynh đệ thì huynh đệ chỉ biết một mà không biết đến hai rồi.
- Sao Thạch đại hiệp lại nói như thế chứ ?
-
Phùng huynh đệ đừng giận bổn nhân. Bổn nhân không có ý chê trách huynh
đệ đâu. Nhưng chính đây là điều mà bổn nhân phải lao lung lắm mới nghĩ
ra.
Thạch Dật phải nói như thế thì vị họ Phùng mới không tức giận. Vì
cứ theo câu nói trước đó của Thạch Dật thì rõ ràng Kiếm Chấn Bát Hoang
Thạch Dật đã có ý chê trách vị họ Phùng là thiển cận rồi còn gì nữa.
Tuy
nhiên, lời nói gần như tạ lỗi cũng như lối nói mập mờ khó hiểu của
Thạch Dật đã làm cho vị họ Phùng không tránh được hiếu kỳ và quên đi lời
chê trách khéo của Thạch Dật.
- Thạch đại hiệp vừa mới nghĩ ra điều gì ?
-
Này nhé ! Nếu sự thật là Tam Thủ thư sinh cùng một lúc nắm giữ được Tam
Ma tử kiếm lệnh và Hắc Tử Lâm bí đồ của Vô Cực Tái Lão Quân tiền bối
lưu lại thì liệu người trên giang hồ có hay biết được việc này không ?
- Theo Thạch đại hiệp vừa nói thì không lẽ gã diệu thủ đó chỉ chiếm giữ được một trong hai vật đó thôi sao ?
- Đúng vậy ! Bổn nhân tin chắc vào điều đó. Và bổn nhân còn đang lưỡng lự không hiểu có nên tin vào lời đồn đại kia không nữa.
- Thạch đại hiệp hãy nói rõ ra xem nào !
-
Theo bổn nhân thì chỉ có một trong hai điều sau đây xảy ra thôi. Một là
gã diệu thủ quả đã thủ đắc được kiếm lệnh. Sau đó, do muốn chiếm đoạt
luôn Hắc Tử Lâm bí đồ, gã bèn tung tin đó ra khiến cho giang hồ rúng
động và cùng kéo đến Hắc Tử Lâm.
Đến lúc đó, gã diệu thủ sau khi đã
biết chắc là ai đang nắm giữ vật mà gã còn thiếu, gã mới trổ tài diệu
thủ ra và thủ đắc luôn cả hai. Còn điều thứ hai là chính gã diệu thủ
hoặc ai đó muốn hại gã, đã phao tin này trong khi gã diệu thủ không có
kiếm lệnh gì cả.
Dư Hải Bằng không thể không khâm phục nhận định tinh
tế của Kiếm Chấn Bát Hoang Thạch Dật. Và chàng do là người đương cục
nên chàng càng bái phục Thạch Dật hơn. Vì Dư Hải Bằng biết chắc rằng
người của U Minh Giáo đang nắm giữ Hắc Tử Lâm bí đồ, còn Tam Ma tử kiếm
lệnh thì bây giờ chàng đã mười phần tin đến chín là gã diệu thủ Tam Thủ
thư sinh đã đoạt được của chàng lúc chàng đã bị hôn mê dưới chưởng phong
tập kích của Phủ Việt Tàn Hồn Tư Mã Giám. Vì chỉ có gã là tay diệu thủ
nên gã mới có đủ tinh khôn phát hiện được vị trí cất giữ Tam Ma tử kiếm
lệnh trong người chàng, không phải ở bọc áo.
Không khác gì Dư Hải
Bằng, Mạc Vân đạo trưởng và nhân vật họ Phùng bây giờ mới vỡ lẽ ra và
bái phục Thạch Dật hơn. Do đó, Mạc Vân đạo trưởng vội vã nói:
- Thạch đại hiệp nói đúnglắm ! Và như thế thì chúng ta không nên chần chờ nữa.

vận hội của võ lâm Trung Nguyên, chúng ta sớm có mặt ở Hắc Tử Lâm được
chừng nào hay chừng đó. Chúng ta phải ngăn cản không cho cả hai ác vật
là Tam Ma tử kiếm lệnh và Hắc Tử Lâm bí đồ đều rơi vào tay một người nào
cả. Bằng không thì hậu quả sẽ không sao lường hết được.
Tiếp lời, vị họ Phùng cũng nói:
-
Phải chi năm mươi năm trước Vô Cực Tái Lão Quân đừng lưu lại hai vật
này thì hay biết mấy. Và bây giờ thì chúng ta đâu có phải nơm nớp lo sợ
như thế này.
Ra vẻ am tường chuyện của cổ nhân, Kiếm Chấn Bát Hoang Thạch Dật vụt lên tiếng:
-
Nói như Phùng huynh đệ thì chuyện đời cứ bằng phẳng cả hay sao ? Biết
đâu năm mươi năm trước, Vô Cực Tái Lão Quân vì một nỗi khổ tâm nào đó
nên buộc lòng phải lưu lại hai vật này thì sao ? Thôi, chúng ta chớ nên
oán than gì nữa. Dù có oán than thì cũng không sao thoát được thiên ý đã
định sẵn.
- Vô lượng thọ phật ! Chỉ tiếc là lực lượng thất đại môn phái không sao đến đủ được.

tiếng chắt lưỡi của Mạc Vân đạo trưởng liền sau câu than thở. Kế đó,
Kiếm Chấn bát hoang Thạch Dật tỏ ra dè dặt hỏi lại Mạc Vân đạo trưởng:
- Đạo trưởng này ! Bổn nhân vẫn có điều nghi ngại không biết có nên hỏi ra không ?
- Có phải Thạch đại hiệp muốn nói đến sự thất tung của chưởng môn sư huynh tệ phái ?
-
Phải đó ! Không riêng gì Mạc Hà đạo trưởng, mà đồng một lúc nhị vị
chưởng môn của Nga Mi và Thanh Thành cũng không biết biến đi đâu mất.
Đạo trưởng vẫn chưa dò la được chút manh mối nào sao ?
- Bần đạo vẫn
còn đang chờ chưởng môn sư huynh quay lại sơn môn đây. Nếu lần đến Hắc
Tử Lâm này mà bần đạo vẫn không tìm được tệ sư huynh thì có lẽ bần đạo
phải cất công đi tìm một phen.
Có tiếng vị họ Phùng chen vào:
-
Đạo trưởng nghĩ như thế là phải lắm ! Vì chuyện ở Hắc Tử Lâm lần này,
người trên giang hồ không ai là không biết ! Phùng mỗ tin rằng rồi thế
nào Mạc Hà chưởng môn, Hoàng chưởng môn và Lâm chưởng môn của ba phái Võ
Đang, Nga Mi và Thanh thành cũng phải xuất đầu lộ diện thôi. Đến bọn
người U Minh Giáo hình như cũng đã kéo đến Hắc Tử Lâm rồi còn gì nữa !
- Vô lượng thọ phật ! Bần đạo cũng hy vọng được như vậy !
- Thôi ! Trời đã sáng rồi. Chúng ta đi được rồi chứ, Mạc Vân đạo trưởng, Phùng huynh đệ ?
- Phải lắm ! Cũng đã đến lúc phải lên đường rồi ! Đi thôi đạo trưởng !
Bọn
họ đã đi được một lúc lâu rồi mà Dư Hải Bằng vẫn không sao dứt được
những nghĩ ngợi viễn vông ! Chuyện bọn U Minh Giáo cũng kéo đến Hắc Tử
Lâm thì Dư Hải Bằng đã chạm mặt, đã nghe gã hương chủ họ Trương nói với
gã Lý Thất rồi !
Bọn chúng không thể không đến, một khi người U Minh
Giáo muốn chiếm lấy Tam Ma tử kiếm lệnh ! Vì trong tay bọn chúng hiện đã
có Hắc Tử Lâm bí đồ rồi ! Còn chuyện bị thất tung của ba vị chưởng môn
nhân của Võ Đang, Nga Mi và Thanh Thành thì Dư Hải Bằng đang mơ hồ nghĩ
đến ba nhân vật cùng gặp nạn với lão phó giáo chủ U Minh Giáo họ Mộc tại
Thiên Sơn.
Theo lời mẫu thân đã giải thích trước lúc chết thì Dư Hải
Bằng biết rằng chiếc lọ nhỏ mà chàng đã nhặt được của một trong ba thi
hài đó chính là Linh Đan thần dược của phái Nga Mi, có tên là Đoạn Hương
tục mệnh đơn ! Và đã là thần dược hiếm có thì người giữ nó phải có thân
phận tuyệt cao của Nga Mi phái ! Nếu đúng là như thế thì mười phần đến
chín, nhân vật Nga Mi phái đã gặp nạn đó phải là chưởng môn nhân của
phái Nga Mi mới phải !
Một khi đã hồ nghi về điều này thì Dư Hải Bằng
không thể không hồ nghi về thân phận cùng lai lịch của hai nhân vật còn
lại ! Cũng có khi đó chính là chưởng môn nhân của nhị phái Võ Đang và
Thanh Thành !
Dư Hải Bằng chỉ tiếc là chàng không sao phân biệt được
giữa ba thi thể đó, nhân vật nào là đạo trưởng của Võ Đang ! Nên chàng
không thể đánh liều tìm gặp Mạc Vân đạo trưởng để nói ra điều võ đoán
của chàng !
Đến khi nhận ra là bọn họ đã bỏ đi từ lúc nào rồi, Dư Hải
Bằng lại cảm thấy nôn nóng ! Chàng muốn chấp cánh bay ngay đến Hắc Tử
Lâm, nhưng vết nội thương vẫn còn đó nên càng khiến cho Dư Hải Bằng càng
nôn nóng nhiều hơn !
Phải đến một ngày nữa qua đi, Dư Hải Bằng mới có phần nào hồi phục !
Chàng vội vội vàng vàng đi xuyên qua Hán Dương thành, tìm về Hắc Tử Lâm nằm ở phía Bắc thành Hán Dương !
- Dư Hải Bằng ! Ngươi cũng đến rồi sao ?
Liếc
nhìn về phía vừa phát ra tiếng kêu, Dư Hải Bằng thoáng nhăn mặt ! Đoạn
chàng tảng lờ như không nghe thấy cứ cắm cúi đi tiếp !
- Ê ! Ngươi
điếc hay sao vậy ? Phía trước đông người lắm, ngươi không đi vào được
đâu ! Tại sao ngươi không lại chỗ ta mà đứng ! Địa thế ở nơi này thuận
lợi hơn nhiều, tha hồ mà xem cảnh nhiệt náo ! Qua đây nào, Dư Hải Bằng !
Vốn không định chường mặt ra một cách lộ liễu nên Dư Hải Bằng đã cố tình tảng lờ mà không xong !
Bất đắc dĩ, chàng đành phải đi về chỗ đó.
Khi bước gần đến nơi, Dư Hải Bằng phải kìm lòng lắm mới nói được thành lời:
- À ! Tư Không cô nương ! Cô nương cũng tìm đến Hắc Tử Lâm sao ?
Với vẻ chua ngoa, Tư Không Huệ không đáp mà lại hỏi:
- Hừ ! Ta tưởng ngươi không muốn nhìn đến ta nữa chứ ?
Nói đến đây, thần sắc của Tư Không Huệ vụt biến đổi ! Nàng làm ra vẻ thần bí khi thầm thì hỏi Dư Hải Bằng:
-
Này ! Hôm đó sau khi đã bỏ đi khỏi bọn trọc đầu, ta nghĩ mãi mới hiểu
ra tại sao lão trọc Phương Thanh lại muốn bắt giữ ngươi ! Có phải ngươi
đã luyện công từ Đạt Ma kinh không ?
Nhìn thấy sự khó chịu trên gương mặt Dư Hải Bằng, nàng lại tiếp:
-
Này ! Sao ngươi nỡ đối xử với ta như thế chứ ? Đúng lý ra Đạt Ma kinh
phải thuộc về ta mới phải ! Ít nào ngươi cũng cho ta ngó qua nó một chút
mới phải đạo ! Sao ?
Ngươi có cất giữ bên người không ? Đưa cho ta xem nào !
Hóa
ra chỉ vì Đạt Ma kinh mà Tư Không Huệ đã kêu toáng lên như thế và làm
sự hiện diện của Dư Hải Bằng tại đây đã bị nhiều người phát hiện !

có rất nhiều người đang quan tâm xem có chuyện gì xảy ra giữa Dư Hải
Bằng là kẻ vô danh tiểu tốt với Tư Không Huệ là thiên kim tiểu thư của
Thiên Địa Bảo !
Biết rõ điều đó, Dư Hải Bằng đành phải đáp qua quít:
-
Tại hạ đã không nói rồi sao ? Chính Phủ Việt Tàn Hồn đã hạ thủ tại hạ
và cuỗm luôn Đạt Ma kinh rồi ! Lần đó không phải chính cô nương khi quay
lại đã nhìn thấy thực trạng thảm hại của tại hạ sao ? Huống chi chính
cô nương còn ác độc hơn đã điểm vào Tàn huyệt sinh cơ của tại hạ ! Tại
hạ còn chưa hỏi tội cô nương đã là may, cô nương định giở trò gì nữa đây
?
Hoa dung biến đổi, Tư Không Huệ cau mặt lại:
- Vậy thì ngươi nói đi, tại sao Phương Thanh đại sư cứ nằng nặc đòi bắt giữ ngươi ?
Lắc
đầu quầy quậy, Dư Hải Bằng há miệng định phá đi sư nghi ngờ có phần nào
đúng của Tư Không Huệ thì chợt từ phía sau có một tiếng gầm cực lớn
vọng đến, không cho chàng nói:
- Ra là tiểu tử ư ? Lần này nếu lão
phu còn để cho ngươi thoát được nữa thì trên giang hồ sẽ không còn đến
danh Y Thần ! Mau đi theo lão phu nào !
Tiếng gầm đột ngột đã đáng sợ mà danh xưng Y Thần còn đáng sợ hơn nhiều !
Do đó, hồn bất phụ thể, Dư Hải Bằng lẹ làng dịch chuyển bộ vị dù chàng không biết lão họ Kha có ra tay động thủ hay chưa !
Vù...
Vút... Vút !
Cũng may là Dư Hải Bằng đã kịp đề phòng nên chàng lại thoát cái chộp xuất kỳ bất ý của lão Y Thần họ Kha trong gang tấc !
- Giỏi ! Để lão phu xem ngươi lẫn tránh được mấy chiêu nào !
Vù... Vù...
Sau
lần lẫn tránh vừa rồi, Dư Hải Bằng bấy giờ mới được diện đối diện với
lão Y Thần. Và khi Dư Hải Bằng nhận thấy hữu thủ của lão họ Kha cử động
một cách khó khăn, thiểu hẳn sự linh hoạt như lần trước đó, thì Dư Hải
Bằng mới biết rằng thương thế hôm nọ chàng vô tình gây cho lão đến nay
vẫn chưa bình phục hẳn !
Phần thì lão họ Kha chỉ còn vận dụng được
cánh tay tả, phần thì Dư Hải Bằng bây giờ đã lịch duyệt hơn, nhất là sau
khi Dư Hải Bằng chống cự được với Phương Thanh đại sư và bảo chủ Hồng
Hạc Bảo là Tư Đồ Quang, nên chàng đã giảm được phần nào cơn khiếp sợ đối
với lão Y Thần !
Biết khó có thể cầm cự được với lão Y Thần nếu để
tình trạng này kéo dài, Dư Hải Bằng bèn rút soạt thanh đoản đao ra cầm
trên tay ! Chàng thì dịch chuyển theo Túy Tiên bộ pháp tay thì thi triển
Uyên Ương kiếm pháp. Dư Hải Bằng không thủ mà chỉ công vào thôi.
Với đấu pháp này, tình cờ Dư Hải Bằng đã đưa Y Thần lâm vào tình thế khó coi !
Như
đã nói, nếu như Dư Hải Bằng không lưu tâm đến bộ pháp, bất chấp bộ vị
của đối phương thì bộ pháp càng thêm tinh xảo và biến ảo ! Và thủy
chung, cho đến lúc này đã mười hiệp trôi qua, nhưng lão Y Thần họ Kha
vẫn không động được đến Dư Hải Bằng dù là một sợi lông, cọng tóc !
Tại
địa điểm này, cách Hắc Tử Lâm không ngoài ba mươi trượng, nhân vật
giang hồ tụ tập đâu phải ít ! Và đã là người giang hồ thì bất kỳ một
cuộc giao chiến nào cũng khiến cho mọi người phải hiếu kỳ theo dõi !
Huống chi một trong hai nhân vật đang giao chiến lại có một vị hữu danh
là Y Thần, một trong Võ Lâm Tứ Thần của võ lâm !
Vì thế, số người hiếu kỳ càng lúc càng đông !
Điều
đó đã khiến cho Y Thần phải bực tức khi đã mười chiêu trôi qua vẫn
không làm gì được một tên tiểu tử máu đầu chưa ráo, lại là kẻ vô danh
tiểu tốt nữa !
Không những chỉ như vậy thôi, Dư Hải Bằng sau khi tin
chắc lão họ Kha không làm gì được chàng, chàng bèn oang oang vạch trần
bộ mặt thật của lão ra ! Chàng luôn miệng nói:
- Vãn bối đã làm gì đắc tội với tiền bối mà tiền bối luôn tìm cách truy đuổi vãn bối chứ ?
- Chớ nhiều lời ! Lão phu không bận tâm đến việc đắc tội hay không đắc tội ! Đỡ !
Vù... Vù...
Vút ! Vút...
- Nếu tiền bối không chịu dừng tay thì vãn bối không nhân nhượng nữa đâu !
- Câm ! Ngữ của ngươi mà đòi nhân nhượng lão phu sao ? Hừ ! Đỡ này ! Đỡ này !
Vù... Vù...
Vút ! Vút ! Soạt ! Soạt !
Sau vài chiêu Uyên Ương kiếm pháp vẫn không trúng đích, Dư Hải Bằng lại nói:
- Hành vi của tiền bối trước đây liệu có đáng với danh hiệu Y Thần không chứ ?
- Lão phu đã có hành vi gì chớ ?
- Tiền bối tưởng vãn bối không biết sao ?
- Ngươi biết được gì nào ?
- Là tiền bối định từ vãn bối để thu hồi lại Hồi Nguyên Đan, không phải thế sao ?
- Câm ! Lão phu không thèm nói với ngươi nữa đâu ! Đỡ !
Quát
xong câu này, lão Y Thần chợt thay đổi đấu pháp ! Lão không còn định
chộp bắt Dư Hải Bằng nữa ! Ngược lại, từ ngón tay chỉ của lão chợt liên
tục xa ra vài ngọn chỉ kình với uy lực thật khủng khiếp.
Véo... Véo... Véo...
Biết
đó là Xuyên Tâm Chỉ, một tuyệt học thành danh của Y Thần họ Kha, Dư Hải
Bằng càng ráo riết hơn khi vận dụng Túy Tiên bộ pháp, hy vọng sẽ không
bị chỉ kình của lão xuyên tâm !
Đúng lúc Dư Hải Bằng bối rối là vậy, thì chợt có tiếng cười nói thân quen lọt vào tai chàng:
- Hạ.. Hạ.. Hạ.. ! Kha lão nhi làm gì động nộ dữ vậy ? Lão lại quen thói cậy già bắt nạt trẻ sao ? Dừng tay lại nào !
“Túy
Cái ? Lão đến thật là may !” Cùng với ý nghĩ đó, Dư Hải Bằng bỗng không
nhận ra thân hình chàng chợt bị xô về một bên, đoạn có tiếng chấn kình
vang ra.
Ầm ! Ầm !
Còn chưa kịp nhận định tình thế thì Dư Hải Bằng lại nghe lão Y Thần quát tháo ầm ĩ:
-
Túy lão cẩu ! Lão dạy dỗ môn đồ lão hay lắm đó ! Món nợ của tên súc
sinh kia lão phải hỏi ở lão cẩu già ngươi thôi ! Xem chiêu !
- Hạ..
Hạ.. Hạ.. ! Kha lão nhi ! Lão khen thật ư ? May cho lão là thằng bé đó
còn chưa phải là tệ đồ ! Bằng không Kha lão nhi đừng mong hiếp đáp được
hắn ! Này, tiểu tử kia ! Ngươi đã làm gì lão Kha vậy ?
Sau khi đã
trấn an thần sắc, Dư Hải Bằng mới biết vừa rồi chính lão Túy Cái đã xô
chàng bật ra ngoài và thay chàng, lão Túy Cái đã cùng lão họ Kha đối
chiêu chọi chưởng !
Đang mê mẩn tâm thần nhìn theo cước bộ của lão
Túy Cái mà Dư Hải Bằng mới thấy lần này là một, Dư Hải Bằng sực tỉnh khi
nghe Túy Cái hỏi chàng như thế !
Không chậm, chàng vừa tiếp tục quan
chiến vừa thuật lại mọi việc đã xảy ra cho chàng từ khi chàng tĩnh lại ở
Thiếu Lâm Tự, cho đến khi chàng thoát được sự truy đuổi của lão họ Kha
lần thứ hai và của bọn giáo đồ U Minh Giáo ! Duy có chuyện Đạt Ma kinh
do chàng chưa rõ có nên nói hay không nên chàng không dám nhắc đến !
Nghe xong, Túy Cái bèn cười lên:
-
Hạ.. Hạ.. Hạ.. ! Hóa ra bấy lâu nay Túy Cái ta đã đánh giá lầm về Kha
lão nhi rồi ! Không ngờ Kha lão nhi lại có một vị huynh đệ làm đến phó
giáo chủ U Minh Giáo ! Cung hỉ ! Cung hỉ lắm lắm ! Hạ.. Hạ.. Hạ..
Phần
thì những lời châm chọc của Túy Cái càng lúc càng khó nghe, phần thì
giữa hai người đều đồng bối phận là Võ Lâm Tứ Thần ngang tài ngang sức
với nhau, dẫu đánh có đến ngàn chiêu đi nữa cũng khó phân thắng bại nên
lão Y Thần bèn tìm cách hạ đài !
- Túy lão cẩu ! Ta không thèm lý đến ngươi nữa ! Cứ chờ cho xong việc ở Hắc Tử Lâm này rồi ta sẽ tính đến ngươi sau ! Hừ !
Nhưng Túy Cái đâu dễ gì buông tha ! Lão cứ quấn lấy Y Thần không rời nửa bước.
Lão còn cười hề hề nói:
-
Kha lão nhi đã sao rồi ? Cũng mười năm rồi bọn già chúng ta không có
dịp đùa giỡn nhau, bây giờ Túy Cái ta đang ngứa ngáy tay chân đây ! Sao
chưa chi Kha lão nhi đã vội co đầu rút cổ vậy ? Xem đây !
Lão Túy Cái
nói xong bèn cứ xòe rộng bàn tay như nan quạt, vụt liền một lúc mấy cái
vào thượng bàn của lão Y Thần khiến lão Y Thần không thể không đón đỡ !
Đã
là một trong Võ Lâm Tứ Thần thì mỗi một cái cất tay động chân của Túy
Cái không thể là tầm thường ! Đừng thấy lão Túy Cái vụt qua vụt lại hữu
chưởng mà ngỡ đấy là trò chơi của lão ! Vì lão Túy Cái ngoài bộ pháp Túy
Tiên danh lừng thiên hạ thì lão còn có một tuyệt kỷ thành danh nữa mà
ai ai cũng phải ngại khi cùng lão giao chiêu đó là Nã Di thập bát thủ !
Với bộ pháp Túy Tiên thì lão Túy Cái không khó gì khi tiến sát vào đối phương !

một khi đã quanh quẩn bên đối phương như hiện tình lúc này thì Nã Di
thập bát thủ của lão Túy Cái rất dễ đưa đối phương vào tử địa !
Đó là
nói đến những lúc lão Túy Cái phải phẫn nộ và động sát niệm kìa ! Còn
vào những lúc khác thì lão lại dùng Nã Di thập bát thủ chỉ để trêu chọc
đối phương mà thôi !
Cứ nhìn vẻ mặt của Y Thần lúc này cũng đã rõ ! Y
Thần thừa biết Túy Cái đang thi triển công phu gì và công phu đó lợi
hại như thế nào thì lão cũng rõ ! Do đó, do không muốn biến thành trò
đùa của Túy Cái, Y Thần bèn dựng đứng ngón chỉ lên và nhanh như chớp
điểm vào huyệt lao cung trên bàn tay to bè của Túy Cái.
Thủ pháp của Y
Thần không hổ danh Võ Lâm Tứ Thần ! Nã Di thập bát thủ của Túy Cái
nhanh như thế nào thì ngón tay của lão Y Thần cũng nhanh như vậy ! Cứ
một bàn tay của Túy Cái hiện ra thì một ngón tay của Y Thần liền xuất
hiện ! Đó chính là tuyệt học Xuyên Tâm Chỉ của Y Thần !
Ở đây, thay
vì xuyên tâm thì Y Thần lại biến thành xuyên thủ ! Và Túy Cái có thập
bát thủ thì Y Thần cũng có đủ thập bát chỉ để khắc chế !
Tuy vậy, với
bậc cao nhân thì chỉ cần một chiêu hay nửa thức là họ đủ để đo lường
tài nghệ của nhau rồi Túy Cái dù có vận dụng đến mức độ nào đi nữa thì
cũng không nhanh hơn được Y Thần, ngược lại nếu Y Thần bỏ ngọn đánh vào
gốc, nếu lão không lo xuyên thủ mà chỉ chăm chăm nghĩ đến việc xuyên tâm
của Túy Cái thì môät khi Túy Cái bị xuyên tâm thì Y Thần cũng không sao
tránh được cái chết !
Cứ thế, cả hai vẫn bình thủ, vẫn tiếp tục so đọ nhau về thủ pháp xem ai nhanh hơn ai !
Vốn đã phục Túy Cái với bộ pháp Túy Tiên thì Dư Hải Bằng càng khâm phục thủ pháp của Túy Cái hơn !
Và chàng càng phục Túy Cái bao nhiêu thì chàng càng kinh sợ trước bản lãnh cao minh của Y Thần họ Kha bấy nhiêu !

nhìn được bậc cao thủ thượng thừa giao đấu như thế này, Dư Hải Bằng mới
biết rằng võ công của chàng còn kém xa hơn bọn họ không biết bao nhiêu
lần mà nói !
Và chàng không khỏi lạnh người khi nhớ lại việc chàng đã
ba lần không biết trời cao đất dày, đã ngang nhiên so chiêu cùng ba vị
cao nhân danh lừng vũ nội là Y Thần, là Phương Thanh đại sư, là Tư Đồ
Quang bảo chủ Hồng Hạc Bảo !
Càng lạnh người bao nhiêu thì Dư Hải
Bằng càng chú tâm dõi theo cước bộ của Túy Cái đến bấy nhiêu ! Và chàng
đã nhìn mê mãi đến độ hầu như đã xuất thần !
Chỉ đến khi có giọng nói của ai đó rót vào tai thì Dư Hải Bằng mới sực tỉnh:
- Này ! Ngươi nhìn kìa ! Có biết là bao nhiêu người đang chăm chú nhìn vào ngươi kìa !
Ngỡ
Tư Không Huệ muốn giở trò quái quỷ gì đây nên Dư Hải Bằng định hừ một
tiếng cho nàng biết rằng chàng không muốn bị ai quấy rầy vào lúc này !
Nào ngờ, tiếng hừ chưa kịp phát ra thì mục quang của chàng rõ ràng là
chạm phải mục quang của...
“Úy ! Lão Tư Đồ Quang cũng đến đây sao ?
Hay lão đã dùng Tam Thủ thư sinh như cái bung xung đễ lão dễ bề đoạt
luôn Hắc Tử Lâm bí đồ. Lại còn lão Tư Mã Giám nữa ! Hừ ! Phủ Việt Tàn
Hồn Tư Mã Giám, lão còn nợ ta một chưởng ta không thể không đòi lại !
Thế nào ta cũng có cách bắt lão phải thú nhận việc đoạt Đạt Ma kinh cho
mà xem ! Phương Tịnh, Phương Thanh nhị vị đại sư sao lại nhìn ta trăn
trối thế kia ?
Liệu ta có nên thú thật việc ta đã lén luyện võ công
trong Đạt Ma kinh cho họ nghe không ? Còn lão già lầm lầm lì lì kia nữa !
Lão là ai ? Sao lại nhìn ta trông phát khiếp thế ? Hay là... ?” Quay
sang Tư Không Huệ vẫn đang đứng ngay bên Dư Hải Bằng như muốn tựa hẳn
vào vậy, Dư Hải Bằng hỏi nhỏ:
- Này, Tư Không cô nương !
- Gì thế ?
- Vị kia có phải là lệnh tôn không ?
- Ai đâu ? Có phải lão già có mặt như da người chết đó không ?
- Đích thị ! Không phải lệnh tôn, Tư Không bảo chủ sao ?
- Hừ ! Ta mà có lão đó làm phụ thân thì ta thà chết còn sướng hơn ! Giáo chủ U Minh Giáo đó !
- Tư Không cô nương bảo sao ? Lão ta là giáo chủ U Minh Giáo mà lại dám chường mặt ra như thế này sao ?
- Hừ ! Chứ ai dám ngăn cấm lão ?
- Sao lại vậy ?
- Có gì là lạ chứ ?
-
Sao lại không lạ ! Chánh tà vốn bất lưỡng lập ! Giữa bao nhiêu nhân vật
chánh phái đây, sự xuất hiện của lão ác ma không phải là việc lạ lùng
hay sao ?
- Nhưng ở đây có một ai dám khẳng định lão là hạng ác ma, là hạng tà phái chứ ?
- Là giáo chủ U Minh Giáo mà không là tà thì còn ai là tà đây ?
-
Bằng chứng đâu ? Tuy mọi người trên võ lâm luôn có thái độ nghi kỵ U
Minh Giáo, luôn nghĩ rằng U Minh Giáo không phải là chánh giáo, nhưng
phải có bằng cớ để khẳng định rằng U Minh Giáo là tà giáo cả ! Ngươi có
chứng cớ không ?
Suýt nữa Dư Hải Bằng đã buộc miệng nói lên chữ có ! Nhưng chàng kịp nhớ lại và nuốt chữ “có” đó vào bụng ngay !
Thì ra giáo chủ U Minh Giáo luôn che giấu thật kín mọi hành vi tà ác của lão và của bọn thuộc hạ dưới quyền !
Ngẫm
nghĩ lại, Dư Hải Bằng thấy rằng việc chàng muốn lật mặt nạ xấu xa của U
Minh Giáo cho võ lâm thiên hạ biết thì quả là thiên nan vạn nan !
Việc
song thân chàng là Uyên Ương song kiếm bị thù nhân hãm hại, mà bọn thù
nhân đó sau này đã rõ đều là thuộc hạ U Minh Giáo thì bây giờ dù chàng
có muốn nói ra cũng khẩu thuyết vô bằng !
Còn việc Tam Ma tử kiếm
lệnh vị chưởng môn nhân của tam phái Võ Đang, Nga Mi và Thanh Thành đã
bị hại chết ở Thiên Sơn chính Dư Hải Bằng còn chưa biết đích xác thì làm
sao chàng dám nói ra ? Không khéo việc nói ra sẽ phản phúc vô thường,
lợi không có, lại có hại thì khốn !
Len lén nhìn kỹ tướng mạo của
giáo chủ U Minh Giáo một lúc, Dư Hải Bằng vội quay đầu sang hướng khác
khi mắt chàng chạm phải mục quang lạnh lẽo của lão !
Nhưng Dư Hải
Bằng không còn nhìn thấy tia mắt vô hồn của lão nữa thì chàng vẫn cứ
thấy nhồn nhột ! Bằng vào cảm quan, chàng biết rằng lão giáo chủ vẫn
đang xạ nhìn vào chàng như lúc nãy !
Muốn quên đi cảm nhận đó, Dư Hải Bằng bèn kiếm chuyện hỏi Tư Không Huệ:
- Lệnh tôn đã đến rồi hay chưa đến ?
Nghe Dư Hải Bằng hỏi thế, Tư Không Huệ bèn khinh khỉnh cười lên:
- Gia phụ đâu phải là hạng người ấu trĩ đâu mà khi khổng khi không lại kéo đến đây làm trò vô tích sự !
- Sao lại là vô tích sự ?
-
Còn không phải sao ? Tam Thủ thư sinh đâu thì không thấy ! Chỉ mỗi tin
đồn về Tam Ma tử kiếm lệnh xuất hiện trong tay Tam Thủ thư sinh thì ai
ai cũng đổ xô về đây !
Không phải là chuyện vô tích sự sao ?
-
Nhưng nếu Tam Ma tử kiếm lệnh thật sự Ở trong tay Tam Thủ thư sinh thì
sao nào ? Không lẽ chỉ vì thế mà lệnh tôn để lở một dịp may hay sao ?
- Gã Tam Thủ thư sinh ngoài trò diệu thủ ra thì gã nào có tài cán gì để chiếm được Tam Ma tử kiếm lệnh chứ ? Huống chị..
- Sao ?
-
Huống chi nếu gã chỉ có Tam Ma tử kiếm lệnh không thôi thì cũng không
nên trò trống gì ! Ngươi có biết là cần phải có Hắc Tử Lâm bí đồ nữa
không ?
- Tại hạ sao lại không biết điều này ? Nhưng biết đâu chính
gã Tam Thủ thư sinh đã nắm được trong tay Tam Ma tử kiếm lệnh, rồi rã
lại tung tin này ra để dẫn dụ nhân vật nào nắm giữ Hắc Tử Lâm bí đồ đến
đây thì sao ?
Nói đến đây thì Dư Hải Bằng lại len lén nhìn về phía
giáo chủ U Minh Giáo một cái ! Và khi lại chạm phải mục quang của lão ác
ma, Dư Hải Bằng vội vàng quay nhìn hướng khác ngay tức khắc ! Đồng thời
chàng còn kịp nghe lời tán thưởng của Tư Không Huệ:
- Ta xem bộ dạng ngươi khù khờ vậy mà cũng có một nhận định xác đáng đó !
Dư Hải Bằng thoáng đỏ mặt:
- Cô nương khen quá lời rồi ! Là tại hạ chỉ nghe mọi người nói thế nào thì tại hạ nói lại thế ấy thôi !
-
Hừ ! Lời ngươi nói chưa chắc là đã thật tâm ! Cũng giống như chuyện Đạt
Ma kinh vậy, ta tin chắc ngươi đã luyện công từ Đạt Ma kinh ! Bằng
không thì tại sao Phương Thanh đại sư lại có ý nghi ngờ ngươi !
Quanh
đi quẩn lại Tư Không Huệ vẫn không buông tha cho chàng về chuyện Đạt Ma
kinh ! Không biết phải giải thích như thế nào, Dư Hải Bằng bèn tìm cách
nói lãng sang chuyện khác:
- Theo như cô nương thì liệu gã Tam Thủ thư sinh có dám làm cái điều mà tại hạ vừa nói ra không ?
Quả
nhiên, Tư Không Huệ liền bị câu hỏi của Dư Hải Bằng mà tạm quên đi
chuyện Đạt Ma kinh ! Mà nguyên nhân thì phải đến một lúc sau Dư Hải Bằng
mới biết !
Nàng ta hí hửng đáp:
- Điều đó thì ta không dám khẳng định, nhưng ta lại dám khẳng định một điều khác !
- Là điều gì vậy, cô nương ?
- Nếu Tam Thủ thư sinh quả có hành động như thế thì gã là một kẻ ngu xuẩn nhất trên đời này !
-
Sao cô nương lại cho đấy là hành vi ngu xuẩn ? Không lẽ gã không có cơ
may chiếm đoạt nốt Hắc Tử Lâm bí đồ bằng tài diệu thủ của gã sao ?
-
Ta hỏi ngươi, nếu ngươi biết rằng chỉ lát nữa đây ngươi sẽ bị kẻ khác
trổ tài diệu thủ đánh cắp một món đồ trân quý của ngươi thì ngươi sẽ làm
gì nào ?
- Đương nhiên là tại hạ sẽ hết sức thận trọng ! Hoặc giả
tại hạ sẽ tìm một nơi kín đáo để... Có phải cô nương muốn nói là nhân
vật nào đó đang giữ bí đồ sẽ xuất hiện tại đây nhưng không có bí đồ !
Ngược lại nhân vật đó sẽ ra tay cướp đoạt luôn Tam Ma tử kiếm lệnh của
gã Tam Thủ thư sinh phải không ?
- Ngươi nói không sai ! Đặt vào trường hợp đó, là ta, ta cũng xử sự như thế thôi !
Ngươi nhìn gì vậy ?
Tư Không Huệ phải hỏi như thế vì nàng phát hiện ra Dư Hải Bằng đang tỏ vẻ hốt hoảng quay đầu nhìn quanh !

chàng không thể không nhìn khi bao quanh chỗ chàng và Tư Không Huệ lúc
này có nhiều người đang đứng để lắng nghe những lời đối thoại của cả hai
! Hơn nữa, những nhân vật đang đứng gần chàng nhất đều là những người
lúc nãy Dư Hải Bằng không muốn gặp mặt !
Đó là giáo chủ U Minh Giáo,
là bảo chủ Hồng Hạc Bảo Tư Đồ Quang, bảo chủ Thanh Vân Bảo Tư Mã Giám,
Thiếu Lâm Phương Thanh, Phương Tịnh đại sư, Y Thần lão họ Kha và kế bên
là lão Túy Cái.
Hai lão trong Võ Lâm Tứ Thần đã thôi giao đấu từ lúc nào rồi mà Dư Hải Bằng do mãi chuyện trò nên không hay !
Nhận ra bộ dạng bất an của Dư Hải Bằng, lão Túy Cái vọt miệng hỏi:
- Gì thế tiểu tử ? Xem ngươi thế mà lại có tài cao luận không khác bậc lão thành !
Ngươi bất tất phải lo ngại ! Đã có lão đây thì không việc gì phải sợ cả !
- Hừm ! Sao lại không sợ chứ ?
- Lão nói thế là ngụ ý gì ? Lão nói trắng ra xem nào lão Tư Đồ !

Đồ Quang bảo chủ Hồng Hạc Bảo vốn không muốn nói nữa, nhưng vì mọi
người quanh đó đang nhìn lão tỏ ý muốn nghe lão nói thêm như lời vừa rồi
của Túy Cái !
Nên Tư Đồ Quang phải nói:
- Thì chính hắn đang lâm vào tình trạng mà hắn vừa nói, nên hắn sao lại không sợ ?
- Là tình trạng gì chứ ?
-
Túy lão ! Cái này là do lão bức bách ta nên ta phải nói đấy nha ! Kẻo
sau lão lại bảo Tư Đồ Quang ta là kẻ bẻm mép ! Lão hỏi lại tiểu tử xem,
không chừng chính tiểu tử đang giữ Tam Ma tử kiếm lệnh và chính tiểu tử
đã có mưu đồ chiếm luôn Hắc Tử Lâm bí đồ nữa không chừng ! Hừ !
- Tư Đồ Quang ! Lão đừng vờ vịt đem dạ tiểu nhân đo lường lượng quân tử !
Chính
lão đã chiếm mất Tam Ma tử kiếm lệnh của ta rồi lại đến đây định thủ
đắc luôn Hắc Tử Lâm bí đồ ! Nếu lão muốn nói thì ta nói lại đó ! Xem lão
còn chối được nữa không ?
Tam Ma tử kiếm lệnh là vật mà mọi người
tại đây đang quan tâm ! Thế cho nên, khi nghe bảo chủ Hồng Hạc Bảo nói
Tam Ma tử kiếm lệnh do Dư Hải Bằng cất giữ, rồi lại nghe Dư Hải Bằng tỏ ý
xác nhận khi nói Tư Đồ Quang đã đoạt mất của chàng thì mọi ánh mắt đều
đổ dồn vào cả hai, quên mất đi Tư Không Huệ là người đã khơi mào và nói
đến Tam Ma tử kiếm lệnh !
Đương nhiên là khi Dư Hải Bằng đưa mắt nhìn
lên và nhận thấy có nhiều người đứng bao quanh chỗ chàng và Tư Không
Huệ đang đối đáp thì Dư Hải Bằng bèn hiểu ra tại sao Tư Không Huệ dễ
dàng buông bỏ chuyện Đạt Ma kinh ! Tuy Đạt Ma kinh có tầm quan trọng
không kém gì Tam Ma tử kiếm lệnh nhưng nếu nói nhiều về Đạt Ma kinh thì
không khỏi dính líu đến nàng ! Do đó, do muốn mọi người chú mục vào mình
mà không sợ gặp nguy hiểm, Tư Không Huệ chỉ nhắc đến Tam Ma tử kiếm
lệnh mà thôi !
Và giờ đây, khi không còn là trung tâm sự chú ý của
quần hùng nữa, Tư Không Huệ bèn lên tiếng xen vào như muốn nhắc mọi
người đừng quên Tư Không Huệ ái nữ của bảo chủ Thiên Địa Bảo !
Nàng vờ hỏi nhỏ:
- Này ! Ngươi nói thật đi ! Có phải ngươi đang giữ Tam Ma tử kiếm lệnh không ?
Phản ứng của Dư Hải Bằng khá gay gắt:
-
Đừng có nói nhảm ! Trước đây, lúc chưa bị Phủ Việt Tàn Hồn đả thương
thì đúng là Tam Ma tử kiếm lệnh còn ở trong người tại hạ ! Nhưng bây giờ
chủ nhân của nó lại là Tư Đồ Quang bảo chủ đây ! Sao cô nương không thử
hỏi lão xem ?
Tư Không Huệ nào dám hỏi, một khi Tư Đồ Quang lại là
nhân vật ngang vai vế với phụ thân nàng, đồng là bảo chủ, một trong Tam
Bảo trên giang hồ !
Vả lại, dù cho Tư Không Huệ muốn lên tiếng đi nữa
thì nàng cũng không tài nào át nổi tiếng gầm đinh tai nhức óc của Phủ
Việt Tàn Hồn Tư Mã Giám và của Tư Đồ Quang cùng một lúc quát tướng lên:
- Tiểu tử chớ nói càn ! Lão phu bình sinh chưa hề có một hành vi nào ám muội cả !
- Hạ.. Hạ.. Hạ.. ! Một khi ta đã cuỗm được Tam Ma tử kiếm lệnh thì ta dễ gì để cho ngươi sống, hòng tố giác ta ?
Do
mọi người đã quá hiểu rõ hành vi thường nhật của hai vị bảo chủ nên
không ai bảo ai, tất cả đề ném về Dư Hải Bằng một cái nhìn dò xét, bán
tín bán nghi !
Dư Hải Bằng hiểu được những ẩn ý này nhưng còn chưa
biết phải giải thích ra sao thì lão giáo chủ U Minh Giáo đột ngột hỏi
xen vào bằng một giọng lạnh như băng:
- Tiểu tử lai lịch thế nào ? Sao dám ở đây nói những điều càn bướng như thế ?
Đã không muốn nói động đến lão mà lão lại tự dưng đem thân đến ! Dư Hải Bằng bèn nộ khí xung thiên, chàng hậm hực kêu lên:
- Lão ác ma ! Mối thù giết hại song thân ta là Uyên Ương song kiếm, ta thề không đội trời chung với lão đâu !
- Hạ.. Hạ.. Hạ..
Lấp
liếm bằng tràng cười, giáo chủ U Minh Giáo tỏ vẻ không sợ lời hăm dọa
của Dư Hải Bằng ! Ngược lại, mọi người bấy giờ mới biết Dư Hải Bằng là
hậu nhân của Uyên Ương song kiếm đã thất tung vào mười năm về trước !
Nhưng tất cả vẫn tỏ ra bán tín bán nghi về lời cáo giác của Dư Hải Bằng,
cho giáo chủ U Minh Giáo là kẻ đã giết hại Uyên Ương song kiếm !
May cho Dư Hải Bằng là còn có Túy Cái ở đó !
Túy Cái gật đầu nói bằng giọng trầm uất:
- Đúng đấy ! Lưu giáo chủ không lẫn tránh trách nhiệm được đâu !
Được dịp, Dư Hải Bằng vọt miệng nói luôn:
- Túy lão tiền bối ! Chính lão ác ma hiện đang giữ Hắc Tử Lâm...
-
Câm ngay ! Lời ngươi nói càng lúc càng hồ đồ ! Ngươi có thấy ta ra tay
động đến ai trong Uyên Ương song kiếm không mà ngươi nói chứ ?
Tiếng
nạt ngang của lão giáo chủ U Minh Giáo càng làm cho Dư Hải Bằng tức uất
hơn ! Chàng không còn giữ gìn nữa khi nói ra điều chàng đang nghi vấn và
đang giữ kín trong lòng:
- Lão khéo che đậy lắm nên lão tưởng việc
làm của lão không ai biết, không ai hay ! Ta còn biết việc lão và phó
giáo chủ của lão ra tay giết hại tam vị chưởng môn nhân tại Thiên Sơn
nữa kìa ! Lão còn nói nữa thôi ?
Dù là tiếng sấm nổ giữa trời quang đi nữa thì cũng không làm cho quần hùng bàng hoàng bằng câu nói này của Dư Hải Bằng !
Mọi
người đồng loạt giương mắt nhìn vị giáo chủ U Minh Giáo như muốn lão
lên tiếng phủ nhận hay nói lộ một ý gì đó cho mọi người cùng hiểu được
thực hư !
Là may cho giáo chủ U Minh Giáo hay kiếp vận của võ lâm đã đến ?
Đúng lúc thần sắc của U Minh Giáo giáo chủ chưa kịp biến đổi thì từ xa chợt có tiếng kêu thảm vang lên:
- Kiếm lệnh ! Trả kiếm lệnh lại cho ta ! Trả đây cho ta !
Mọi
người kể cả Dư Hải Bằng đều quay đầu nhìn về hướng vừa phát ra thanh âm
đó ! Và tất cả đều tỏ ra hoang mang khi chợt nghe Tư Không Huệ thốt
lên:
- In như là tiếng của gã Tam Thủ thư sinh thì phải !
Có phải
hay không thì không biết, nhưng bây giờ mọi người đã thôi không nghĩ đến
chuyện gì khác ngoài Tam Ma tử kiếm lệnh đang xuất hiện ở chỗ có thanh
âm phát ra ! Và đó chính là từ trong Hắc Tử Lâm kêu vọng ra !
Sau khi đã tin chắc âm thanh đó xuất phát từ trong Hắc Tử Lâm, mọi người bất giác như bị một luồng chấn động lan khắp người !
Và tất cả đều chờ đợi kẻ vừa kêu đó xuất hiện và dẫn theo sau sẽ là Tam Ma đã từ lâu bị giam giữ tại Hắc Tử Lâm !
Họ
có ý nghĩ như thế vì họ tin rằng kẻ đó dám xông vào Hắc Tử Lâm ắt phải
có Hắc Tử Lâm bí đồ ! Và một khi Tam Ma bội ước dám đoạt kiếm lệnh từ
tay kẻ đó thì việc Tam Ma sẽ tái xuất và đồ sát võ lâm là việc không sao
tránh khỏi !
Nhưng rồi mọi người đều thở phào nhẹ nhỏm khi không
thấy bóng dáng của kẻ đó xuất hiện ! Điều đó có nghĩa là kẻ đó không có
Hắc Tử Lâm bí đồ ! Và Hắc Tử Lâm sẽ mãi mãi là một vùng rừng rậm rộng
lớn và tối đen ẩn tàng mọi nguy cơ chất chứa ở trong Hắc Tử Lâm !
Không
hẹn mà đồng thời, mọi người đều quay đầu nhìn lại vị giáo chủ U Minh
Giáo, như muốn chờ xem phản ứng của lão ! Liệu lão có đúng như lời Dư
Hải Bằng vừa nói là lão đang giữ Hắc Tử Lâm bí đồ không ?
Lời nói
được nửa chừng của Dư Hải Bằng tuy bị giáo chủ U Minh Giáo nạt ngang
không cho nói rõ hơn nhưng hễ ai đã nghe thì đều hiểu là Dư Hải Bằng
muốn nói đến vật gì rồi !
Thái độ trầm tĩnh của giáo chủ U Minh Giáo
lại kèm theo đó là cái nhún vai, lắc đầu thiểu não đã làm cho mọi người
phải hiểu rằng Hắc Tử Lâm bí đồ không có trong tay lão.
Và nếu điều này Dư Hải Bằng đã cáo giác sai thì những việc còn lại Dư Hải Bằng đã nói cũng không đáng để tin cậy !

Hải Bằng không hiểu những gì đang diễn ra trong tâm trí mọi người !
Chàng cũng không biết tại sao lúc nãy mọi người đã tỏ ra lo sợ rồi lại
thở phào nhẹ nhỏm !
Dư Hải Bằng cũng không hề biết đến sự nguy hiểm của Hắc Tử Lâm !
Chàng
chỉ biết duy mỗi một điều là Tam Ma tử kiếm lệnh đang ở đâu đó bên
trong cánh rừng tối thâm u nọ ! Và chàng chỉ có mỗi một ước muốn duy
nhất là lấy lại Tam Ma tử kiếm lệnh mà thôi !
Vì nó là của chàng ! Vì
nó mà mẫu thân chàng phải chết ! Vì nó mà chàng phải lưu lạc giang hồ !
Và vì nó mà mọi người đang nghi kỵ chàng, không tin những gì Dư Hải
Bằng đã nói !
Với tâm trạng đó, trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi
người, Dư Hải Bằng bất đồ lao ra khỏi vòng người mà chạy thẳng vào Hắc
Tử Lâm !
Vút !
- Tiểu tử đứng lại ! Thì ra ngươi đang giữ Hắc Tử Lâm bí đồ ư ?
Giáo chủ U Minh Giáo đã nhanh chân hơn tất cả ! Lão đã chận chàng lại và lên tiếng hỏi chàng !
Vút !
Không
nói không rằng, Dư Hải Bằng đã lạng người theo Túy Tiên bộ pháp, tránh
lão giáo chủ U Minh Giáo và chạy biến vào bên trong Hắc Tử Lâm.
- Thằng bé mau đứng lại ! Ngươi không có bí đồ thì đừng đi vào đó ! Mau quay lại đi ! Quaỵ.. lại... đị..
Nhưng Dư Hải Bằng đã mất dạng hẳn vào trong Hắc Tử Lâm rồi còn đâu !



_________________
Dâm thần hữu hiện,Sống vì tình dục,Chết vì tình dục.
[You must be registered and logged in to see this link.]
avatar
HD
Mem có nhiều đóng góp
Mem có nhiều đóng góp

Tổng số bài gửi : 268
Thành tích : 125397
Điểm cộng từ admin : 64
Join date : 11/02/2011
Age : 22
Đến từ : Sai Gon

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết