D-Crew
Latest topics
» Detective Conan - file 770
Sun Jan 08, 2012 5:31 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 769
Sun Jan 08, 2012 5:25 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 768
Sun Jan 08, 2012 5:17 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 767
Sun Jan 08, 2012 5:11 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 766
Sun Jan 08, 2012 5:01 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 765
Sun Jan 08, 2012 4:52 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 764
Sun Jan 08, 2012 4:46 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 763
Sun Jan 08, 2012 4:42 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 762
Sun Jan 08, 2012 4:40 pm by 6-24-18-6-2

September 2017
MonTueWedThuFriSatSun
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
252627282930 

Calendar Calendar


Học viện Hoàng gia ( hotfic )

Trang 3 trong tổng số 3 trang Previous  1, 2, 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Học viện Hoàng gia ( hotfic )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 10, 2011 12:10 pm

First topic message reminder :


CHƯƠNG I : LÃNH HÀN TUYẾT

Chiếc xe buýt số 8 dừng lại ngay trước cổng học viện HOÀNG GIA _ Một trong những học viện hàng đầu thế giới.Lãnh Hàn Tuyết bước xuống xe nhìn kiến trúc đồ sộ , hoành tráng trước mặt không khỏi cảm thấy ngỡ ngàng nhưng đó chỉ là những biểu hiện thoáng qua nhanh như một cái chớp mặt.Cô nhếch môi lạnh lùng bước qua cổng trường.Từ nay HOÀNG GIA sẽ tiếp nhận một học viên danh chấn thiên hạ.Thật thú vị nha.


Lãnh Hàn Tuyết bước thẳng vào văn phòng gặp thầy hiệu trưởng.Sau khi giới thiệu và giới thiệu vài câu, cô dược thấy chủ nhiệm dẫn về lớp.Sau khi đi thang máy đến lầu 6 , qua 5 dãy hành lang cuối cùng Hàn Tuyết cũng đứng trước cửa lớp K3P3. Thầy chủ nhiệm bước vào vỗ tay ổn định trât tự giới thiệu :

-Hôm nay lớp chúng ta có học viên mới . Mọi người chào hỏi nhau đi nào.

Lời thầy chủ nhiệm vừa dứt thì mọi ánh mắt trong lớp đổ dồn ra cửa.Hàn Tuyết ung dung bước vào cất giọng giới thiệu :

- Xin chào mọi người.Tôi là học viên mới chuyển đến đây từ học viện MARIA. Rất mong mọi người giúp đỡ.

Cả lớp nhỉn cô gái có làn da trắng như tuyết , khuôn mặt đáng yêu , thánh thiện như thiên sứ không khỏi có hảo cảm nhưng vừa nghe cô giói thiệu đến từ học viện Maria thì họ lại đánh giá bằng con mắt khác. Vài ánh mắt khinh bỉ hướng về phía Hàn Tuyết.Hóa ra là đến từ học viện Maria .Học viện đó chỉ dành cho con cái gia đình trung lưu , vậy mà học viên nơi đó lại đến được Hoàng Gia .Thật là một sự sỉ nhục trầm trọng.Học viện Hoàng Gia nổi tiếng thế giói về sự giàu cò và chất lượng giảng dạy. Học viên trong đây toàn bộ đều là 'quý tộc'.Có thể hiểu như vậy.Học viên thấp kém nhất cũng là cậu ấm con nhà giàu có.Ngay cả vị quý tử con của tổng thống TRƯƠNG MINH QUÂN cũng học tại đây.Bởi vậy nơi này là một nơi danh giá và vô cùng phân biệt giai cấp.Một cô nàng tóc xoăn bên dưới kiêu kỳ lên tiếng :

-Lãnh Hàn Tuyết ,Sao bạn vào được đây vậy.Không phải là giở thủ đoạn gì chứ ?

Cả lớp bật cười ầm ầm lên khiêu khích ' ma mới '.Hàn Tuyết cười thầm " Hóa ra là Đại tiểu thư LÂM GIA TUỆ của Tập đoàn DIAMOND .Vậy thì ta phải hảo hảo đối với cô thật tốt mới được". :

- Không dám , tôi làm sao có thể cùng đẳng cấp với Lâm tiểu thư được . Có khi sau này phải nhờ cô chỉ giáo thêm ấy mà.

Lâm Gia Tuệ tái mặt nhìn đăm đăm Hàn Tuyết .Rõ ràng nụ cười ôn nhu như vậy mà trong lời nói lại tràn đầy ý tứ mỉa mai . Thật không thể ' nhìn mặt mà bắt hình dong ' được. Lâm Gia Tuệ giận đến mức tay run rẩy nhưng không thể làm gì được đành rít thầm trong lòng " Lãnh Hàn Tuyết , cô dám chọc giận tôi coi như chán sống rồi đấy " Cả lớp xôn xao như vậy nhưng từ nãy đến giờ vẫn có một ánh mắt nhìn ra ngoài như thể không màng thế sự nhưng thật ra miệng lại cong lên hé mở nụ cười thích thú.

Thầy giáo liền gọi:
-PHƯƠNG THẾ GIA .Em cố gắng giúp đỡ bạn Lãnh Hàn Tuyết nhé.
Anh chàng từ nãy giờ vẫn chăm chú nhìn ra ngoài cũng đến lúc quay đầu lại để hiện ra khuôn mặt đẹp đẽ rạng ngời.Anh ta chỉ tay vào chính mình giọng có hơi ngạc nhiên hỏi:
-Thầy bảo em sao?
Thầy giáo vội cười hòa nhã nhưng trán lại lấm tấm mồ hôi:
-umh.Em là hội trưởng hội học sinh nên hãy cố gắng giúp bạn nhé.
Cô gái ngồi phía sau Thế Gia với mái tóc nhuộm màu đỏ chói mắt, tai xỏ hơn 6 lỗ lên tiếng phản đối với giọng khó chịu:
-Tại sao PHƯƠNG THẾ GIA lại phai giúp đỡ cô ta .Thế Gia là ai chứ ,anh ấy sẽ không đồng ý đâu .Thầy nhờ người khác đi
Lãnh Hàn Tuyết nãy giờ vẫn giữ thái độ im lặng nhưng khi nghe cô gái đó nói xong thì cô nhếch môi 1 cách đầy mỉa mai.biểu hiện đó không lọt qua được mắt của Phương Thế Gia.Anh liền lên tiếng:
-Được .em đồng ý
Câu trả lời khiến Lãnh Hàn Tuyết nhẹ nở nụ cười ,giong nói nhẹ nhàng,mượt mà cất lên:
- Mong Phương thiếu gia chiếu cố.
Nói xong cô hướng ra phía sau nơi cô gái tóc đỏ đang phùng mang trợn ma vì tức giận.Lãnh Hàn Tuyết nở nụ cười thích thú"NGHI TIỂU HÀM,con gái của Nghi gia_một gia đình vô cùng thế lực trong chính trị,lần này xem ra cô thua hơi đau rồi"Sau khi bước bàn của Phương Thế Gia,Hàn Tuyết ngồi xuống không quên nhìn anh nở 1 nụ cười ý nhị.Phương Thế Gia thí thấm đủ 2 người nghe:
-Thật khâm phục đại tỷ ,đóng kịch giỏi lắm nhưng hình như hơi lộ liễu quá thì phải.
Lãnh Hàn Tuyết cười nhẹ:
-Là tôi cố ý .Tất cả những vị tiểu thư kim chi ngọc diệp trong lớp này đều phải trả giá vì dám động đến Lãnh Hàn Tuyết này.
Giọng nói sắc lạnh ,hàn khí bức người khiến Phương Thế Gia không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.Mặc dù quen biết Hàn Tuyết đã lâu nhưng anh vẫn chưa hiểu hết con người của cô.Phương Thế Gia nhìn quanh lớp học cảm thấy đáng thương cho những vị tiểu thư danh giá ,kiêu kỳ ở đây.Họ vẫn đang nhìn học viên mới vói đôi mắt xem thường nhất có thể mà không hề biết rằng mình đang đắc tội với ai.Đôi mắt long lanh như nước hồ thu của Hàn Tuyết ánh lên tia sát thương rồi nhanh chóng thu hồi lại sau khi chuông reo hết giờ.Một đám đông xoay quanh cô để mỉa mai.chế giễu.Hàn Tuyết nhẹ cười đón nhận tất cả.Trong khi Hàn Tuyết bị đám đông vây quanh ,Phương Thế Gia bước xuống căntin trong học viện thờ ơ bỏ qua những ánh nhìn ái mộ của các cô gái.Vẫn là chiếc bàn sang trọng nhất nằm ở góc phải căntin.Thế Gia ung dung bước đến.trên bàn đã hiện diện 3 gương mặt còn chói sáng hơn cả mặt trời.Thế Gia kéo ghế ngồi xuống hỏi:
-LONG THIẾU HẠO chưa đến sao?
-Vẫn chưa_người ngồi đối diện Thế gia trả lời.Anh ta là VƯƠNG HÀN PHONG _Thiếu gia tập đoàn kinh tế lớn nhất nhì toàn cầu Gorlden,nắm hơn 35% trữ lượng vàng của thế giới.
-Hình như lớp cậu vừa xuất hiện nhân vật mới phải không?-người ngồi bên trái Thế Gia lên tiếng.Đó là TRƯƠNG HẠO DÂN_con trai tổng thống TRƯƠNG MINH QUÂN.Phương Thế Gia gật đầu đưa tay lấy nho ung dung bỏ vào miệng nhai rồi trả lời:
-Thông tin của mấy cậu cũng nhanh quá nhỉ.bạn ấy tên là Lãnh Hàn Tuyết.
-Rất đặc biệt phải không?-người cuối cùng trong bàn lên tiếng.Anh ta tên CỔ NGỰ HÀN_ca si thần tượng đã làm điên đảo giới trẻ suốt hai năm qua.Phương Thế Gia phun ra hai chữ có cũng như không:
-Đoán xem.
Trương Hạo Dân tò mò:
-Ai mà cứ ra vẻ thần bí vậy .
-Ai nói xấu tôi đấy.4 anh chàng nổi tiếng bậc nhất thế giới mà tụ tập ở đây có phải quá khoa trương không đấy?-Tiếng nói êm mượt như nhung vang lên khiến 4 người cùng quay đầu lại.[/quote]
hật khâm phục đại tỷ ,đóng kịch giỏi lắm nhưng hình như hơi lộ liễu quá thì phải.
Lãnh Hàn Tuyết cười nhẹ:

-Là tôi cố ý .Tất cả những vị tiểu thư kim chi ngọc diệp trong lớp này đều phải trả giá vì dám động đến Lãnh Hàn Tuyết này.
Giọng nói sắc lạnh ,hàn khí bức người khiến Phương Thế Gia không khỏi cảm thấy lạnh sống lưng.Mặc dù quen biết Hàn Tuyết đã lâu nhưng anh vẫn chưa hiểu hết con người của cô.Phương Thế Gia nhìn quanh lớp học cảm thấy đáng thương cho những vị tiểu thư danh giá ,kiêu kỳ ở đây.Họ vẫn đang nhìn học viên mới vói đôi mắt xem thường nhất có thể mà không hề biết rằng mình đang đắc tội với ai.Đôi mắt long lanh như nước hồ thu của Hàn Tuyết ánh lên tia sát thương rồi nhanh chóng thu hồi lại sau khi chuông reo hết giờ.Một đám đông xoay quanh cô để mỉa mai.chế giễu.Hàn Tuyết nhẹ cười đón nhận tất cả.Trong khi Hàn Tuyết bị đám đông vây quanh ,Phương Thế Gia bước xuống căntin trong học viện thờ ơ bỏ qua những ánh nhìn ái mộ của các cô gái.Vẫn là chiếc bàn sang trọng nhất nằm ở góc phải căntin.Thế Gia ung dung bước đến.trên bàn đã hiện diện 3 gương mặt còn chói sáng hơn cả mặt trời.Thế Gia kéo ghế ngồi xuống hỏi:
-LONG THIẾU HẠO chưa đến sao?
-Vẫn chưa_người ngồi đối diện Thế gia trả lời.Anh ta là VƯƠNG HÀN PHONG _Thiếu gia tập đoàn kinh tế lớn nhất nhì toàn cầu Gorlden,nắm hơn 35% trữ lượng vàng của thế giới.
-Hình như lớp cậu vừa xuất hiện nhân vật mới phải không?-người ngồi bên trái Thế Gia lên tiếng.Đó là TRƯƠNG HẠO DÂN_con trai tổng thống TRƯƠNG MINH QUÂN.Phương Thế Gia gật đầu đưa tay lấy nho ung dung bỏ vào miệng nhai rồi trả lời:
-Thông tin của mấy cậu cũng nhanh quá nhỉ.bạn ấy tên là Lãnh Hàn Tuyết.
-Rất đặc biệt phải không?-người cuối cùng trong bàn lên tiếng.Anh ta tên CỔ NGỰ HÀN_ca si thần tượng đã làm điên đảo giới trẻ suốt hai năm qua.Phương Thế Gia phun ra hai chữ có cũng như không:
-Đoán xem.
Trương Hạo Dân tò mò:
-Ai mà cứ ra vẻ thần bí vậy .
-Ai nói xấu tôi đấy.4 anh chàng nổi tiếng bậc nhất thế giới mà tụ tập ở đây có phải quá khoa trương không đấy?-Tiếng nói êm mượt như nhung vang lên khiến 4 người cùng quay đầu lại.Vương Hàn Phong lập tức kêu lên:
-VŨ CƠ,sao cô lại ở đây.
Lãnh Hàn Tuyết nở nụ cười ôn nhu hỏi:
-Bộ tôi đến đây không được sao?
Cổ Ngự Hàn xua tay,mặt lộ rõ vẻ vui mừng :
-Vô cùng hoan nghênh là đằng khác.Vậy mà lúc trước tôi ngỏ lời mời đến đây học lại từ chối.

Lãnh Hàn Tuyết hừ nhẹ rồi tự nhiên ngồi vào chiếc ghế còn trống duy nhất trong bàn khiến mọi người sửng sốt.Trương Hạo Dân lập tức can ngăn:

-Vũ Cơ,không nên ngồi chỗ đó.Nếu muốn tôi có thể nhường ghế của mình cho cô.
Lãnh Hàn Tuyết nhìn biểu hiện của mọi người rồi mỉm cười nhưng không hề có ý định đứng lên.

-Điều gì khiến 'tứ đại minh tinh ' lừng lẫy phải sợ như vậy.Nếu có thể khiến
mọi người bất an như vậy thì tôi lại càng muốn ngồi.

Những khuôn mặt vô cùng anh tuấn,đẹp đẽ nhìn nhau khó xử .Nếu Long Thiếu Hạo đến thì....Nhưng họ cũng không biết phải nói như thế nào với Hàn Tuyết.Ai cũng biết Lãnh Hàn Tuyết muốn làm việc gì thì có trời mà cản.Cô không nhìn biểu hiện của mọi người mà chỉ ngồi cười thích thú.Cái gì có thể khiến cho những vị bằng hữu lẫy lừng của cô phải lo lắng như thế kia.Thật khiến người ta có hứng thú nha.Vương Hàn Phong là người mở lời phá tan sự im lặng của mọi người:

-Vậy ra Lãnh Hàn Tuyết mà Thế Gia nhắc đến là cô sao Vũ Cơ ?

Lãnh Hàn Tuyết gật nhẹ đầu ,chỉ khi ngồi cùng những người bạn thật sự của mình Hàn Tuyết mới lột bỏ đi vẻ lạnh lùng cố hữu.

-Tại sao lại là Lãnh Hàn Tuyết_Trương Hạo Dân nhìn cô khó hiểu.

Hàn Tuyết mỉm cười ra vẻ hối lỗi :

-Lãnh Hàn Tuyết là tên thật của tôi .Xin lỗi vì đã giấu mọi người lâu như vậy.Vũ Cơ
chỉ là tên giả khi ở trong tổ chức thôi.

Cổ Ngự Hàn tỏ vẻ không hài lòng trách móc:

-Vũ Cơ à.Là bằng hữu cũng đã 5 năm rồi mà cả tên thật cô cũng không nói cho
chúng tôi biết.Có phải là hơi không tin tưởng tụi này không vậy.

Mọi người gật đầu tỏ vẻ đồng tình .Lãnh Hàn Tuyết liền đứng dậy đánh bài chuồn:

-Xin lỗi,Dù sao thì bây giờ tôi cũng đã noùi cho mọi người biết rồi đấy thôi.Tạm biệt.

Nói xong cô nhìn quanh khu vực căntin rồi quay lại đùa:

-Nếu ánh mắt có thể giết người thì nãy giờ tôi đã chết ngàn vạn lần rồi.Good bye những anh chàng nổi tiếng.

Lãnh Hàn Tuyết ung dung , tiêu sái bước ra khỏi căntin khiến bao nhiêu ánh mắt căm phẫn của các vị tiểu thư cũng dịu đi không ít nhưng nếu gộp chúng lại vẫn có thể đốt sạch sành sanh không còn manh giáp học viện Hoàng Gia này.Thật không thể tin nổi 1 học viên mới vào trường lại có thể ngồi cùng bàn với 'Tứ Đại Minh Tinh'.Mà điều không thể chấp nhận hơn nữa là cô ta dám ngồi vị trí của Long học trưởng.Quả thật không thể chấp nhận được.Đúng là chán sống mà.Lúc trước có một học viên vi phạm quy định mà Long học trưởng đưa ra.Dám ngồi lên ghế của anh.kết quả anh chàng to gan đó bị Long học trưởng bẻ gãy chân.Nếu lần này ...Các vị tiểu thư danh giá mắt lóe sáng như loài cú mèo trong đêm tối.Lần này thật thú vị nha.Để xem Lãnh Hàn Tuyết phải chịu cảnh gì đây.Trong khi đó 4 đại thiếu gia vừa nhìn thấy Hàn Tuyết bước ra khỏi cửa liền nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi THẾ CHIẾN THỨ 2.Thật là may mắn khi Long Thiếu Hạo không xuất hiện.


_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 147074
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down


Re: Học viện Hoàng gia ( hotfic )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri May 20, 2011 7:03 am



CHƯƠNG XXV : CHUYỆN TỐT KHÔNG THỂ THIẾU PHẦN

Thái Sinh dẫn mọi người đến căn phòng giam phía sau khuôn viên căn biệt thự vô cùng đồ sộ của mình.Đây là căn biệt thự baba cô mua lúc Thái Sinh qua Nhật bản du học với ý định sau khi trở về cô sẽ dọn đến đây tránh xa Vương Hàn Phong ra.Họ bước vào phòng giam thì gặp Trương Hạo Dân , Phương Thế Gia và Cổ Ngự Hàn.Thái Sinh lên tiếng bông đùa :
- Giai nhân của mấy anh đang nằm viện kìa.Còn có tâm trạng ở đây canh giữ phạm nhân sao ?
Cổ Ngự Hàn cười trừ ;
- Tụi anh nghe Huyết Tinh nói rồi.bây giờ mà đến đó thăm cô ấy có mà bị Thiếu Hạo xé xác tụi anh ra.
Ngữ Yên bật cười :
- Hóa ra đại minh tinh cũng là một người nhát gan à.Haizz , uổng công em thần tượng anh.Thật đáng tiếc.
Kim Hyun Joong nghe thấy Ngữ Yên nói vậy bèn tăng lực đạo ở bàn tay đặt quanh eo cô nhằm cảnh cáo.Ngữ Yên bất mãn liếc xéo anh nhưng Kim Hyun Joong giả vờ như không nhìn thấy .Cổ ngự Hàn bước qua phía Kim Hyun Joong lên tiếng :
- Tiền bối Kim , thật vinh hạnh được biết anh.Tôi là Cổ ngự Hàn , tôi cũng là một fan của anh đấy.
Kim Hyun Joong khách sáo gật đầu :
- Cám ơn.
Thái Sinh trêu chọc :
- Mọi người cần gì khách sáo như thế .Sau này biết đâu lại là người nhà phải không Ngữ Yên?
Ngữ Yên bĩu môi giận dỗi:
- Mình Không biết.
Nói rồi cô giật chùm chìa khóa trên tay Thái Sinh tự mở cửa vào nơi giam giữ người.Mọi người mỉm cười ý nhị rồi bước theo.Airi nhìn nhìn Phương Thế Gia rồi mở miệng hỏi :
- Chúng ta hình như đã gặp nhau rồi thì phải ?
Phương Thế Gia dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn Airi hỏi :
- Không phải trí nhớ tệ như vậy chứ ? Chúng ta lúc trước đã gặp nhau tại nhà của Vũ Cơ rồi mà.Tôi vẫn còn nhớ rõ cô tên là Ishikawan Airi.
Airi nhìn Phương Thế Gia một cách vô cùng chăm chú khiến anh cảm thấy rất mất tự nhiên.Sau đó cô ‘a’ lên một tiếng :
- Anh tên là Phương Thế Gia .Anh giỏi lắm .Dám quên cả tôi cơ đấy.
Thế Gia mờ mịt :
- Cô nói gì tôi không hiểu .
Airi phẫn nộ hét ầm lên :
- Anh ....anh dám không nhớ tôi sao ? Cái đồ đáng ghét , tôi hận anh.Tôi muốn giết anh
Vừa nói xong cô cầm súng lên nhắm ngay đầu của Phương Thế Gia.Tiếng hét của Airi thu hút sự chú ý của mọi người .Lúc họ quay lại thì sững người vì Airi đang cầm súng chĩa vào đầu Thế Gia.Thái Sinh và Ngữ Yên vội vàng lên tiếng :
- Sao vậy Airi ? Thế Gia ca ca làm gì cậu vậy ?
Airi nghẹn ngào :
- Cái người mà mình kể với cậu ấy Thái Sinh.Chính là anh ta đấy.Nhưng anh ta lại hoàn toàn không nhớ gì hết.Mình muốn giết anh ta.
Thái Sinh thấy Airi kích động cảm thấy không ổn bèn tìm cách trấn an :
- Cậu thật sự chắc là Thế Gia chứ ? Hoàn toàn không có sự nhầm lẫn ?
Airi gật đầu :
- Là anh ta.Có hóa ra tro mình cũng nhân ra anh ta.
Thế Gia nãy giờ im lặng đến lúc này đành phải lên tiếng :
- Tôi nể mặt cô là bạn thân của Tiểu Sinh và cũng giúp chúng tôi rất nhiều trong kế hoạch này nhưng cô cứ tiếp tục ở đây nói nhảm thì xin lỗi , Tôi sẽ không khách sáo đâu.
Thái Sinh nhìn thấy Thế Gia bắt đầu thiếu kiên nhẫn thì cảm thấy hoảng sợ.Bình thường anh ấy là một người ôn hòa nhưng nếu tức giận lên thì cũng không thể tưởng tượng nổi đâu.Ngữ Yên kéo áo Trương Hạo Dân :
- Biểu ca , anh nói gì đi chứ.Thế Gia rất nể mặt anh mà.
Hạo Dân lắc đầu :
- Thế Gia tức giận lên thì cũng không kém Thiếu Hạo là mấy đâu.
Tình hình đang cực kỳ căng thẳng thì vừa lúc đó Uyển Nghi xuất hiện .Tuy không phải là nhân vật được hoan nghênh nhưng trong tình trạng này thì coi như sự xuất hiện của cô ta là có ít đi.uyển Nghi không chỉ đi một mình mà còn dẫn theo rất nhiều người.Nhóm người của Thái Sinh cảnh giác bắt đầu rục rịch móc súng ra.Thái Sinh là chủ nhà nên lên tiếng trước :
- Uyển Nghi đại tiểu thư đại giá quang lâm đến đây có việc gì quan trọng không vậy ?
Uyển Nghi bật cười:
- Không có.Tôi đến đây chỉ muốn đem người về thôi .
Thái Sinh liếc nhìn cái bụng hơi nhô ra của Uyển Nghi mà lòng chết lặng.Nhưng lý trí nói cho cô biết không thể nào lại thua cô ta một lần nữa.thái Sinh trấn định lại tâm trạng lạnh giọng hỏi :
- Cô muốn đem ai đi ?
Uyển Nghi ngước nhìn về phía nhà giam nhẹ nhàng phun ra 2 chữ :
- Nhược Y.
Thái Sinh bật cười trào phúng nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ khát máu :
- CEO_LEADER không phải là chết chủ.Cô muốn đem người đi chỉ dựa vào lời nói thì hơi huênh hoang rồi đó.
Uyển Nghi nhìn về phía sau .Tất cả những người cô ta đem theo đều cầm theo một túi khí màu đỏ.Trương Haọ Dân bật cười :
- Vương Hàn Phong sao không quản tốt bà bầu của mình vậy ? Dám để cô ta chạy lung tung gây náo loạn đến em gái của tôi thì đừng trách.
Nói rồi Hạo Dân cầm súng lên nhắm ngay đầu Uyển Nghi định bóp cò.Uyển Nghi bật cười :
- Hạo Dân ơi là Hạo Dân.Anh ngon thì bắn đi.Chỉ cần túi khí màu đỏ này tiếp xúc với thuốc súng hay không khí nó sẽ cho ngôi biệt thự này nổ không còn manh giáp.Anh có giỏi thì làm cho mọi người chết hết đi.
Thái Sinh bật cười :
- Ngu Ngốc thì mãi mãi cũng không thể khôn lên được .Chỉ bằng vài túi bom khí ( Cái này mình khùng khùng nghĩ ra đấy,Sau này không biết có ai có thể phát minh ra cái loại vũ khí này không nữa) ấy mà dám đến đây uy hiếp chúng tôi sao ? Nằm mơ đi.
Nói xong Thái Sinh chính là người nổ súng đầu tiên giết chết người thứ nhất.Người của Uyển Nghi tái mặt vội nằm sấp xuống.Sau một lúc lâu không nghe thấy tiếng nổ , Uyển Nghi nghi hoặc ngẩng đầu lên thì thấy nhóm người của Thái Sinh đang bật cười mỉa mai.Uyển Nghi thẹn quá hóa giận hét lên:
- Bắn chết họ đi.
Phương thế Gia lạnh mặt cầm lấy súng xoay người bắn khoảng 10 phát súng tiêu diệt hết tất cả người của Uyển Nghi trừ cô ta.Thái Sinh bật cười :
- Chỉ bằng những chiêu như vậy mà dám hướng tôi đòi người Sao ? Không biết tự lượng sức.
Cô quay sang Ngữ Yên nói :
- Bạn gọi điện cho Hàn Phong kêu anh ta đến đem vợ mình trở về.đừng để cô ta ở đây làm bẩn mắt của mình.
Ngữ Yên gật đầu :
- Mình biết rồi.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 147074
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Học viện Hoàng gia ( hotfic )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Fri May 20, 2011 7:04 am

Thái Sinh bỏ đi vào phía nhà giam cùng mọi người.Cô thật sự không muốn nhìn thấy Uyển Nghi một giây phút nào nữa và cũng chẳng muốn thấy mặt người kia.Trong nhà giam là Nhược Y đang bị nhốt cùng với các vị tiểu thư của Học Viện Hoàng Gia .Thái Sinh quay sang Ngự Hàn nói :
- Thiên tài toán họC.Anh tính xem tiền chuộc mỗi người ở đây là 50 TRIỆU USD thì chúng ta sẽ có bao nhiêu tiền ?
Ngự Hàn không chần chờ mà trả lời ngay :
- Khoảng 5 Tỷ USD .
Thái Sinh bật cười :
- Xem ra cũng kiếm được không ít tiền ấy nhỉ ? Gọi điện cho người nhà của họ chuẩn bị 50 triệu USD chuộc con gái đi.
Lập tức có người đi gọi điện cho các đại thế gia kêu họ chuẩn bị tiền.Thái Sinh lại quay sang các vị tiểu thư kia trào phúng :
- Các cô mất tích cả một tháng rồi nhưng trên các mặt báo vẫn không có một bài nào viết về các cô .BA mẹ cuả các cô xem ra coi trọng danh tiếng hơn là con cái nhỉ ?Tôi cũng thật lo lắng là không biết ba mẹ của các cô có đồng ý bỏ tiền ra chuộc mấy đứa con ăn hại như các người về không nữa ?
Lâm Gia Tuệ hét lên :
- Cái con nhỏ kia.mày có tin tao sẽ cho mày ngồi tù rục xương không hả ?
Thái Sinh mỉm cười :
- Có miệng để tố cáo tôi không đó mới là vấn đề đấy.tốt nhât là hãy nên im lặng đến lúc được chuộc về.Còn nếu muốn hại gia đình nhà các cô tán gia bại sản ra đường ăn mày thì cứ tự nhiên.Tổ chức CEO_LEADER của chúng tôi cũng không ngại xóa sổ nhân khẩu của một đại gia đình đâu.
Cái tên CEO_LEADER khiến các cô gái bị nhốt thật sự chấn động.Hình như họ đã chạm phải những người không nên chạm rồi.Họ đều hiểu rõ gia đình mình không thể nào trực tiếp đối đầu cùng một tổ chức sát thủ lớn nhất thế giới.ngay cả FBI , CIA đều phải kiêng nể tổ chức đó 7 phần( Cho mình nổ xíu.Cái này mà riêu rao quá là bị bắt chết ấy nhá.hjhj.).Lần này xem như nhà các cô mất trắng 50 triệu USD thật rồi.Còn riêng nhóm người Thái Sinh , Vừa trả thù cho Hàn Tuyết lại còn gom góp không ít tiền tài , của cải.Đúng là một công đôi chuyện nha

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 147074
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Học viện Hoàng gia ( hotfic )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Wed Jun 29, 2011 7:08 pm

CHƯƠNG XXVI : HÓA GIẢI




Trong khi Thái Sinh đang làm cái chuyện tốt kiếm được kha khá
tiền của mình thì Uyển Nghi bị Hàn Phong kéo về nhà.Anh đóng
sầm cửa lại lạnh mặt cảnh cáo :

- Muốn ở nơi đây thì tốt nhất hãy an phận
một chút.Cô dám làm gì tổn hại Sinh Nhi tôi sẽ khiến cô chết
không toàn thây.

Uyển Nghi tức giận hét lên :
- Lúc nào cũng Sinh Nhi, Sinh Nhi.Anh ngon giết tôi xem , giết cả con của chúng ta đi này.
Hàn Phong cười nhạt :
- Cô đừng tưởng mình thông minh một tay che
trời.Tôi thừa biết đứa bé trong bụng cô là con của ai nhưng cô
vẫn còn giá trị lợi dụng.Vì vậy tốt nhất là bây giờ nên
ngoan ngoãn ở trong đây đi.,

Nói xong anh đóng cửa bước đi không hề quay
đầu lại.Uyển Nghi ở phía sau mỉm cười ranh mãnh. ‘Muốn lợi
dụng tôi sao ? Nằm mơ đi’.



Hàn Tuyết động đậy mi mắt chậm rãi mở
ra.Thứ đầu tiên chạm vào đôi mắt của cô là khuôn mặt mệt mỏi
của Thiếu Hạo.Anh đang nhắm mắt lại nghĩ ngơi.Hàn Tuyết đau
lòng đưa tay ra nhẹ nhàng xoa bầu mắt thâm đen của Thiếu Hạo.Có
lẽ anh đã lâu rồi không có ngủ.Nhận thấy tiếng động ,Thiếu
Hạo bừng tỉnh vội vàng nắm lấy bàn tay Hàn Tuyết:

- Em có khỏe không ? Anh đi gọi bác sĩ .
Hàn Tuyết nắm lấy bàn tay Thiếu Hạo kéo trở về.Cô mỉm cười ngọt ngào trấn an :
- Em không sao mà? Ở lại đây với em.Đừng đi đâu hết.
Thiếu Hạo ngắm nhìn khuôn mặt trắng bệch thiếu sức
sống của Hàn Tuyết , một nỗi đau xót , hối hận dâng trào trong lòng.Anh
gục mặt vào hõm cổ của Hàn Tuyết khàn giọng nói :

Bảo bối , anh thật đáng chết mà.Nếu anh không chủ quan em sẽ khỏe mạnh mà không phải nằm trong phòng hồi sức như thế này.
Hàn Tuyết vòng tay ôm cổ Thiếu Hạo nỉ non :
- Không phải lỗi tại anh , không phải tại anh
mà.Đừng như thế được không ? Em sẽ giận đấy.Em sống dai lắm.bây giờ
trúng thêm một viên đạn nữa cũng chẳng sao hết.


Thiếu Hạo kích động siết tay ôm chặt Hàn Tuyết.Cô
cảm nhận nơi cổ của mình có thứ gì đó rơi xuống lành lạnh.Hàn Tuyết
ngẩng đầu dậy hỏi :

- Thiếu Hạo , anh làm sao vậy ? Này , Thiếu Hạo .
- Bảo bối à , sau này cấm em không được nói những
lời đó nữa nghe không ? Dọa chết anh một lần là đủ rồi.Lúc đó , nhìn
thấy em ngất , máu cứ không ngừng tuôn ra.Thật sự dọa anh tim muốn ngừng
đập.Từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ nếm trải qua cảm giác thống khổ như
vậy cả.Anh thật sự rất sợ , rất sợ em sẽ bỏ anh mà đi.



Hàn Tuyết đau lòng đưa tay vuốt mái tóc bóng mượt
của Thiếu Hạo nức nở khóc.Cô không ngờ một người cao cao tại thượng như
anh lại tỏ ra yếu đuối bất lực.Tự thừa nhận nỗi sợ hãi của mình trước
mặt cô lại còn rơi nước mắt nữa chứ.Được một nam nhân yêu thương mình
như vậy , Hàn Tuyết đã cảm thấy thật mãn nguyện rồi.Thiếu Hạo bỗng nhiên
ngẩng đầu dậy , Bàn tay to lớn nắm giữ khuôn mặt thanh lệ của Hàn Tuyết
mỉm cười gian tà :

- Em làm anh lo sợ như vậy thì bây giờ em phải bù đắp lại tổn thất tinh thần trong 3 ngày nay mới được
Hàn Tuyết vẻ mặt mờ mịt hỏi lại :

- Bù đắp gì cơ ?
Thiếu Hạo mỉm cười gian trá :
- Em nói xem
Hàn Tuyết đỏ mặt gắt lên :
- Anh không được ăn hiếp người bị thương.Đồ sắc lang.
Thiếu Hạo nhanh nhẹn áp lên người Hàn Tuyết cúi đầu hôn lên đôi môi căng mọng của cô thì thầm :
- Anh chính là đại sắc lang đấy.Thì sao nào ?
Hàn Tuyết bật cười dụi đầu lên bờ ngực rắn chắc , hoàn mỹ của Thiếu Hạo :
- Đừng nháo nữa.Có khách đến kìa.
Thiếu Hạo ngẩng đầu lên hỏi :
- Có cần anh ra ngoài không ?
Hàn Tuyết lắc đầu :
- Không.Em muốn anh ở đây với em.
Thiếu Hạo cưng chiều xoa đầu Hàn Tuyết cúi xuống hôn
nhẹ lên trán của cô rồi bước ra ngoài mở cửa.giọng nói lạnh như băng
tuyết ngàn năm vang lên :


- Vào đi.
Huyết Tinh nắm lấy vai Lăng Tây Y đang bị trói tiến vào đứng trước giường của Hàn Tuyết .Cô ngẩng đầu lên nhìn Huyết Tinh dặn :
- Không cho ai tiến vào đây.
Huyết Tinh nhận lệnh bước ra ngoài đóng cửa lại.Hàn Tuyết ung dung nhìn Lăng Tây Y nói :
- Có chuyện gì không ?
Lăng tây Y ngồi xuống chiếc ghế đối diện chậm rãi trả lời :
- Tôi cần một lời giải thích.Tại sao năm đó chị lại giết mẹ của tôi ?
Hàn Tuyết chăm chú nhìn cô em cùng cha khác mẹ của mình cười cười :
- Không phải cô đã điều tra tường tận mọi chuyện về chúng tôi sao ?
Lăng tây Y lắc đầu cười khổ :

- Tôi vẫn không hiểu tại sao chị lại hận mẹ tôi như
thế ? Bà chỉ là yêu thương ba mới đến với ông.Mẹ chị do chết bất ngờ nên
bà mới có thể lên làm vợ chính thức.Mẹ tôi đâu có làm gì sai, sao chị
nỡ nhẫn tâm giết chết bà ấy , cướp đi hạnh phúc của tôi hả ?

Hàn Tuyết bật cười như đang nghe một câu chuyện
vui.Chỉ có bàn tay run run đang nắm chặt áo Thiếu Hạo là tiết lộ cảm xúc
trong nội tâm của cô mà thôi.Sau một hồi ổn định cảm xúc, Hàn Tuyết mới
lên tiếng :


- Hạnh phúc của cô sao ? Tôi đã cướp đi hạnh phúc
của cô vậy thì hạnh phúc của 2 chị em tôi thì bị ai cướp ?Cô nói mẹ mình
không đáng chết chứ gì ? Đúng vậy , bà ta không đáng chết một cách nhẹ
nhàng như vậy .Tôi còn muốn ngũ mã phanh thây , lăng trì bà ta cho đến
chết kìa nhưng cô cũng phải cảm ơn tôi vì còn một chút tính người để bà
ta chết một cách thống khoái như thế đấy.


Lăng Tây Y nhắm mắt lại ngẩng đầu lên để cho nước
mắt chảy ngược vào trong .Mẹ cô đã gây ra tội lỗi gì khiến Hàn Tuyết
thống hận như vậy.Có phải cô sai rồi không ?

- Nếu cô muốn biết thì tôi sẽ nói cho cô nghe về chuyện năm đó.

Lăng Tây Y gật đầu.Hàn Tuyết liền chậm rãi hồi tưởng
lại những chuyện hơn 10 năm trước.Cô kể trong nỗi thống khổ giãy dụa
khiến Thiếu Hạo cũng đau đớn không kém.Tâm can bảo bối của anh phải trải
qua đoạn thời gian sống không bằng chết như vậy càng khiến anh thêm yêu
thương , sủng nịnh cô hơn.Thiếu Hạo tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng
dung cả cuộc đời của mình bù đắp cho Hàn Tuyết.Để cô có thể cảm nhận
được tình yêu thương và sự ấm áp của một gia đình.Họ sẽ có những tiểu
thiên sứ ngoan ngoãn.Cả nhà cùng nhau trải qua những ngày tháng hạnh
phúc như thần tiên.Thiếu Hạo tự mỉm cười với những dự định trong tương
lai của mình.


Lăng Tây Y sau khi nghe rõ đầu đuôi câu chuyện , cô
thống khổ nghẹn ngào khóc không thành tiếng.Bao lâu nay , cô cứ nghĩ Hàn
Tuyết đã cướp đi hạnh phúc của mình nhưng thật không ngờ chính mẹ con
cô đã lấy đi sự vui vẻ của người khác.Thế mà lại muốn đi trả thù kẻ bị
hại , Lăng Tây Y bỗng dưng cảm thấy hành động bao năm nay của mình thật
buồn cười , rất đáng khinh bỉ.Tây Y nhìn Hàn Tuyết mỉm cười :

- Cám ơn chị đã nói ra tất cả.Bây giờ tùy chị xử lí.Tôi không có nửa lời oán trách.

Hàn Tuyết nhìn Thiếu Hạo :
- Anh đỡ em dậy
Thiếu Hạo nhẹ nhàng đỡ Hàn Tuyết đứng lên.Cô bước
từng bước khó nhọc đến bên cạnh ghế mà Lăng Tây Y đang ngồi tự tay cởi
trói cho cô ta :

- Chuyện đã qua không cần nhớ lại.Hãy đi đến nơi nào
đó thật xa và quên hết mọi chuyện nơi đây.Tôi và cô đều có chung một
nỗi đau nhưng xem ra tôi may mắn hơn cô vì đã tìm được hạnh phúc riêng
cho mình _Nói đến đây , Hàn Tuyết quay lại nhìn Thiếu Hạo một cách thâm
tình _Và bây giờ tôi chúc phúc cho cô , Tây Y à.

Lăng Tây Y đứng dậy mỉm cười nhìn Hàn Tuyết :
- Cám ơn chị , Hàn Tuyết.Tạm biệt.
Cô bước ra cửa sau đó quay đầu lại nhìn Hàn Tuyết và Thiếu Hạo lần cuối cùng nghẹn ngào :
- Chúc hai người hạnh phúc.Thật xin lỗi , xin lỗi..
Giọng cô nhẹ nhàng như một cơn gió và biến mất trong
không trung.Hàn Tuyết giương mắt nhìn theo bóng dáng của Lăng Tây Y cho
đến khi biến mất rồi thở dài một hơi.Thiếu hạo đỡ cô trở lại giường nằm
rồi hỏi :

- Em luyến tiếc sao ?

Hàn tuyết nhẹ gật đầu :
- Em muốn có một người em như vậy nhưng rất tiếc không có duyên phận.Mong rằng cô ấy sẽ hạnh phúc.
Thiếu Hạo sủng nịnh gật đầu :
- Chắc chắn rồi.Bây giờ thì ngoan , ngủ đi.Anh sẽ ngồi đây với em.

Hàn Tuyết mỉm cười yên tâm chìm vào giấc ngủ.Tay vẫn
nắm chặt lấy tay của Thiếu Hạo không buông.Anh ngồi bên cạnh say mê
ngắm dung nhan người yêu của mình.Môi tự giác nở ra một nụ cười hạnh
phúc.



END CHƯƠNG 26














































vittay_06
Xem hồ sơ
Gởi tin nhắn riêng tư tới vittay_06
Tìm bài gởi bởi vittay_06
Bỏ vittay_06 vào Sổ Bạn Bè























































_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 147074
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Học viện Hoàng gia ( hotfic )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Wed Jun 29, 2011 7:30 pm

CHƯƠNG XXVII: KẾT THÚC



5 NĂM SAU :



Hôn lễ giữa tổng tài tập đoàn Ngạo
Thiên và con gái Nghiêm Minh Triệt diễn ra vô cùng hoành tráng.Khách mời
lên đến 1500 người ,trong đó tất cả đều là những người có tiếng tăm
trên thế giới.Hôn lễ thế kỷ này được truyền đi khách nơi trên thế giới
xứng với danh phận của cô dâu và chú rể

Khắp nơi được bao phủ bởi hoa hồng và
tulip.Các con đường trong lễ trường đều được trải thảm Milan cao
cấp.Trong sự náo nhiệt lạ thường đó , Hàn Tuyết ung dung ngồi vắt vẻo
trên xà nhà nhìn xuống đống áo cưới có trị giá liên thành phía dưới
không khỏi lắc đầu ngao ngán.Thiếu Hạo đẩy cửa phòng bước vào nhăn mặt
lên tiếng :

- Bảo bối , em còn không xuống đây thì trễ giờ mất.Ngoan , xuống đây chuẩn bị ra tiếp khách nào.
Hàn Tuyết bĩu môi :
- Không xuống ,anh bày ra thì tự anh mặc mà đi tiếp khách ấy.Em không cần vác mấy thứ nặng trịch ấy vào người đâu .
Thiếu Hạo dở khóc dở cười dỗ dành :

- Ngoan , hôm nay là hôn lễ của chúng
ta .Em không định để anh mất mặt đi ra ngoài mà không có tân nương
chứ.Các baba của anh đang ở ngoài chờ uống chén trà của con dâu kìa.

- Em không thích.Đã bảo anh làm đơn giản thôi.Cứ thích khua chiêng khua trống.Bây giờ tự mình đi mà giải quyết.Em ngủ đây.

Thiếu Hạo bày ra vẻ mặt vô cùng ủy khuất ai oán nói :
- Anh chỉ muốn tuyên bố với cả thế
giới rằng anh có thể lấy một người vợ xinh đẹp , tuyệt vời như thế nào
thôi mà.Em không định để chồng của mình phải mất mặt chứ.Ngoan , xuống
đây đi được không ?

Thấy vẻ mặt tội nghiệp của Thiếu Hạo , Hàn Tuyết đành thỏa hiệp nhảy phóc xuống đất ôm cổ Thiếu Hạo làm nũng :

- Em ra ngoài với anh nhưng không được bắt em đem đống vải nặng trịch ấy vào người nhé.
Thiếu Hạo nhìn cô nhẹ nhàng lên tiếng:
- Nhìn anh nào .
- Sao ?
- Thấy anh thế nào ?
Hàn Tuyết bây giờ mới chăm chú nhìn
ông chồng tương lai của mình.Hôm nay anh mặc đồ chú rể , áo khoác đuôi
tôm , thêm chiếc nơ thắt ngay ngắn ở cổ áo cùng mái tóc màu nâu được
đánh rối một cách nghệ thuật bởi nhà tạo mẫu hang đầu thế giới.Vừa mang
nét lãng tử lại rất nam tính.Qủa thật suất đến ngây người.Hàn Tuyết đành
gật đầu nói thật :


- Chồng em hôm nay thật sự rất đẹp trai nha.Giống như hoàng tử vậy.
Anh bật cười ôm lấy thắt lưng của cô nói :
- Vậy thì bây giờ anh muốn công chúa của mình cũng thật xinh đẹp.
Vừa nói anh vừa đưa tay thoát chiếc
váy trắng mà cô đang mặc trên người xuống sau đó tự mình mặc váy cưới
màu thiên thanh cho cô.Tự tay đeo găng tay , mang giày tất cả xong xuôi
Thiếu Hạo mới ra ngoài gọi nhà tạo mẫu tóc cùng chuyên gia trang điểm
vào giúp vợ của anh trở thành một tiên nữ xinh đẹp nhất thế gian
này.Thiếu Hạo lặng yên ngắm nhìn Hàn Tuyết mà nghe trong lòng niềm hạnh
phúc đang dâng trào.Chỉ ít phút nữa thôi Hàn Tuyết sẽ chính thức trở
thành người phụ nữ của anh , chỉ anh mới có thể ở bên cạnh quan tâm ,
chăm sóc cho cô suốt đời mà thôi.


Hồi tưởng lại đoạn thời gian 5 năm
qua , Thiếu Hạo phải hao tốn bao nhiêu tâm sức mới có thể khiến cô đáp
ứng lời cầu hôn của anh.Sau khi mọi chuyện được giải quyết , Hàn Tuyết
dần dần thay đổi trở về bản chất thật của mình , cô trở nên ngày càng
hoạt bát , vui vẻ .Thiếu Hạo lại càng ngày càng yêu cô nhiều hơn.Anh
chuyển ra ngoài thành lập tập đoàn điện tử-viễn thông Ngạo Thiên đứng
trong top 10 công ty hàng đầu thế giới.

chau pha huynh: Còn tổ chức
CEO_LEADER Thiếu Hạo giao lại cho Phương thế Gia chủ trì đại cuộc.Chỉ
khi nào có việc quan trọng anh mới nhúng tay vào.Về cái phần kinh doanh
chính là tài năng thiên phú của Thiếu Hạo vì vậy chỉ trong 3 năm anh
được tờ báo chí uy tín NEW YORK TIME bình chọn là thiên vương trong
nghành viễn thông.Cộng thêm tuổi trẻ tài cao , vẻ đẹp xuất chúng đến mức
ma mị.Thiếu Hạo là niềm mơ ước của tất cả thiếu nữ trên thế giới nhưng
cũng chỉ là ước mơ mà thôi.


Vì ngay từ đầu Thiếu Hạo đã xách Hàn
Tuyết đi ra tuyên bố với giới truyền thông rằng cô là vị hôn thê của anh
khiến Hàn Tuyết dỗi hết một tuần làm anh tay chân luống cuống , suốt
ngày ở nhà dỗ dành cô.Nhớ lại đoạn thời gian hạnh phúc đó khiến anh mỉm
cười vui vẻ

- Thiếu Tổng , Thiếu Tổng

Thiếu Hạo giật mình quay lại.Anh bỗng
dưng sững người.Ánh mắt hiện lên vẻ kinh diễm khi nhìn thấy Hàn
Tuyết.Thiếu Hạo từng bước chậm rãi đến bên cô , anh cứ nhìn chăm chăm
vào người Hàn Tuyết , cứ sợ mình bỏ lỡ một giây cô sẽ biến mất không còn
bóng dáng.Hai vị chuyên viên trang điểm và tạo mẫu tóc thức
thời tự động bước ra ngoài đóng cửa .Thiếu Hạo nắm lấy bàn
tay của Hàn Tuyết đưa lên môi hôn nhẹ thâm tình nói :

- Bảo bối à , hôm nay em thật sự vô cùng xinh đẹp.
Hàn Tuyết đỏ mặt gắt :

- Miệng lưỡi lúc nào cũng ngọt như vậy.Em nghe phát ngấy rồi đây này.Buồn nôn

Thiếu Hạo bày ra vẻ mặt ủy khuất của một tiểu tức phụ ca thán :
- Vợ à , Anh hảo thương tâm nha.
- Mặc kệ anh
Nói xong cô nắm lấy váy chạy ra
ngoài sau đó quay lại làm mặt quỷ với anh.Thiếu Hạo đành phải
nhanh chóng đuổi theo ôm cô lại ái muội thổi khí vào lỗ tai
của Hàn Tuyết dặn dò :

- Vợ ngoan , ở trong đây chờ sư phụ vào nhé.Anh đi ra ngoài trước đây.

Trước khi đi anh còn hôn nhẹ lên
trán Hàn Tuyết lưu luyến không muốn rời.Thiếu Hạo vừa rời
khỏi lập tức âm thanh trêu chọc của Thái Sinh vang lên :

- Buồn nôn quá đi.Hai người làm cho những người độc thân như tụi mình hảo thương tâm nha.
Ngữ Yên gật đầu đồng tình :
- Mình cũng muốn tìm một người mà gả đi cho rồi đó.
Hàn Tuyết đả kích lại :

- Vậy ư ? Quay lại nhìn anh chàng
đang ngóng trông bạn từng giờ phía sau kìa.Còn muốn đi đâu cho
xa xôi.Hay định có vài đứa rồi cưới cũng chưa muộn.

Ngữ Yên thẹn thùng đỏ mặt đành
ai oán liếc mắt về cái tên đang đứng phía sau của mình.Kim Hyun
Joong đành bước đến ôm cô vào lòng nhìn Hàn Tuyết trách móc :

- Nha , sao dáng chọc vợ yêu của anh
vậy ? Tiểu Tuyết thật sự là đáng đánh nha.Nếu cô ấy tức giận sau này con
của tụi anh sinh ra suốt ngày mặt sẽ nhăn nhó đấy.


Hàn Tuyết bật cười :
- Được rồi.Em không chọc hai người nữa.
Hàn Doanh bước lên nắm lấy bàn tay Hàn Tuyết mỉm cười dặn dò :
-Tiểu Tuyết , sau này em nhất định
phải hạnh phúc nha.Nhìn thấy em có thể vui vẻ như ngày hôm nay chị thật
sự cảm thấy vô cùng vui mừng.

Có lẽ mẹ ở trên trời cũng đang mỉm
cười với chúng ta.Sau này tốt nhất hai đứa nên rời khỏi đây tìm một vùng
trời dành cho riêng mình.Đừng nên nhúng tay vào những thị phi trong xã
hội nữa.

Hàn Tuyết ôm lấy Hàn Doanh nhẹ mỉm cười :
- Em biết rồi.Cám ơn chị.

Vừa lúc đó Airi mặc lễ phục phụ dâu bước vào :
- Vũ Cơ , chuẩn bị xong chưa ?
Hàn Tuyết gật gật đầu hướng cô mỉm
cười.Hôm nay Ngữ Yên thì mang thai , Thái Sinh thì đã kết hôn cùng Hàn
Phong ,Hàn Doanh cũng đã có đôi có cặp với Bác sĩ Nguyên Bảo, Yên Chi
thì còn nhỏ nên công việc phụ dâu đành phải giao cho chuyên gia hóa
trang nổi tiếng xinh đẹp Airi đảm nhiệm.Mà lại khéo may mắn là Thiếu Hạo
lại nhờ Phương Thế Gia làm phụ rể.Đúng là ông trời khéo sắp đặt.


Có lẽ sau hôn lễ của hai người xong
sẽ có thêm một chuyện vui nữa.Dù cho có là oan gia thế nào đi chăng nữa
nhưng nhìn Airi và Thế Gia đấu võ mồm thật sự rất đáng thưởng thức.Vừa
lúc đó cửa phòng bật mở.Nghiêm Minh Triệt bước vào hướng về phía Hàn
Tuyết tươi cười hiền từ hỏi :

- Con chuẩn bị xong chưa ? Tới giờ làm lễ rồi.

Hàn Tuyết mỉm cười ngọt ngào gật
đầu.Cô đưa tay về phía Nghiêm Minh Triệt . là sư phụ cũng là cha nuôi
của cô cùng tiến ra lễ đài.Môi thủy chung vẫn nở một nụ cười hạnh
phúc.Cặp đôi Thiếu Hạo + Hàn Tuyết xuất hiện cùng nhau khiến mọi người
hít một ngụm khí lạnh.Hai vợ chồng họ đúng là yêu nghiệt , xinh đẹp đến
mức làm người khác phải nghẹt thở cùng tự ti.Nhìn họ như một đôi tiên
đồng ngọc nữ khiến mọi người ai cũng hâm mộ.

Trước sự chứng kiến của chúa cùng
những lời chúc phúc của bạn bè , Thiếu Hạo cùng Hàn Tuyết trao nhẫn cưới
cho nhau sau đó là một màn hôn môi thật ngọt ngào khiến người khác phát
ghen tị.Hàn Tuyết ngượng ngùng đẩy Thiếu Hạo ra sau khi màn hôn hai
người diễn ra quá lâu.Cô bỏ qua ánh mắt ủy khuất của anh tiến đến trước
lễ đường cầm trong tay bó hoa hồng thật đẹp nhìn khắp một lượt những vị
bạn hữu dưới đài.Người được nhận sự hạnh phúc tiếp theo của cô là ai
đây.


Thật là mong chờ quá.Hàn Tuyết nhắm
mắt lại nở một nụ cười tung bó hoa lên không trung.Trong lòng cô thầm
cầu nguyện cho người đó là…Bó hoa trên không trung tạo một đường Parapol
tuyệt đẹp sau đó nhẹ nhàng đáp vào lòng của Lăng Tây Y.Hàn Tuyết mở mắt
ra mỉm cười thật mãn nguyện.Cô xoay người về phía Thiếu Hạo không quên
nháy mắt với Tây Y. ‘Mong em tìm thấy được hạnh phúc , Tây Y à’.


Lăng Tây Y ôm bó hoa hồng trong lòng
mà tâm cảm thấy ấm áp , tình thân khiến họ như có sự tương liên với
nhau.Có lẽ sau Hàn Tuyết ,cô là người tiếp theo tìm được hạnh phúc của
chính mình.




5 NĂM SAU :


- Woa , nơi này thật là đẹp nha.
Hai đứa bé khoảng năm tuổi nhìn thấy
khung cảnh trước mắt hưng phấn chạy nhảy khắp nơi.Theo sau là những
thành viên trong tổ chức CEO_LEADER.Ngữ Yên nhìn chồng mình oán giận :

- Anh thật sự rất là đáng chết
nha.Sao lại tặng căn biệt thự cho vợ chồng Vũ Cơ ở một nơi xa tít như
thế này hả?Làm em mệt muốn chết.


Kim Hyun Joong cười cười trước sự
trách cứ của lão bà. mắt vẫn chăm chú nhìn đường đi.Đôi tay thì vòng qua
eo của Ngữ Yên đề phòng bất trắc vì đường lát sỏi hơi khó đi.Bên cạnh
là Thái Sinh , Hàn Phong , Thế Gia,Ngự Hàn , Hạo Dân , Airi , Yên Chi và
cả Lăng Tây Y nữa.Họ cùng nhau đến thăm vợ chồng Hàn Tuyết vì sau khi
đám cưới xong.hai người kia lại chơi trò ‘quy ẩn giang hồ’ chuyển đến
căn biệt thự tại đảo Jeju của Hàn Quốc để sống cuộc sống uyên ương của
chính mình.CEO_LEADER thì giao lại cho Thái Sinh cùng chồng của cô là
Hàn Phong.Riêng công ty Ngạo Thiên , Thiếu Hạo vẫn giữ chức tổng tài
nhưng mọi việc giao lại cho Thế Gia và lão bà Airi của mình phụ trách
giùm.Còn chính mình lại ở nơi thiên đường này hưởng thụ cuộc sống nhàn
nhã như tiên.Thế là bọn họ uất ức quyết định phải kéo nhau đến hỏi tội
hai vợ chồng Hàn Tuyết mới được.


Hai đứa bé chạy trước bỗng nhiên dừng chân quay về phía cha mẹ của mình kêu lên :
- Ba ơi , ở đây có nhiều quýt chin thật đấy.
Kim Hyun Joong cùng Phương Thế Gia hai người đồng thời bước lại ôm lấy con của mình giải thích :
- Vườn quýt nhà chú Hạo đấy.Ngoan , đừng chạy lung tung.
Hai đứa bé ngoan ngoãn gật đầu sau đó ngồi yên trên tay ba của mình.Thái Sinh níu lấy tay Ngữ Yên chỉ về phía trước.

Môi bất giác nở một nụ cười vui
vẻ.Mọi người cũng cùng nhau hướng về phía trước.Nơi đó có căn biệt thự
màu trắng thật sang trọng.Xung quanh là các loại hoa tuyệt đẹp tạo thành
một bức tranh có màu sắc vô cùng hài hòa.Màu tím oải hương , màu vàng
của hoa cải , màu đỏ hoa hồng và màu trắng của phù dung.


Xung quanh có vài cây phong linh đung
đưa trong gió.Bao lấy khu vườn hoa ấy là những cây quýt sau trĩu
quả.Trên chiếc xích đu màu trắng trước nhà , Hàn Tuyết vui vẻ cười đùa
cùng chồng của mình.Thiếu Hạo đứng phía sau ôm lấy cô thì thầm điều gì
đó khiến cho Hàn Tuyết trên mặt ửng đỏ.


Tay
vuốt ve chú Hamtes hết sức dễ thương(Pé Hamtes này thì chắc teen mình ai
cũng biết nhỉ ? Mình cũng muốn có một con nhưng chưa có điều kiện để
nuôi.huhu).Khung cảnh thật ngọt ngào và lãng mạn khiến mọi người ở ngoài
cứ đứng ngắm mà quên bước vào.Trong đầu họ bắt đầu hình thành một dự
định mới.Thiếu Hạo kề sát tai Hàn Tuyết nhỏ giọng thầm thì :


- Hình như ‘hảo tỷ muội’của em đến trễ thì phải.Có hay không…
Hàn Tuyết đỏ mặt nhưng lại ngẫm nghĩ hồi lâu rồi gật đầu :
- Muộn 10 hôm rồi.Em cũng không biết nữa.
Thiếu Hạo kích động vui mừng nói :
- Vợ à, Ngày mai chúng ta đi bác sĩ kiểm tra nhé.

Hàn Tuyết cũng mỉm cười gật đầu.Đôi
mắt cô đảo quanh phát hiện ra các bạn của mình đang đứng bên ngoài.Cô
vội đứng dậy kéo tay Thiếu Hạo :

- Anh , Mọi người đến kìa
Thiếu Hạo cũng ngước mắt lên nhìn sau đó đi ra cười hỏi :
- Tại sao mọi người không vào nhà mà đứng đây.
Yên Chi lém lỉnh trả lời :
- Tụi em không muốn làm kỳ đà cản mũi đâu

Hiện giờ cô có thể xem Thiếu Hạo như
anh trai của mình.Vì khi Thiếu Hạo kết hôn với đại tỷ Vũ Cơ , anh đã bỏ
đi khuôn mặt lạnh như băng của mình để hòa đồng cùng mọi người.Không còn
là một hoàng tử lạnh lùng cao cao tại thượng mà mọi người đều phải
sợ.Hàn Tuyết cũng bước ra mỉm cười :

- Mọi người vào nhà rồi chúng ta nói chuyện nhé.
Sau khi vào phòng khách , thái Sinh liền ôm chầm lấy Hàn Tuyết :
- Nhớ bạn quá đi nha.Tiểu Cơ thật quá đáng.Hai năm nay không chịu trở về thăm tụi mình lần nào cả.
Thiếu Hạo bước đến kéo Thái Sinh ra nghiêm mặt dạy dỗ :
- Không được ôm vợ yêu của anh như thế.Thích thì về mà ôm chồng của em kìa.
Thái Sinh bĩu môi :

- Tình trạng buồn nôn của Hạo ca ngày càng gia tăng nha.
Hàn Tuyết cười tươi nhìn về hai đứa bé gọi :
- Lại đây với dì nào .Tiểu Nguyệt, tiểu Hiên
Cô bé Đình NGuyệt 3 tuổi cực xinh xắn nhìn Hàn Tuyết ngập ngừng không dám bước đến.Airi đành phải cổ vũ :
- Bảo bối ngoan , dì Tuyết là bạn của mẹ.Con lại chào đi.
Cô bé con nghe thấy mẹ mình nói như thế thì chầm chậm tiến lại gần Hàn Tuyết mỉm cười ngọt ngào gọi :

- Dì.
Hàn tuyết bật cười ôm lấy cô bé hôn vào đôi má bầu bĩnh trắng noãn của cô :
- Ngoan quá.
Ngữ Yên lên tiếng góp vui :
- Đấy là con dâu tương lai của mình nhé.Không ai được dành đâu đấy.
Thiếu Hạo cúi xuống xoa đầu thằng bé 5 tuổi con của Ngữ Yên và Kim Hyun Joong bật cười :
- Thật không ngờ Tiểu Hiên mới 5 tuổi lại có vị hôn thê rồi nha.Còn sớm hơn cả chú Hạo nữa.

Mọi người bật cười vui vẻ.Bữa tối
nhanh chóng được dọn ra.Căn nhà bởi vì đầy ắp tiếng cười nói nên trở nên
náo nhiệt và ấm áp hơn rất nhiều.Hàn Tuyết và thiếu Hạo ngồi tựa vào
nhau nghe mọi người kể mọi chuyện ở nhà trong suốt hai năm qua (cái này
giải thích thêm là hai anh chị này lâu lâu vẫn trở về cố hương thăm mọi
người.Và chuyến đi gần nhất là lúc hai năm về trước nhé.Chứ không phải
là đi bụi 5 năm k về).Vượt qua mọi sóng gió ,gia đình Thái Sinh cùng
Vương Hàn Phong đã êm đềm , hạnh phúc trở lại.


Hơn nữa nhờ vào sự giúp sức của mọi
người , cuối cùng Hàn Phong cũng tìm ra bác sĩ Lương Thế Minh phẫu thuật
di chứng sau vết thương mà Thái Sinh gây ra vào 10 năm trước.Cô hiện
tại đang có thai được 1 tháng.Ngữ Yên và Kim Hyun Joong thì khỏi phải
nhắc.Hai vợ chồng đi đâu cũng có nhau không thua kém Hàn Tuyết và thiếu
Hạo là bao.Hai vợ chồng họ cũng đã trở thành hình tượng mẫu mực trong
giới showbiz của Châu Á.Người người ngưỡng mộ , ai cũng mong có được một
gia đình hạnh phúc như của Ngữ Yên và Hyun Joong



Còn về đôi oan gia Phương Thế Gia và
Airi hiện giờ cũng rất hạnh phúc.Thế Gia thì sủng lão bà vô cùng nhưng
anh đau đầu nhất là lúc nào cô cũng ẩn ẩn hiện hiện , thật là khó nắm
bắt nha.Nếu mà làm cho Airi giận bỏ đi thì Thế Gia lại mất khoảng thời
gian khá dài bù đầu bù cổ đi tìm lão bà vì cô hóa trang thành người khác
rất khó phát hiện ra.Tiếp theo chắc chắn mọi người phải kéo nhau tham
dự hôn lễ của tiểu quỷ Yên Chi cùng anh chàng hào hoa Cổ Ngự Hàn rồi.Hai
anh chị này sẽ lại là một cặp đôi tiên đồng ngọc nữ trong nghành giải
trí.


Riêng Trương Hạo Dân , anh cũng đã
chết tâm với Thái Sinh, hiện giờ đang quen biết với một tiểu thư hiền
dịu được mọi người vô cùng yêu quý.Tin rằng không bao lâu nữa mọi người
sẽ được uống rượu mừng của Hạo Dân.Lăng Tây Y cũng đã tìm được hạnh phúc
của riêng mình nhưng còn anh chàng trong vòng bí mật kia thì phải chờ
mọi người dần dần khám phá.Hàn Doanh cùng bác sĩ Nguyên Bảo hiện tại
đang mở một bệnh viện tư nên không có thời gian đến thăm Hàn Tuyết nhưng
hai chị em cô vẫn giữ liên lạc thường xuyên , tình cảm vô cùng tốt đẹp.


Không bao lâu sau , mọi người lại trở
lại thăm hai vợ chồng Hàn Tuyết nhưng lần này không đơn giản như vậy.Họ
bắt đầu mua đất xây dựng các căn biệt thự xung quanh nhà Thiếu Hạo và
Hàn Tuyết.Mọi người quyết định đi ẩn cư sống một cuộc sống vô ưu vô lo ,
có thể ở cạnh nhau cùng chia sẻ hạnh phúc.Họ sẽ sinh ra những tiểu bảo
bối .Sau này mọi người kết thành thông gia.Thân lại càng thêm thân nhưng
đấy là chuyện rất lâu sau này .Họ sẽ kể lại cho con về chuyện tình đẹp
đẽ trong tổ chức CEO_LEADER và chúng sẽ tiếp tục viết nên những câu
chuyện ngọt ngào hơn cả ba mẹ của mình.



THE END ^^

Cuối cùng thì truyện này cũng kết thúc !!! chờ mòn mỏi ~~~
h thì "chuyên tâm" vào cái khác dc rùi

lượn đêyyyyyy

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 147074
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Học viện Hoàng gia ( hotfic )

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 3 trong tổng số 3 trang Previous  1, 2, 3

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết