D-Crew
Latest topics
» Detective Conan - file 770
Sun Jan 08, 2012 5:31 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 769
Sun Jan 08, 2012 5:25 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 768
Sun Jan 08, 2012 5:17 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 767
Sun Jan 08, 2012 5:11 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 766
Sun Jan 08, 2012 5:01 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 765
Sun Jan 08, 2012 4:52 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 764
Sun Jan 08, 2012 4:46 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 763
Sun Jan 08, 2012 4:42 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 762
Sun Jan 08, 2012 4:40 pm by 6-24-18-6-2

December 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031

Calendar Calendar


Đạt Ma Kinh - Hồi 13 : Phong Ba Dậy Khắp Hán Dương ThànhGiang Hồ Loạn Động Bởi U Minh

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Đạt Ma Kinh - Hồi 13 : Phong Ba Dậy Khắp Hán Dương ThànhGiang Hồ Loạn Động Bởi U Minh

Bài gửi by HD on Fri Apr 08, 2011 4:16 pm



[You must be registered and logged in to see this link.]









Tại
một phạn điếm khá lớn ở Hán Dương thành, vào lúc đúng ngọ thì không thể
nói là vắng khách được. Thế nhưng hầu như các thực khách đến đây đều
mang một vẻ mặt u buồn trầm mặc, khiến cho không khí đáng lẽ phải huyên
náo ồn ào thì lại lặng lẽ một cách khác lạ.
Và vì sự lặng lẽ đó nên
mọi thực khách khác đều có vẻ khó chịu khi nhìn thấy và nhận ra có một
vị thực khách đang có những hành vi khác với mọi người.
Vị thực khách
này ngồi một mình một bàn. Đó là cái khác thứ nhất. Cái khác thứ hai là
vị thực khách này có một gương mặt so với dáng vẻ bên ngoài dường như
không tương xứng, nên rất khó đoán được tuổi tác. Hay nói đúng hơn, vị
thực khách này từ cách ăn cách uống cho đến cử chỉ mạnh bạo đều không
xứng hợp với gương mặt của một người đứng tuổi. Ăn to, uống lớn, cử chỉ
nghêng ngang, tất cả những điều này chỉ hợp với kẻ còn trẻ người non dạ,
huyết khí còn đang phương cương mà thôi.
Nhưng trời sinh mỗi người
một tính cách, không ai giống ai nên các vị thực khách khác cũng không
lấy đó làm khó hiểu. Huống chi, nhân vật khác lạ đó với thanh trường
kiếm mang trên vai chứng tỏ là một nhân vật giang hồ thì còn ai muốn
trêu vào làm gì để sanh chuyện.
Nhưng điều khác lạ thứ ba mới chính là điều mà khiến cho mọi thực khách khác phải khó chịu với vị thực khách này.
Không
như mọi người đang chất chứa tâm trạng buồn nản, vị thực khách nọ hoặc
là do đói khát đã lâu, hoặc do vô ưu vô lo nên vẫn cứ thản nhiên ăn,
thản nhiên uống.
Mỗi một lần thưởng thức xong một món ăn khoái khẩu,
vị thực khách nọ bèn hớp một hớp rượu to, đoạn khà lớn lên một tiếng
khoái trá.
Giữa bầu không khí lặng lễ một cách nặng nề, tiếng ăn
tiếng uống của vị thực khách này cứ vang lên rõ mồn một, hỏi sao mọi
người lại không khó chịu cho được !
Đã thế, chốc chốc vị thực khách lại to tiếng gọi bọn tiểu nhị mang thêm thức ăn.
Chính điều đó làm cho mọi người khó chịu hơn.

chỉ do mãi ăn mãi uống nên vị thực khách nọ hoàn toàn không biết rằng
hành vi khiếm nhã của mình đang là nguyên nhân khiến cho mọi người phải
khó chịu.
Sự khó chịu của mọi người cơ hồ đã lên đến tột đỉnh khi vị thực khách nọ xoa tay vào bụng, miệng thì khe khẽ kêu lên:
- Chà ! Sống như vậy mới đáng sống chứ !
Nói xong, vị thực khách nọ bèn đưa tay ngoắc một tên tiểu nhị lại và bảo y tính tiền.
Đến
khi vị thực khách nọ nghe tên tiểu nhị nói ra số bạc cần phải trả là
khá lớn thì vị thực khách nọ còn làm mọi người khó chịu hơn khi đưa tay
vào bọc áo sục sạo một lúc lâu nhưng vẫn không chịu rút tay ra.
Cử chỉ đó mang một ý nghĩa duy nhất là vị thực khách nọ xem ra không đủ số bạc để thanh toán bữa ăn.
Thế là mọi người không ai bảo ai đều chờ xem thái độ kế tiếp của vị thực khách nọ.
Phàm
đã là người giang hồ hảo hán thì chuyện ăn quịt là chuyện không một ai
chấp nhận. Trừ phi là bọn đạo tặc, tiểu nhân mới có hành động này. Và
nếu đã là kẻ tiểu nhân, phường đạo tặc thì mọi người hiện diện không ai
lại không muốn dạy cho kẻ đó một bài học cả. Vả lại sự khó chịu của mọi
người đã lên đến đỉnh điểm rồi, chỉ cần một nguyên cớ nhỏ thôi là vị
thực khách nó khó mong thoát được cơn phẫn nộ của những vị thực khách
khác.
Thấy chờ đã lâu mà vị thực khách nọ vẫn không chịu lấy tay ra
khỏi bọc áo. Tên tiểu nhị dù đang bực bội nhưng vẫn một mực nhũn nhặn
nói:
- Hay khách quan quên mang theo tiền ?
Bất kỳ một tên vô lại
nào cũng vậy, một khi đang lâm vào tình trạng này thì chỉ cần một câu
nói như thế của tên tiểu nhị cũng phải ra bộ giận dữ vì bị nhục mạ, đoạn
kiếm cớ quịt luôn số tiền đáng lý phải trả.
Nhưng, hoặc vị thực
khách nọ không có thói ngang tàng đó, hoặc giả vị thực khách nọ biết là
mọi người quanh đó đang sẵn sàng ra tay nếu có thái độ ngang tàng.
Vì thế, vị thực khách nọ cũng nhăn nhó nhưng từ cửa miệng thì lại bật ra một câu nói không ai ngờ được:
- Ừ ! Đúng là ta quên mang tiền theo, nhưng ta có một vật khác rất có giá trị.
Ngươi hãy vào trong kêu lão chưởng quầy ra đây để lão tự thân thẩm định lại món vật của ta.
Tên
tiểu nhị tưởng vị thực khách nọ đang giở trò, chờ cho y quay mặt đi sẽ
đánh bài chuồn, nên y vẫn tiếp tục nhẫn nại bảo vị thực khách:
- Nếu
khách quan có một món vật vô giá vậy tại sao khách quan không đưa cho
tiểu nhân để tiểu nhân cầm vào trong cho chưởng quầy ?
Vị thực khách khoát tay:
- Ngươi yên tâm ! Ta bảo có là có. Còn như đưa cho ngươi thì ngươi không kham nổi đâu. Đi đi, vào kêu chưởng quầy đi !
Lời
nói dứt khoát và cử chỉ khoáng đạt này thường không có ở bọn vô lại.
Nhưng biết đâu đây là mánh khóe mới của bọn chúng thì sao ? Do đó, tên
tiểu nhị lộ vẻ băn khoăn khó xử. Y đưa mắt nhìn quanh một vòng định kêu
tên tiểu nhị khác vào trong kêu vị chưởng quầy thay cho y, để y tiếp tục
canh chừng vị thực khách quái lạ này thì y lại bắt gặp những cái nhìn
khuyến khích đầy ẩn ý của tất cả các vị thực khách khác.
Hiểu được ý tứ đó của mọi người, tên tiểu nhị bèn nói với vị thực khách nọ:
- Được ! Khách quan hãy đợi tiểu nhân một lúc !
Nói
xong y quày quả đi nhanh vào bên trong. Còn vị thực khách nọ thì cứ
nhâng nhâng nét mặt ra vẻ vô sự và vẫn điềm nhiên chờ vị chưởng quầy
đến.
Không cần phải nói, mọi vị thực khách khác bên trong phạn điếm
càng tỏ vẻ khó chịu và sốt ruột hơn. Họ trông cho tình thế mau ngã ngũ
một cách chóng vánh.
Và sự căng thẳng đã chừng như không chịu nổi khi vị chưởng quầy đang theo chân tên tiểu nhị bước ra bên ngoài.
Tuy
nhiên, sự căng thẳng phút chốc đã đổi sang chiều hướng khác khi mọi
người cùng nhận ra vị chưởng quầy này dường như cũng là một nhân vật võ
lâm, chứ không phải thường nhân như những chưởng quầy khác.
Đến lúc
đó, mọi người lại mơ hồ nhận định rằng, phạn điếm này không phải là một
phạn điếm bình thường, có khi là một hắc điếm nữa không biết chừng. Và
nếu đã thế thì hành vi của vị thực khách kia xem ra là có ý đồ hẳn hoi
chứ không phải tình cờ mà có như vậy.
Mọi người bất giác thu liễm sắc mặt lại và nôn nóng chờ xem là việc gì sắp xảy đến.
- Khách quan cho gọi tiểu nhân đến là để xem vật gì có giá trị của khách quan ?
Khuôn
mặt vẫn không một nét gì biến đổi, vị thực khách nọ hoặc vô tâm, hoặc
hữu ý khi dửng dưng đáp lại câu hỏi của vị chưởng quầy:
- Ngươi là
chưởng quầy ? Tốt lắm ! Ta không cần phải dài dòng. Đây ! Ngươi xem đi !
Liệu vật này có đủ để thanh toán bữa ăn của ta không ?
Vừa nói, vị thực khách nọ vừa rút tay ra khỏi bọc áo và đặt lên mặt bàn một miếng ngọc to bằng một nửa lòng bàn tay.
Do
miếng ngọc phẳng và dẹp nên nó nằm sát với mặt bàn làm cho hình thù của
miếng ngọc ra sao thì chỉ có vị chưởng quầy và vị thực khách nọ biết mà
thôi. Còn kỳ dư mọi người quanh đó và cả tên tiểu nhị nữa đều không
hiểu đó là vật gì.
Mọi người theo dõi diễn biến đến đó đều phải nghĩ
rằng vị thực khách nọ đúng là không mang theo bạc vụn bên người và đúng
là vị thực khách nọ đang định dùng một vật khác có giá trị để thanh toán
cho phạn điếm. Vậy vị thực khách nọ không phải là một kẻ vô lại muốn
giở trò với phạn điếm.
Thế nhưng, mọi ý nghĩ của mọi người đều phải đổi thay xoành xoạch khi nghe vị chưởng quầy chợt hét lên:
- Cuồng đồ ! Ngươi định hí lộng lão gia sao ?
Tiếng hét của vị chưởng quầy làm cho mọi người kinh ngạc bao nhiêu, thì cũng làm cho vị thực khách nọ kinh ngạc đến bấy nhiêu.
Vị thực khách nọ cau tít đôi mày lại:
- Chưởng quầy ! Sao ngươi lại mắng ta ? Thế... miếng ngọc này không phải là vật có giá trị sao ?
Vừa
nói vị thực khách nọ vừa nâng cao miếng ngọc bài lên như muốn phân minh
và làm cho tất cả mọi người bên trong phạn điếm đều nhìn thấy rõ ràng
bốn chữ U Minh thượng lệnh.
Thoạt nhìn thấy bốn chữ đó thì đến lượt mọi người cùng cau tít đôi mày lại, lộ vẻ khó hiểu.
Riêng vị chưởng quầy thì lại lúng túng:
- Đại giạ.. đại gia không phải... không phải là nói đùa chứ ?
-
Sao ta lại phải nói đùa ? Này ! Đúng là ta đã ăn uống xong và đúng là
ta muốn dùng vật này để thanh toán tiền cho bữa ăn. Theo ngươi, liệu vật
này có đủ để thanh toán không ? Nếu đủ thì tốt quá, còn nếu dư thì
ngươi cứ liệu đó mà đưa lại cho ta một số bạc nữa càng tốt hơn.
- Vậy này... vật này...
- Sao ? Hay vật này không có giá trị bằng một bữa ăn ? Chẳng hóa ra đây là vật vô dụng sao ?
- Thừa chứ ! Thừa chứ ! Vật này đúng là có giá trị liên thành, nhưng...
- Còn nhưng gì nữa ?
- Có một điều này tiểu nhân không thể không hỏi.
- Ngươi còn muốn hỏi gì nữa đây ? Nếu thừa thì tốt quá rồi còn gì ?
- Bẩm... Bẩm... Chẳng hay vật này từ đâu mà đại gia có ?
Đến bây giờ, vị thực khách nọ mới lộ vẻ kinh nghi:
- Sao ngươi lại quan tâm đến điều này ? Ngươi biết vật này là vật gì rồi sao ?
- Bẩm... Bẩm...
- Ngươi có biết vật này ? Nếu thế, ngươi có phải là giáo đồ U Minh Giáo không ?
- Vậy không lẽ tôn giá không...
- Ha ha hạ.. Ngươi hỏi hay lắm ! Và cũng khéo lắm, khéo lắm !
Hít một hơi dài, vị chưởng quầy cất giọng đã khàn khàn hỏi:
- Hay là hay ở chỗ nào ? Và khéo là khéo làm sao ?
- Chưởng quầy ! Ngươi làm sao vậy ? Ngươi hãy nói đi đã ! Có phải ngươi vốn là giáo đồ U Minh Giáo không ?
Không
đáp vội, vị chưởng quầy quay đầu nhìn ngược lại phía sau lưng. Hết quay
bên tả lại quay sang bên hữu. Đến khi y nhận được những ánh mắt khuyến
khích của số thực khách đang len lén sờ vào binh khí thì y chừng như
mạnh dạn hẳn lên. Y nói:
- Đại gia nói không sai. Tiểu nhân đúng là giáo đồ U Minh Giáo. Còn đại gia, đại gia với bản giáo có liên can gì không ?
Thần
sắc của số thực khách còn lại trong phạn điếm chợt biến đổi, trái với
thần sắc vẫn điềm nhiên của vị thực khách nọ. Vị thực khách nọ vừa cất
miếng ngọc bài trở vào bọc áo vừa mỉm cười bí ẩn đáp:
- Có ! Giữa ta và U Minh Giáo vốn có mối liên quan mật thiết lắm.
- Chẳng hay đại gia đây có phải là...
- Ha ha hạ.. Ngươi đừng tưởng lầm nha ! Mối liên can mà ta vừa nói chắc chắn ngươi không hài lòng đâu.
- Nghĩa là...
- Nghĩa là ta đang muốn tìm U Minh Giáo đây !
- Tìm để làm gì ?
- Giết !
- Giết ? Sao lại giết ? Còn ngọc bài kiạ..
-
Ha ha hạ.. Mảnh ngọc bài này có thể là thượng lệnh của bọn giáo đồ U
Minh Giáo ngươi. Nhưng đối với ta nó chỉ là một phế vật không hơn không
kém.
Tên chưởng quần nghe nói thế bèn khoa chân bước dịch lên phía trước, trở lại nguyên vị lúc đầu của y. Y gằn giọng:
- Đại gia hãy khẳng định lại một lần nữa xem nào !
Bầu
không khí trong phạn điếm ngay sau câu nói của vị chưởng quầy liền trở
nên khẩn trương. Hay nói cho đúng hơn là sát khí đã bắt đầu ẩn hiện ở
quanh đây rồi. Nhất là khi số thực khách lúc nãy đã len lén sờ vào binh
khí bây giờ đang từ từ đứng hẳn lên.
Còn số thực khách còn lại thì
lại đang bắt đầu đưa tay chạm vào binh khí của mỗi người. Tất cả có vẻ
như chỉ chờ một lời khẳng định nữa của vị thực khách nọ mà thôi, là sự
tình đang căng thẳng sẽ vỡ vụn ra ngay tức khắc.
Mọi diễn biến này vị
thực khách nọ như giờ đã nhận ra. Đưa mắt nhìn quanh một lượt, vị thực
khách nọ mới chậm rãi nói từng tiếng một rất rõ ràng:
- Xem như ngươi cũng đông đồng bọn lắm. Ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ đầu của bọn ngươi đó !
- Thất phu muốn chết ! Đỡ !
Vừa
quát lên, tên chưởng quầy vừa vươn trọn song thủ ra. Y vừa chộp vừa vỗ
vào “bách hội” huyệt của vị thực khách nọ đang chễm chệ ngồi ngay trong
tầm tay của y.
Vù... Vù...
Không màng đến độc chiêu hiểm tuyệt của
tên chưởng quầy, vị thực khách nọ vụt mạnh hữu thủ ra, nhả ngay một
luồng đạo lực vào vùng tâm thất của tên chưởng quầy.
Đồng thời, vị thực khách nọ còn gầm lên một tiếng gọn lỏn:
- Lui !
Ầm !
Hự !
Phịch !
Sau
lượt xuất thủ nhanh như chớp đó, vị thực khách nọ mắt không hé chớp khi
dõi theo thân hình tên chưởng quầy nọ đang bay bổng lên không trung và
lao ngược lại phía sau với tốc độ kinh hồn.
Tên chưởng quầy lập tức
hồn du địa phủ khi song thủ của y vẫn chưa chạm được đến người của vị
thực khách nọ, dù chỉ là chạm vào cheo áo.
Liền ngay lúc đó...
Vút ! Vút ! Vút !
Có đến mười bóng nhân ảnh từ mọi chỗ xung quanh lao ngay đến chỗ vị thực khách nọ.
Với
khí giới sáng lòa trong tay, một tên ra vẻ đầu lãnh chợt gầm lên, bảo
vị thực khách nọ, lúc này đã bị bọn chúng mười người vây kín:
- Tặc nhân vô sỉ ! Rút kiếm ra nào !
Nhìn
qua kẽ hở giữa mười tên này, vị thực khách nọ nhận ra có một người đang
ôm gọn thân hình bất động của tên chưởng quầy trong tay, mắt lộ vẻ bi
phẫn. Còn những vị thực khách kia thì tuy tay họ đang chạm vào binh khí,
nhưng họ đang tỏ ra lưỡng lự phân vân, nửa muốn ra tay còn nửa thì
không.
Còn chưa biết ý định của số người đó, nên vị thực khách nọ tuy đáp lời tên vừa nói, nhưng ánh mắt vẫn cứ tiếp tục dò xét bọn họ:
- Động thủ đi ! Bọn ngươi chưa đáng để ta phải dùng đến kiếm đâu.
- Báo danh đi !
- Rườm lời ! Bọn ngươi không đáng đâu !
- Quả là ngông cuồng ! Giết !
Tiếng
“giết” còn chưa dứt thì hầu như đồng một lúc cả mười tên đều loang
loáng vũ khí đổ ập xuống trung tâm điểm là vị thực khách nọ. Với thiên
la địa võng này xem ra vị thực khách nọ dù ba đầu sáu tay cũng không sao
thoát được.
Thế nhưng, với một thân thủ bất phàm, vị thực khách nọ
không hiểu đã bằng cách nào mà bây giờ đang hiên ngang đứng ở bên ngoài
và thản nhiên nhìn chiếc bàn đang thế mạng cho bản thân, bị lợi khí của
bọn kia xẻ thành trăm mảnh.
Vù... Vù...
Soạt ! Soạt ! Soạt !

cao nhân hay không thì chỉ cần một thức hay nửa chiêu là đã rõ. Bọn kia
mười người bất giác tái mặt lại, nhất là khi bọn chúng thấy vị thực
khách nọ ngay sau đó đã không ra chiêu tập kích bọn chúng.
Tên đầu lãnh động tâm lên tiếng hỏi:
- Tôn giá là ai ? Có đúng tôn giá đang cố tình gây hấn với bổn giáo không ?
Không đáp lại, đôi mắt của vị thực khách lộ hẳn hung quang khi trầm giọng hỏi lại bọn chúng:
- Bọn ngươi đúng là giáo đồ U Minh Giáo ?
Nhận được cái gật đầu không được dứt khoát lắm của bọn chúng, vị thực khách nọ bỗng đưa mắt nhìn quanh và hỏi lớn tiếng:
- Chư vị còn lại, có ai là giáo đồ U Minh Giáo nữa không ?
Đáp
lại câu hỏi này của vị thực khách, số người còn lại kẻ thì hầm hầm sắc
mặt, kẻ thỉ khinh khinh bĩu môi, chứng tỏ bọn họ không những không liên
can mà lại còn căm ghét bọn U Minh Giáo nữa !
Thấy thế, vị thực khách nọ chực quát lên:
- Được lắm ! Đã là U Minh Giáo thì phải chết ! Nạp mạng đi thôi !
Vù... Vù...
Không
khí của phạn điếm đang lúc đúng ngọ đã hầm hập nóng, thế mà lúc này
chợt nóng thêm lên khi chưởng kình từ tâm chưởng của vị thực khách nọ
vụt lao ra.
Bọn kia mười tên vốn đang túm tụm lại với nhau sau khi
dùng loạn đao phân thây chiếc bàn vô tội, bấy giờ chợt nhận ra chưởng
kình kỳ dị của đối phương đang xô vào bọn chúng mang theo sức nóng kinh
hồn, bọn chúng đồng thanh quát lên một tiếng lớn.
Đồng thời, mỗi tên một chưởng hợp lại với nhau nhằm đón đỡ chưởng kình của vị thực khách nọ.
Vù ! Vù...
Ầm ! Ầm ! Ầm...
Sau
hàng loạt tiếng chấn kình vừa vang lên thì bọn giáo đồ U Minh Giáo tên
nào cũng như tên nào, đều mang một hình dung tiều tụy. Còn chưa lấy lại
được thần hồn thì bọn chúng còn hoảng kinh hơn khi nghe tiếng quát kế
tiếp của vị thực khách nọ kêu lên:
- Còn chưa chịu nạp mạng sao ? Đỡ !
Ào ! Ào...
Chưởng
kình lần này của vị thực khách lại mang theo một luồng lãnh khí, xem ra
còn thập phần quái dị hơn chưởng kình lúc nãy nữa, khiến cho bọn giáo
đồ U Minh Giáo không khỏi hoang mang sợ sệt.
Bọn chúng không còn cách
nào khác hơn là phải hợp lực lại với nhau một lần nữa, chống đỡ một
cách vô vọng luồng lực đạo bài sơn đảo hải của đối phương.
Vù ! Vù...
Ầm ! Ầm...
- Đi !
Ào ! Ào...
Thân
hình của bọn giáo đồ U Minh Giáo hầu hết đều loạng choạng ngã nghiêng
như thuyền con gặp sóng dữ, thế mà một lần nữa chưởng kình của vị thực
khách nọ lại sầm sập lao đến. Và đây lại là chưởng kình mang theo hơi
nóng như chưởng kình lúc đầu.
- Đừng giết hết bọn chúng !
Ầm ! Ầm ! Ầm...

tiếng người quát lên ngăn lại, nhưng đã trễ. Vì sau loạt chưởng kình
lần thứ ba này, bọn giáo đồ U Minh Giáo đều hóa thành thiên cổ.
Động
dung, vị thực khách nọ đưa mắt nhìn một lão niên đang ngồi chung một bàn
với một trang nam nhân tuấn tú. Chính vị lão niên này vừa lên tiếng
ngăn lại. Vị thực khách nọ kinh nghi lên tiếng hỏi:
- Lão... ừ ! Các hạ có ý gì khi ngăn không cho tại hạ giết bọn chúng ?
Nhếch môi cười lạt, vị lão niên chợt quát lên:
- Đứng lại đã nào ! Ngươi không đi được đâu !
Vừa quát, vị lão niên vừa vươn hữu thủ ra chộp vào quãng không một cái.
Nhìn
theo hướng xuất kình của vị lão niên, vị thực khách nọ mới biết động
tác này và cả câu quát kia của vị lão niên là nhắm vào tên giáo đồ U
Minh Giáo duy nhất còn lại, và chính là tên khi nãy đã ôm giữ thân hình
của tên chưởng quầy.
Công phu của vị thực khách nọ những tưởng đâu là
cái thế vô song khi nhẹ nhàng diệt một lúc đến hơn mười tên giáo đồ U
Minh Giáo, kể cả tên chưởng quầy. Nào ngờ cái chộp của vị lão niên xem
ra còn thần thông quãng đại hơn nhiều. Vì với cái chộp đó, tên giáo đồ U
Minh Giáo đang len lén thoát đi bỗng dưng không sao động thân được nữa.
Y dù có vùng vẫy cách nào cũng vậy, vẫn từ từ lui lại theo cái thu tay
về của vị lão niên.
- Lăng không nhiếp vật ! Kỳ thần Tống lão gia, Tống lão tiền bối !
Một
âm thanh thảng thốt của một vị thực khách khe khẽ vang lên khi mục kích
thần công này của vị lão niên. Và mọi người còn lại trong phạn điếm kể
cả vị thực khách nọ và tên giáo đồ U Minh Giáo đều phải cả kinh khi nghe
lọt vào tai danh xưng này.
Lại một cái cười lạt nữa, vị lão niên sau
khi đứng thẳng người và chộp vào huyệt đạo tên giáo đồ U Minh Giáo nọ
bèn âm thầm đáp lại:
- Không dám ! Cao nhân kỳ sĩ ở đây còn nhiều, Tống mỗ do việc khẩn trương nên đành phải trỗ ít tài mọn.
Hàm
ý trong câu nói của lão Kỳ thần họ Tống dường như muốn nói đến vị thực
khách vừa ra tay khi nãy, vì lão vừa lên tiếng vừa liếc nhìn vị thực
khách nọ một cái.
Sau đó, Kỳ thần mới xoay người tên giáo đồ U Minh
Giáo lại đối diện với lão, lão nghiêm giọng lẫn nghiêm cả nét mặt khi
lên tiếng quát hỏi:
- Phân đà Cái Bang ở Hán Dương có phải là do bọn U Minh Giáo của ngươi hủy diệt không ?
Co rún thân hình lại không hiểu vì sợ Oai danh Tống kỳ thần hay do câu hỏi trên, tên giáo đồ U Minh Giáo lắp bắp:
- Tống... Tống lão đại giạ.. tha cho ! Tiểu nhân... tiểu nhân không biết...
-
Láo ! Thế còn lời nhắn bảo Túy thần cái, lão phải đến Dược Vương miếu
đó không phải là hành vi của bọn U Minh Giáo các ngươi sao ?
- Tiểu nhân không biết, tiểu nhân không biết !
Nghe
lão kỳ thần họ Tống hỏi đến điều này, ngoại trừ vị thực khách nọ tỏ vẻ
ngạc nhiên còn tất cả mọi người còn lại trong phạn điếm đều có sắc mặt
giận dữ.
Do ngạc nhiên nên vị thực khách nọ chỉ biết đứng yên chờ xem
mọi diễn biến, nhưng trong bọn người còn lại có một nhân vật không chịu
được nữa bèn la lên:
- Đã có Tống lão gia chủ trì việc này, xin Tống lão gia vì công đạo võ lâm mà làm cho minh bạch hơn.
Gật đầu, Kỳ thần lão họ Tống hướng về nhân vật vừa nói đáp:
- Nếu lão hủ nhìn không sai thì tiểu bằng hữu đây là người phái Hoa Sơn phải không ?
Mắt lóe hung quang, nhân vật nọ cứ như muốn gào lên:
- Chính phải. Gia sư là...
-
Việc của chưởng môn lệnh sư, lão hủ đã nghe qua. Xem ra cung cách hành
sự cũng không khác mấy so với việc thất tung của lão Túy Cái. Tiểu bằng
hữu cứ yên tâm chờ lão hủ tra hỏi tên này rồi sẽ rõ.
Đáp lời nhân vật phái Hoa Sơn nọ xong, lão Kỳ thần họ Tống lại quay sang tên giáo đồ U Minh Giáo và hỏi hắn:
-
Ngươi đã nghe rồi đó. Liệu ngươi có đủ sức chống trả với bao nhiêu
người đang muốn giết ngươi không ? Nói mau ! Có đúng bọn ngươi đã hủy
diệt phân đà Cái Bang và dùng âm mưu ám hại Túy Cái không ?
Vừa nghe
xong rành rọt câu này của lão Kỳ thần họ Tống, vị thực khách nọ không
chờ cho tên giáo đồ U Minh Giáo đáp lời đã đột nhiên hỏi xen vào:
-
Khoan đã Tống... lão gia ! Túy Cái đã bị thất tung hay ám hại ? Chuyện
đã xảy ra khi nào ? Có phải là hành vi của U Minh Giáo hay không ?
Thần sắc của lão Kỳ thần chợt biến đổi:
- Các hạ hỏi như thế nghĩa là sao ? Việc các hạ vừa động thủ giết hại bọn chúng không phải vì sự xáo động trên giang hồ sao ?
Lắc đầu cười bẽn lẽn, vị thực khách nọ đáp:
- Tống lão gia thứ cho ! Tại hạ là người vừa mới xuất sơn nên hoàn toàn mù tịt chuyện giang hồ.
- Vậy các hạ giải thích thế nào về việc động thủ lúc mới rồi ?
- Báo cừu rửa hận ! Tại hạ đã nói rồi còn gì ?
- Là gia thù hay sư thù ?
- Gia thù ! Có gì không đúng sao ?
Khuôn mặt của Kỳ thần liền giãn ra:
-
Các hạ đừng phiền trách lão hủ. Như vậy có nghĩa là những chuyện làm
náo động giang hồ trong thời gian gần đây, các hạ không hay biết gì hết,
phải không ?
Vị thực khách nọ khi thấy lão Kỳ thần họ Tống cũng đã thôi không cật vấn tiếp nữa cũng dịu giọng lại:
- Chính là như thế ! Là những chuyện gì thế Tống lão gia ?
Thở dài, lão Kỳ thần họ Tống bấy giờ mới nói:
- Vậy thì chẳng trách các hạ được.
- Sao lại trách tại hạ chứ ?
Tống lão Kỳ thần cười gượng gạo:
-
Chẳng có gì đáng để nói đâu. Có chăng chỉ là bọn lão hủ đã nghĩ lầm về
các hạ, cứ cho các hạ lúc như là kẻ vô tâm, còn có lúc cứ như người hữu ý
để kiếm chuyện với bọn U Minh Giáo, thế thôi !
- Tống lão gia nói như thế dường như có ý ám chỉ rằng tại hạ vốn đã biết từ trước là bọn U Minh Giáo đang ở đây sao ?
Tống
lão Kỳ thần có vẻ ngập ngừng một lúc trước khi gật đầu đáp lại. Vì sự
thật là lão Kỳ thần họ Tống không biết phải giải thích như thế nào cho
vị thực khách kia hiểu rõ lời nói của lão. Không lẽ lại bảo do hành vi
ăn uống của đối phương đã làm cho bọn họ sinh hiểu lầm và lấy làm khó
chịu hay sao ? Vì thế, để xóa đi mọi ngờ vực, lão Kỳ thần họ Tống bèn
giải thích theo câu hỏi lúc nãy của vị thực khách:
- Lần lượt khoảng
độ trăm ngày gần đây, hết chưởng môn nhân phái Hoa Sơn của vị tiểu bằng
hữu kia, đến chưởng môn Côn Luân phái, rồi đến bằng hữu của lão hủ đã
thất tung. Mà cung cách thất tung của bọn họ đề có vẻ giống nhau. Bọn họ
đều nhận được tin nhắn không rõ của ai và một đi không trở lại.
- Nếu đã như thế thì đâu có gì liên quan đến U Minh Giáo ?
- Đúng ra thì không có điểm gì minh chứng đây là hành vi của U Minh Giáo.
Nhưng do chuyện xảy ra cho Cái Bang và Túy Cái khiến lão hủ không thể không nghi ngờ.
- Có phải Tống lão gia muốn nói đến việc hủy diệt một phân đà Cái Bang tại Hán Dương thành này không ?
- Đúng vậy ! Không lẽ các hạ đã biết việc này rồi sao ?
Vị thực khách nọ lắc đầu quầy quậy:
- Nào có ! Là tại hạ vừa nghe Tống lão gia tra vấn tên kia, nên mới biết đến việc này.
Trầm ngâm một lúc như không biết có nên tin lời phân minh của vị thực khách hay không. Sau đó, lão Kỳ thần họ Tống mới nói tiếp:
- Nguyên nhân khiến lão hủ phải nghi ngờ bọn U Minh Giáo chính là ở điểm này.
Các hạ do mới xuất sơn nên không am tường về Cái Bang, mới không nhận ra điểm lạ đó.
- Đúng là như thế ! Là điểm lạ nào mong Tống lão gia chỉ giáo cho !
Vừa nói, vị thực khách nọ vừa vòng tay thi lễ rất kính cẩn khiến cho lão Kỳ thần họ Tống phải nhăn mặt thoái thoát:
- Cái hạ giữ lễ thái quá, lão hủ đương không nổi đâu. Vì so ra niên kỷ của lão hủ không hơn các hạ là bao kia mà !
Giật mình đánh thót một cái, vị thực khách nọ lúng túng đáp lại:
- Ờ... Ờ... Nhưng đâu có gì là thái quá khi tại hạ đang phải rửa tai cung thỉnh lời chỉ giáo của Tống... Tống lão huynh.
Lắc đầu như không muốn nói chuyện đó nữa, lão Kỳ thần họ Tống tiếp tục giải thích:
-
Nguyên đã nhiều năm rồi, giữa Cái Bang và tất cả mọi người trên võ lâm
đâu có gì hiềm khích đến độ phải xảy ra trường huyết chiến ? Vậy mà chỉ
một đêm, toàn bộ bang đồ Cái Bang ở Hán Dương phân đà đều bị diệt sạch.
Không những thế, thù nhân còn lưu lại huyết tự tại phân đà nhắn lời bảo
Túy Cái phải đến Dược Vương miếu.
- Lúc đó Túy Cái đang ở đâu ?
- Lão hủ và mọi người đều không rõ điểm này.
- Vậy tại sao Tống lão huynh lại biết chắc Túy Cái đã thất tung ?
-
Cứ theo lời dân bản địa nói lại thì bọn họ đã phát hiện dòng huyết tự
kia đã có cách đây mười ngày. Và sau đó, tin này được lan truyền khắp
giang hồ. Bọn lão hủ còn biết được để mà đến đây thì không lẽ lão Túy
Cái lại không hay biết ?
- Nhưng bao nhiêu đó đâu đã đủ để nói rằng lão Túy Cái đã thất tung ?
Phàm
việc gì không biết thì chẳng thà cứ lẳng lặng nghe người khác giải
thích thì hay hơn. Đàng này vị thực khách nọ lại cứ xen lời và cật vấn
mãi khiến cho lão Kỳ thần họ Tống phải lúng túng giống như người đang
nói một điều gì không đúng vậy.
Thấy thế, trang nam nhân tuấn tú vốn vẫn luôn ngồi cạnh lão Kỳ thần họ Tống bèn lên tiếng trách:
-
Sao tiền bối không để cho gia sư nói xong đã rồi hãy hỏi ? Tiền bối đâu
biết rằng chính gia sư và vãn bối đã đến được Dược Vương miếu và đã
nhìn thấy tại đó...
- Thấy điều gì chứ ?
Sắc mặt lộ vẻ khó chịu, trang nam nhân tuấn tú chừng như phải cố gắng lắm mới nói tiếp được:
- Dược Vương miếu cứ như là vừa trải qua cơn phong ba. Tất cả đều đổ nát hoang tàn.
- Còn Túy Cái ? Có dấu hiệu gì chứng tỏ sự đổ nát đó có liên can đến Túy Cái không ?
Vẫn
giọng điệu cũ là cứ cắt ngang lời người khác, thái độ của vị thực khách
đã khiến cho lão Kỳ thần họ Tống không chịu đựng được nữa, lão hậm hực
hỏi:
- Các hạ còn đòi hỏi phải có dấu hiệu gì nữa chứ ? Phân đà Cái
Bang bị hủy diệt, có lời nhắn Túy Cái đến Dược Vương miếu, rồi Dược
Vương miếu bị phá đổ. Bấy nhiêu đó chưa đủ để kết luận sao ?
Vị thực khách nọ dường như không quan tâm đến sự bực bội của sư đồ lão Kỳ thần họ Tống. Vị thực khách chỉ bâng quơ hỏi:
-
Kết luận điều gì chứ ? Là do bọn U Minh Giáo gây ra à ? Tại ha.....
thật tình tại hạ không biết từ điểm nào khiến Tống lão huynh phải nghĩ
như thế cả.
- Hừ ! Đấy chỉ tại các hạ do không biết nên mới nói như
thế thôi. Chứ ở trên giang hồ mấy ai lại không rõ chuyện hiềm khích giữa
Túy Cái và giáo chủ U Minh Giáo tại Hắc Tử Lâm cách đây nửa năm ? Nếu
không phải thế thì tại sao lời nhắn ở phân đà Cái Bang lại không nhắm
vào bang chủ Cái Bang mà lại nhắm ngay vào Túy Cái ?
Như đã vỡ lẽ ra, vị thực khách nọ bèn quay sang nhìn tên giáo đồ U Minh Giáo một lượt, đoạn bảo:
-
Vậy thì đây chính là hành vi của bọn U Minh Giáo rồi. Nếu Tống lão
huynh không tiện tra vấn tên này thì hãy giao lại cho tại hạ vậy !
Suốt
từ nãy đến giờ, dõi theo những lời đối thoại giữa vị thực khách sát
tinh nọ và lão Kỳ thần họ Tống, tên giáo đồ U Minh Giáo cứ bồi hồi lo sợ
cho sinh mạng hắn. Và bây giờ, khi nghe vị thực khách nọ bảo như thế
thì hắn phải vội vàng kêu lên:
- Chư vị lão gia hãy buông tha cho tiểu nhân. Tiểu nhân không biết gì về việc đó cả. Tiểu nhân không biết mà !
Vị thực khách cười lạnh:
-
Nếu ngươi bảo ngươi không biết thì ta sẽ giết ngươi như bọn kia vậy.
Còn nếu ngươi biết, thì may ra ta sẽ buông tha cho ngươi. Ngươi chọn
đường nào ?
Tên giáo đồ U Minh Giáo thật sự nao núng khi nghe vị thực khách nói như thế.
Nói
đến oai danh của Kỳ thần thì hắn chỉ sợ có một, nhưng lời hăm dọa của
vị thực khách là người vừa xuống tay giết sạch đồng bọn của hắn còn làm
cho hắn phải khiếp sợ đến mười phần. Do đó, hắn len lén nhìn sang lão Kỳ
thần một cái đoạn ấm ớ nói:
- Biết... biết ! Tiểu nhân có biết...
Không vì kém thế so với vị thực khách nọ mà lão Kỳ thần phải giận dữ, lão chỉ đanh giọng lại bảo:
- Biết như thế nào thì ngươi cứ nói. Lão sẽ y lời mà buông tha cho ngươi. Nói đi !
- Chuyện ở Cái Bang thì...
Vút !
Hự !
Thần sắc biến đổi hẳn, lão Kỳ thần vội vàng vứt bỏ tên giáo đồ nọ bây giờ đã chết sang một bên. Lão quát lên:
- Ai đã dám giở trò trước mặt Kỳ thần ta ?
Toàn trường liền im bặt, không ai hiểu là nguyên nhân gì khiến cho tên giáo đồ nọ lại đột tử là vậy.
Cũng giống như lão Kỳ thần họ Tống, vị thực khách nọ cũng long mắt lên sòng sọc và nhìn quanh để dò xét.
Trong
khi đó thì trang nam nhân tuấn tú là môn đồ của lão Kỳ thần đang cúi
người xuống khám xét thi thể tên nọ. Và khi đã phát hiện ra một mũi ngân
châm đang còn cắm ở huyệt “đại truy” của tên giáo đồ U Minh Giáo thì
trang nam nhân nọ buột miệng kêu lên:
- Tuyệt Mệnh châm !
Cùng lúc
với tiếng kêu của trang nam nhân thì lão Kỳ thần và vị thực khách nọ đã
như đồng một lượt lao ra bên ngoài phạn điếm. Cả hai như cùng gầm lên:
- Chạy đi đâu ?
- Bọn U Minh Giáo kia, đứng lại nào !
Vút ! Vút !
Theo chân cả hai, mọi người bên trong phạn điếm cũng lần lượt lao ra.
Vút ! Vút !



_________________
Dâm thần hữu hiện,Sống vì tình dục,Chết vì tình dục.
[You must be registered and logged in to see this link.]
avatar
HD
Mem có nhiều đóng góp
Mem có nhiều đóng góp

Tổng số bài gửi : 268
Thành tích : 125397
Điểm cộng từ admin : 64
Join date : 11/02/2011
Age : 22
Đến từ : Sai Gon

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết