D-Crew
Latest topics
» Detective Conan - file 770
Sun Jan 08, 2012 5:31 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 769
Sun Jan 08, 2012 5:25 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 768
Sun Jan 08, 2012 5:17 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 767
Sun Jan 08, 2012 5:11 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 766
Sun Jan 08, 2012 5:01 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 765
Sun Jan 08, 2012 4:52 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 764
Sun Jan 08, 2012 4:46 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 763
Sun Jan 08, 2012 4:42 pm by 6-24-18-6-2

» Detective Conan - file 762
Sun Jan 08, 2012 4:40 pm by 6-24-18-6-2

November 2017
MonTueWedThuFriSatSun
  12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
27282930   

Calendar Calendar


Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Trang 2 trong tổng số 8 trang Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sat Apr 16, 2011 11:49 am

First topic message reminder :

Tác giả : Bảo Nhung
Nguồn : hoangclub


Sự lựa chọn đó sẽ mang lại đau khổ không chỉ cho chính cô mà còn cho cả người cô yêu ...
Cô sẽ phải làm gì đây ?


START ...
Những ngày tháng bình yên...


Chiếc xe Wave đỏ lao vun vút trên đường phố. Đang giờ đi làm, đường tấp nập, nhiều chỗ đông như mắc cửi. Đầu tiên nhìn vào chiếc xe đó, ta tưởng hai cô gái đang đua xe. Nhưng không, cứ nhìn cách họ ăn mặc thì nhận ra ngay họ là học sinh. Cô gái tóc ngắn, có khuôn mặt nghịch ngợm đang cầm lái, luôn miệng nói, một tay cầm tay lái, một tay vỗ vỗ chiếc túi đeo bên cạnh ra ám hiệu cho cô gái ngồi sau. Cô gái ngồi sau có mái tóc dài, được tết đuôi sam trông rất hiền dịu. Cô bám hai tay chặt vào eo bạn, đầu áp vào lưng bạn vì tốc độ và đường đi của xe quá kinh khủng.

Theo thường lệ, trường của hai cô không cho phép học sinh mang xe tới trường, nhưng vì một lí do hết sức đặc biệt mà phải phạm quy. Hai cô đang sợ đến trường muộn. Đúng ra thì chỉ có cô bé tóc đuôi sam là sợ mà thôi. Cô bế tóc ngắn cóc sợ. Cô luôn đi muộn như thế này mà đôi khi còn muộn hơn thế nữa, mà có bao giờ bị đuổi học như con bạn dọa đậu

Năm nay, hai cô mới vào lớp mười, một trường chuyên nổi tiếng. Ối dào! chuyện đó không có gì quan trọng đối với cô bé tóc ngắn, với cô vào được trường này là một điều đơn giản và dễ dàng.

Câu chuyện sẽ xoay quanh cô gái này, ngay trong ngay hôm nay. Một sự việc đã để lại ấn tượng cho cô bạn ngồi sau, còn đối với cô nó chỉ như nước lũ tràn qua rồi chẳng còn gì cả.

Đó là do phóng xe quá nhanh và vượt quá ẩu, cô đã cho chiếc xe yêu quí của cô bạn tông vào sườn một chiếc xe. Chiếc xe chệnh choạng rồi đổ ập xuống đường. Xe cộ dạt ra hai bên. Cô vội dừng xe nhưng vẫn ngồi chễm chệ trên xe. Nạn nhân đang lăn cu lơ hai vòng trên đường và làm một cái sượt dài trước khi dừng. Cô bạn xuống xe, một tay bụm miệng cười vẻ mặt xen lẫn sự hoảng sợ, một tay đỡ nạn nhân dậy. Nạn nhân lồm cồm bò dậy, hai mu bàn tay trầy xước. Người đi đường lắc đầu buông vài câu rồi tản ra. Cô tóc ngắn nhìn nạn nhân và đứa ban.

Nạn nhân là một cậu con trai trạc tuổi cô, ăn mặc gọn gàng trên vai đeo ba lô. Cô bạn vội vã hỏi :

_ Bạn không sao chứ ? xin lỗi nhé, chúng tôi vội quá nên đi hơi nhanh.

Cậu con trai cười khoan hồng:

_Không sao, chỉ trầy xước nhẹ thôi ! xin lỗi, mình có việc gấp phải đi....

Cô cũng hét lên:

-Ê Mỹ Phương, bọn mình cũng gấp mà !

Kéo cô bạn lên xe, chiếc xe lao đi, Mỹ Phương có vẻ không hài lòng, vừa ngồi vừa trách:

-Này đâm vào người ta sao không xin lỗi mà mặt cứ câng câng lên vậy?

Cô bĩu môi:

-Mày đã xin lỗi rồi thì tao nói cũng bằng thừa. Ai hơi đâu mà nói, tốn calo !

Mỹ Phương lắc đầu. Cô thừa biết tính bạn mình nên không trách lâu. Chỉ tội nghiệp cho anh chàng đen đủi bị trùng đòn của "tiểu quỷ Tố Phương ".


Được sửa bởi 6-24-18-6-2 ngày Sun May 01, 2011 2:05 pm; sửa lần 1.

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down


Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 17, 2011 8:31 am

Sáng chủ nhật, Tố Phương về nhà sớm. Cô dành với mẹ về chuyện sẽ là người thông báo về chuyến đi cho bố biết. Bố sẽ hiểu rằng Phương yêu mẹ đến nhường nào.... Dù mẹ có nhiều lầm lỗi tỏng quá khứ đi chăng nữa, vĩnh viễn mẹ vẫn là đẹp nhất, tuyệt vời nhất...


Cửa nhà không đóng, Phương nhận ra chiếc xe máy của cô Nguyên dựng trong góc phòng khách. Có nghĩa cô đã ở đây từ lâu... có thể là hôm qua, mà cũng có thể từ nhiều ngày trước. Và khi nghe thấy tiếng bố cười vọng ra từ phòng bếp, Phương nhận ra một sự thật rõ ràng... Rồi bố cũng có hạnh phúc riêng, những đứa con riêng với người mình yêu thương... đâu chỉ là có mỗi mình Tố Phương đâu?



Tố Phương đi hẳn vào bếp. Cô Nguyên trong chiếc tạp dề, vui vẻ nâng chiễ muỗi lên để bố nếm thử món ăn cô đang làm... Tố Phương chợt chạnh lòng... Có lẽ mẹ cũng mong một lần được như thế!


_ Bố...


Cô Nguyên rụt tay lại ngay, mặt đỏ lên vì ngượng ngùng. Ông Minh cũng bối rối không kém... Cô Nguyên ngay lập tức bước ra xa, hấp tấp :


_ Phương... cháu về rồi à?.... Anh Minh... em đi đây...


Ông Minh muốn giữ Nguyên lại, nhưng lại thôi vì sợ Phương phản đối. Tố Phương cười nhẹ :


_ Cô ở lại đi ! Cô là người bố cháu chọn cơ mà?


Ông MInh hơi nhướng mắt cảnh giác. Một lần đụng độ thôi cũng đã đủ đau lòng... Ông không muốn những người ông yêu thương phải đau khổ... Nhìn con như van nài, Ông Minh nhẹ nhàng :


_ Sao về sớm vậy Tố Phương? Mẹ con lại đi công tác à?


Tố Phương lắc nhẹ đầu. Cô Nguyên tháo tạp dề ra, ngần ngại nửa muốn đi, nửa muốn ở lại... Phương lại mỉm cười :


_ Cô đừng đi đâu hết... Cháu nói thật lòng là mong cô và bố cháu hạnh phúc...


Sửng sốt nhìn con, ônh MInh không kịp phản ứng thì Phương đã tiếp tục với giọng đều đều :


_ Con sẽ không ở đây nữa... Con ở với mẹ!


_ Con nói gì? _ Ông MInh hét lên _ Mẹ dụ dỗ con phải không? Lại chống đối bố nữa sao?


_ Mẹ không bao giờ làm thế, tại bố không bao giờ chịu xóa ác cảm với mẹ thôi.. Bố tưởng chỉ có bố và cô Nguyên biết yêu thương và chờ đợi sao?


Cô Nguyên hơi cúi đầu... Cô không biết nói gì ngoài nỗi chua xót... Có thể cô vĩnh viễn không được đứa con gái của người cô yêu thông cảm... Dù gì cô cũng có lỗi phần nào...


_ Mẹ chỉ còn có con thôi mà ! _ Phương nói nhỏ, giọng nghẹn ngào _ Rồi bố cũng sẽ có những đứa con khác, có hạnh phúc khác... nỡ nào bố để mẹ cô đơn?


_ Phương...


Cả ông MInh và cô Nguyên cùng kêu lên... kinh ngạc lẫn đau khổ. Cô Nguyên hơi bước lên, dịu dàng nói :


_ Cô xin lỗi... nếu như... cháu không thích cô thì... cô sẽ không bao giờ tới nữa...


_ Nguyên?


_ Em không muốn mình mang tội cướp hạnh phúc của một đứa trẻ... nó cần anh mà !


Phương nhếch môi, lặng lẽ nói :


_ Mẹ bảo cô hiền... Đúng là cô hiền thật , nhưng cô phải biết đấu tranh chứ? Chính vì cô không đấu tranh, lặng lẽ bỏ đi mà cháu được sinh ra trong bi kịch đó... Lần này cô định lại bỏ đi sao? Mẹ cháu đã tình nguyện ra đi rồi cơ mà? Cô còn sợ gì nữa?


Ông Minh lại gần con, ôm vào lòng. Thế là nó đã hiểu rõ những bi kịch của cuộc tình tay ba năm nào... Nó chẳng có tội tình gì cả... Sao lại phải khổ sở bởi lỗi lầm của người lớn kia chứ?


_ Bố... bố phải hạnh phúc nghe bố !


_ Ừ... bố sẽ tạo ra hạnh phúc cho con...


_ Mẹ mong bố được hạnh phúc với cô Nguyên đấy !


Ngăn cho mình không khóc, Tố Phương cứng rắn nói thêm :


_ Thứ 7 tuần sau con và mẹ sẽ sang Mỹ...


_ Cái gì?


Buông con ra, Ông Minh sững sờ. Nghe như một tiếng sét vừa đánh xuống đầu mình, ông ngồi sụp xuống ghế...Cô NGuyên rớt nước mắt vì thương cảm...


_ KHông phải vì cô đâu, cô đừng buồn... Vì mẹ thôi. Cháu yêu mẹ cháu và không thể coi ai khác là mẹ được... Sang bên đó, có mẹ có con thì sẽ vui hơn...


_ Đi bao lâu?


_ Năm năm bố à... Con sẽ có điều kiện học hành hơn... Sau đó con sẽ về mà...


Lại gần bố mình, Phương ngồi xuống dưới chân ông, nức nở khóc gục trên dôi bàn tay để hừng hờ trên đầu gối của ông...


_ Con yêu bố... Con mong bố hạnh phúc... mãi mãi...


Ôm chặt con vào lòng, Ông Minh ứa nước mắt. Ông yêu nó, đứa con bé bỏng ngày nào... bi bô tập nói. Chờ đợi bao năm để lại được tự tay chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ... vậy mà nó lại ra đi... Con đường lựa chọn này liệu có gian truân vất vả?


_ Con phải trở về nghe không?


_ Vâng.


Đến tận lúc này, Phương mới thật sự nhận ra rằng bố yêu mình ra sao. Đã lâu lắm không được yêu thương như thế này... Vĩnh viễn sẽ không quên khoảnh khắc kỳ diệu mà Phương tận hưởng được tình yêu của bố... Thời gian sẽ nhanh thôi mà bố... Khi con lớn khôn, có thể con sẽ dễ dàng chấp nhận thực tại hơn... Năm năm thôi mà...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 17, 2011 8:32 am

Chia tay với bạn bè dễ hơn là Phương tưởng. Cô chọn cách nghỉ học ba ngày đi chơi tay với người thân, coi đó là đi du lịch rồi, mua quà về cho lớp... Mọi người ăn uống vui vẻ, trêu đùa nhau... Phương cũng cười, im lặng lắng nghe mọi người nói, kể cả những lời chê bai của Phương Doanh... Đến giờ cô cũng nhận ra được nét đáng yêu của Xuân Thi... Con bé trung thành với bạn đến lạ, tính toán nhiều nhưng không phải cho mình mà cho người khác. Nó cũng được Phương Doanh đáp lại bằng tình cảm chân thật... Thử có ai đụng với Xuân Thi xem, con bé chẳng nổi sùng lên? Tất cả sao mà dễ yêu đến thế nhỉ?


Nhật Duy không hiểu những im lặng suy tư của Phương nhưng chính vì vậy mà cậu đâm lo lắng. Phương bây giờ không cảnh giác với cậu nữa, mọi suy nghĩ cô đều chia sẻ...Đã có chuyện gì mà trông cô buồn thế kia?



_ Phương... có chuyện gì sao?


_ Không... Sao cậu lại hỏi thế hả? _Phương cười nhẹ _ À, chiều nay đi chơi nha?


Nhật Duy nhíu mày không hài lòng. Phương nhún vai như không để ý, cô vừa thu dọn sách vở, vừa nói :


_ Chiều nay, hai giờ... đã hẹn với 4 đứa kia ở quán Bà Béo rồi. Cậu đến đón tớ nha?


_ Ừ.


Cười như thể đó là chuyện tự nhiên, Phương phóng ra trước. Buổi trưa nay cô phải đến nhà bác cả để ăn bữa cơm tiễn biệt... Kể cũng lạ... bây giờ đối diện với Duy lại sợ ánh mắt của cậu ấy thế ! Nhìn nhiều chắc sẽ òa khóc lên mất!


Đón Phương ở dưới cửa chung cư, Nhật Duy không phải chờ lâu. Cô ra ngay, cười tươi và ra lệnh khởi hành. Hai đứa gặp ba bạn còn lại trong quán Bà Béo, sau khi thống nhất chỗ chơi, bỏ qua những nguyên do... Phương đề nghị mọi người phải chơi hết mình. QUốc Bảo và Bảo Quốc vỗ tay tán thưởng, duy chỉ có Nhật Duy là vẫn theo đuổi những suy nghĩ băn khoăn của mình... Tại sao lại có những cảm giác không yên?

_ Về nhà Phương nhé?


_ Chơi mệt quá rồi...


_ Tớ đã chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi. Ok đi?


_ Ok.


Thế là dù trời đã tối mịt, cả lũ kéo về nhà Phương. Căn phòng im lìm trong sự trống trải... Những chiếc bàn ghế đã được phủ tấm vải trắng... Mỹ Phương ngạc nhiên kêu lên :


_ Sao lạ thế? Mẹ cậu và cậu định chuyển đi đâu à?


_ Cứ từ từ... Ngồi xuống bàn ăn chút gì đi.


Trên bàn đã bày sẵn rất nhiều hoa quả và bánh ngọt. Quốc bảo nhíu mày :


_ Hôm nay chi trả hết mọi khoản là Phương... Bây giờ lại chu đáo thế này ư?


_ Có chuyện vui nên chia sẽ với mọi người! _ Phương lại cười.


_ Chuyện đại sự mất thôi ! _ Bảo QUốc vừa nhón một quả nho tống vào miệng vừa giở giọng châm chọc.


Nháy một mắt như đồng tình, Phương nhẹ nhàng thông báo:


_ Hãy chúc mừng đi... Thứ 7 này tớ theo mẹ sang Mỹ đó!


Im lặng. Cả bọn chết đứng trước nụ cười tươi như hoa của Phương. Mãi một lúc, Bảo Quốc mới lắp bắp :


_ Chuyện... thật à?


_ Chẳng lẽ lại đùa? _ Phương nghiêng đầu, dập tắt nụ cười trên môi _ Bữa tiệc này là tiệc chia tay đấy.


_ Hãy ở lại đi ! _ Mỹ Phương nắm tay Tố Phương giật giật _ Cậu sẽ thấy rất buồn khi xa nhóm mình đấy... Bọn tớ cũng sẽ chẳng biết làm gì nếu thiếu cậu đâu...


_ Tớ xin lỗi. Mọi chuyện đã xong xuôi hết rồi.


Mỹ Phương dường như cảm thấy bất lực trước hoàn cảnh, nhưng cô lại không cam chịu, cô quay sang Nhật Duy, van nài :


_ Nhật Duy, cậu nói đi... Hãy giữ Tố Phương ở lại... làm ơn đi mà.


Nói rồi cô òa lên khóc, mấy thằng con trai quay mặt đi. Nhật Duy đứng dậy, lại gần phía cửa, nửa giận dỗi, nửa thương yêu. Câu giận Phương vì cô quyết định mà không nói cho mình biết sớm... Thương vì nhận ra những cố gắng kìm nén tình cảm dường như quá sức của Phương... cao hơn tất cả là sự mất mát... Chắc chẳng thể ngăn cản được quyết định của Phương nữa rồi.


_ Nhật Duy, Phương nhẹ nhàng đặt gói quà trong tay cậu, thì thầm thật nhẹ :


_ Tớ sẽ nhớ cậu. Đừng quên tớ nhé?


Nhật Duy gật đầu, mỉm cười như khuyến khích. Dù cho Phương có làm gì đi nữa thì cậu vẫn cứ đứng bên cạnh mà ủng hộ. Cậu tin vào Phương... bao giờ cũng vậy... Phương không phải là người khờ dại khi chọn lựa mà không có lý do!


_ Tớ sẽ về mà các cậu! Chắc chắn đấy!


Phương khẳng định nhưng mắt cô như thẫm xuống. Liệu có trở về được không khi cô luôn cảm giác bấp bênh. Cứ như chuyến ra đi này là ra đi mãi mãi... Tim cứ đau nhói từng nhịp mỗi khi nghĩ đến chuyện vĩnh biệt... Bao nhiêu người chờ đợi... Liệu có về được không?

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 17, 2011 8:33 am

Sau bữa tiệc, Tố Phương nằm lặng lẽ trên giường, nước mắt chảy tràn trên mi. Bây giờ cô mới dám khóc... khó cho sự lựa chọn đúng đắn của mình... Chỉ đến khi Nhật Duy cười, Phương mới cảm nhận hết được những mất mát mà mình sẽ phải gánh chịu. Đó là Nhật Duy... không thể có được một Nhật Duy như thế trên đất Mỹ... Phương sẽ hoàn toàn mất người bạn quan trọng nhất... người bạn mà cô tìm thấy khi rất muộn màng...Ôi! Nhật Duy... Liệu có hiểu được Phương chăng?


Nhấc điện thoại lên, Phương hít hà thật sâu để ngăn tiếng nấc. Giọng bên kia ấm áp làm trái tim Phương đập sai một nhịp...



_ Tố Phương à?


_ Ừ... Nhật Duy phải không?


_ Đang khóc à? _ Nhật Duy hỏi nhẹ _ Phương đừng khóc được không?


_ Có khóc đâu... Tại hôm nay đi chơi mệt quá !


Tiếng Nhật DUy cười trong máy, thân quen đến mức gần làm Phương rớt nước mắt. Duy dừng cười, nghiêm túc nói:


_ Bởi vì mỗi khi Phương khóc, tớ không thể không cảm thấy trái tim mình đau...


_...


_ Còn ngày mai nữa là tớ phải xa cậu rất lâu... Chúng ta đi chơi riêng nhé?


Tố Phương im lặng nghe trái tim mình run nhè nhẹ... Đúng là còn một ngày nữa thật... Nhật Duy đến đón cô bằng xe mô tô mà rất ít khi cậu đi khi chơi với bạn bè. Phương hơi cười. Cô nhớ lại chiếc xe đạp méo mó của Duy khi bị xe cô tông đổ... Cú nghĩ một anh chàng cù lần nào... hóa ra lại là một chàng hoàng tử... hòa hoa nhất mà Phương may mắn được quen.


Duy giữ hai tay Phương đặt vào eo mình, đùa đùa :


_ Ôm cho chắc vào nha... Duy không chắc mình sẽ điềm tĩnh mà thong thả đâu...


Phương vờ kêu lên :


_ Vậy thì Phương sợ lắm. Phương dị ứng với tốc độ mà Duy !


Cười như thể vừa nghe một chuyện hài hay ho lắm, Duy tăng ga, cho xe nhập vào với dòng người đang ùn ùn đi làm. Duy muốn nói một điều gì đó nhưng lại thôi. Phương đã không bỏ tay ra, cũng không hờ hững đặt ở eo cậu... Đó là một biểu hiện tình cảm mà cậu cảm nhận được... Chỉ còn hôm nay nữa thôi...


Xe ra tận Gia Lâm, ghé lên mạn trên của huyện, vào một con đường nhựa tĩnh lặng. Phương ngạc nhiên vì khung cảnh đã hoàn toàn đổi khác. Rất nhanh như người ta vừa hạ màn sân khấu vậy. Không gian khoáng đạt, đâu đó trong gió một làn hương thơm dìu dịu...


Mùi hương hoa lan lan trong gió, Phương vươn tay ra như muốn hứng trọn. Duy mỉm cười :


_ Mùi hoa hồng đó! Đằng trước có cả một vườn hồng đủ màu sắc... Phương đến vào mùa xuân thì hết ý!


Phương hơi ngạc nhiên khi Duy dừng lại trước một ngôi biệt thự. Cậu bấm chuông và quay lại nhìn Phương :


_ Đây là nhà của ông bà nội... Hiện tại thì không có ai ở nhưng Duy hay về đây lắm...


Nhún vai một cái vẻ như đã hết tò mò, Phương quan sát kỹ ngôi nhà từ xa. Đó là một biệt thự xây dựng theo kiến trúc thời Pháp, cổ kính nhưng không lạc hậu. Nét đẹp trầm mặc của nó phản ánh một sự giàu sang lâu đời của dòng họ Ngô. Phương nhận ra những nét tinh tế trên các ngọn tháp cao của những nóc nhà... Đến những cột thu lôi cũng mang nét cổ kính đáng yêu...


Vừa lúc đó một người đàn ông già đi ra. Ông kêu lên vui mừng :


_ Cậu... Hôm nay có phải thứ 7 đâu nhỉ?


Và khi nhìn thấy Phương đứng ngớ ngẩn đằng sau, ông à lên một tiếng rồi nhanh nhẹn mở cổng. Phương mỉm cười :


_ Bác Nhân đây là bạn cháu... Tố Phương !


_ Chào cô Phương...


_ Ơ.... cháu chào bác ạ !


Phương bối rối mất một chút vì sự kính cẩn của người đàn ông đó. Nhưng khi nhìn thấy một vườn hoa rộng , thơm ngát trong nắng sớm thì Phương như quên hết ngại ngùng, kêu lên :


_ Ôi... Duy.... Đẹp quá !


Duy dựng xe xong, lại gần Phương, nhẹ nhàng lắm lấy tay cô :


_ Mình ra vườn hoa nào....


Phương gật đầu và để Duy kéo đi giữa những luống hoa đủ màu sắc. Màu hồng phấn, hồng sậm, màu nhung, màu vàng, màu trắng, rồi những màu lai lại mắt.... hài hòa như một tấm thảm hoa mỹ tuyệt vời.... Duy ngắt một bông hoa đỏ thắm đưa cho Phương, trên môi điểm một nụ cười buồn :


_ Tặng Phương.... Mãi mãi không được quên Duy đâu đấy!


Xoay nhẹ bông hoa trong tay, Phương cất giọng xa xăm :


_ Rồi Duy cũng sẽ quên đi một người bạn chơi với mình có một năm thôi mà. Thời gian sẽ làm lu mờ tất cả....


_ Thời gian sẽ càng khắc sâu nỗi nhớ trong lòng Duy .... Duy sẽ ở đây chờ Phương về đấy, Phương phải nhớ nghe không?


Nắng chiếu xiên thành từng vệt dàu chạy suốt vườn hoa. Phương như nhìn thấy rõ những luồng hương thơm đang tỏa lên trời theo ánh nắng ngọt ngào buổi sớm.... Đâu đó vang lên tiếng chim nhẹ nhàng, buồn man mác. Bàn tay Phương vẫn bị tay Duy nắm chặt , ấm áp đến lạ lùng. Bàn tay Duy to, nhưng dài và mảnh... Đôi bàn tay ấy như chứa đựng cả một bầu trời ấm nồng.... Phương đã được đôi bàn tay ấy cứu giúp, dắt đi để không lạc lỗi trong suốt một năm trời... Liệu có thể nào tiếp tục sống vui vẻ mà không có đôi bàn tay này dắt đi?


Dắt Phương đến cuối vườn, nơi có một cánh cổng hình vòng do những cành tầm xuân uốn lượn mà thành.... Lá xanh chen lẫn những bông hoa màu hồng nhẹ , dịu dàng tỏa hương chứ không ngào ngạt như những bông hồng kiêu sa trong vườn. Duy quay lại, nhìn sâu vào mắt Phương, nói như thì thầm :


_ Chiếc cổng này do đích thân ông nội làm cho bà nội. Ông bảo nó là cánh cử thiên đường.... Sau khi đi qua một vườn hồng rực rỡ như thế, tâm hồn đã thanh thản hơn... chỉ cần bước sang cánh cổng này.... mọi buồn vui đau khổ như được gạt sạch hết.... Phương, sang đó nha?


_ Ừ.


Bước chân qua chiếc cổng thiên đường, Phương lặng người đi trong khung cảnh tuyệt vời của thiên nhiên... Dòng sông chảy uốn khúc như tấm lụa đào với những con sóng lăn tăn.... Nước sông trong veo và chảy êm đềm. Hai bên bờ cỏ mọc xanh rì, thơm ngai ngái ... Bên kia là những dãy cây cổ thụ lớn , tiếng chim kêu lanh lảnh, yên bình.... Gió thổi mạnh hơn.... làm tung bay những sợi tóc mềm của Phương... Cô giang hai tay ra như muốn thả tự do tâm hồn mình bay lượn ....


Nhật Duy bất chợt ôm lấy Phương từ đằng sau , thì thầm trong run sợ :


_ Phương... đừng biến mất... đừng bỏ đi như gió được không?


Phương không phản ứng được gì. Quá bất ngờ đến nỗi cô cũng không cảm thấy sự ngượng ngùng khi lần đầu tiên được một người con trai ôm... Duy ôm siết lấy Phương, úp mặt trong tóc cô, giọng nói cũng xa xăm như gió :


_ Nếu Phương thả hồn theo gió thì Duy chỉ biết đứng nhìn... Nhưng Phương phải biết lòng DUy đau ra sao.... DUy sẽ chẳng còn được nghe Phương cười, Phương nói.... Nhìn Phương nghịch ngợm dưới những tán cây màu vàng rực, càng không thấy Phương tươi vui trong làn nước trắng xóa.... Làm sao Duy vượt qua tất cả những điều đó hả Phương?


Phương để mặc những giọt nước mắt rơi trên má. Cả hai khi đã rõ tâm tư của nhau, mới biết là đã quá... muộn... Điều đó đau lòng biết bao !


Sau một lúc im lặng, lòng DUy đã lắng lại. Cậu buông nhẹ Phương ra, nhưng không ngại ngùng khi nhìn vào mắt Phương. Hơi cười, Duy nói :


_ Để Duy tặng Phương cái này....


Kéo Phương ngồi xuống vệt cỏ ven sông, Duy rút từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ. Phương cầm mà lạ lùng. Lần trước khi tặng sinh nhật cô, Duy cũng tặng cô một chiếc hộp, và món quà thì.... giá trị không thể tưởng được.


_ Khi ông cầu hôn bà , ông có tặng bà cái này. Dòng họ mình cứ cách hai đời lại truyền tay cho người nối dõi , để anh ta tặng cho người con gái mà anh ta yêu thương nhất ....


Phương không dám từ chối mặc dù cô biết ý nghĩa của món quá này. Duy chân thành đến mức khiến cô có cảm giác nếu mình từ chối thì chính mình cũng cảm thấy đau ...


Bóc lớp giấy bọc ra , Phương nhận ra một chiếc hộp khảm trai tuyệt đẹp. Tố Phương mở nắm hộp, ngạc nhiên khi trước mắt cô là một chiếc vòng tay bằng ngọc trai trắng ngà. hai hàng ngọc với những viên ngọc to thuôn hai đầu xếp sít vào nhau như dính một thứ keo đặc biệt.. Bên trên mặt vòng là ba hình trái tim nhỏ màu xanh ngọc bích. Bên trong hình trái tim là ảnh của Nhật Duy và Tố Phương chụp chung với nhau đã được thu nhỏ.... Tố Phương giơ chiếc vòng lên, dưới ánh nắng, nó càng rực rỡ hơn !


_ Để Duy đeo vào cho nào ! Đừng từ chối nghe chưa? Nó tuy không bằng tình cảm của mình dành cho bạn... nhưng hãy coi nó là vật làm tin đi. Khi đi xa nhìn nó hãy nhớ đến mình đang mong đợi bạn trở về ....


_ Nhật Duy... tốt hơn hết là đừng nói gì... Ai biết được sau này sẽ ra sao ?


_ MÌnh không quan tâm tới những gì sẽ thay đổi... Chỉ biết rõ một điều : Mình sẽ chờ Phương trở về.... Tình cảm này chỉ có thể tăng thêm mà không bao giờ mất đi !


Phương cười nhẹ, mắt Nhật Duy sâu thẳm đến lạ kỳ ... Bây giờ cô cảm nhận mình như đang trải qua một đời người... Hai đứa chợt lớn lên, hứa hẹn với nhau vê chuyện tương lai... Liệu tình yêu có được thủy chung son sắt như của bố và cô Nguyên....?

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 17, 2011 8:34 am

Nén một tiếng thở dài, Phương nhìn ra phía dòng sông.... SÔng vẫn chảy hiền hòa , gió vẫn thổi vi vút trên mặt sóng... Lẽ tự nhiên suốt đời vẫn vậy.... giống như tình yêu chăng?


Nhật DUy nắm tay Phương , kéo tay cô đứng lên :



_ Sắp trưa rồi ! Tụi mình đi ăn trưa do vợ bác Nhân làm nhé? Chiều Duy đưa Phương đi mua sắm ...


_ Mua sắm?


_ Ừm.... Duy muốn Phương có những bộ tuyệt đẹp khi sang bên đó ... Quan trọng hơn nữa là DUy muốn mình là người đầu tiên được ngắm nhìn Phương trong những bộ đồ đó.


Phương không nói gì, theo Duy trở ra. Mùi hương hoa làm lòng cô dịu lại. Những màu hoa vừa mới gặp mà tưởng như đã quen từ lâu. Cô chợt nhớ năm lớp năm xưa kia, cứ hằng đêm cô ngủ đều mơ thấy một vườn hoa trải rộng, rất rộng. Cô nhảy múa tung tăng giữa những luống hoa.... và một người con trai nhìn cô cười dịu dàng .... Lúc cô quay lại nhìn thì giấc mơ đã vội chấm dứt....


Phương mỉm cười. Đây có phải số phận đã dự định? Không muốn trả lời, Tố Phương nhìn về phía trước.... Dáng Nhật Duy cao cao, gầy gầy nhưng vững trãi như một cây cổ thụ lớn... Tự nhiên cô lại tin tưởng đến lạ kỳ về một tương lai có cô và Duy...


Sau bữa ăn trưa thinh soạn, Nhật Duy và Tố Phương cùng đến một cửa hiệu bán quần áo lớn ở Hà Nội. Cô phục cụ tươi cười với cả hai, cô hỏi :


_ Các em muốn mua gì?


_ Dạ, chị cho xem những bộ váy và quần áo vừa mới thiết kế được không?


Ngó Nhật Duy một cái nhìn ngạc nhiên, cô phục vụ lắc nhẹ đầu :


_ Chúng tôi chưa tung ra thị trường...


_ Nhật Duy à?


Giọng nói vọng ra từ một cánh cửa vừa bật mở. Một người phụ nữ sang trọng mỉm cười nhìn Nhật Duy. Bà hồ hởi :


_ Tưởng cháu đến muộn hơn chứ? Ủa, bạn gái à?


Tố Phương đỏ mặt, lí nhí chào mà không hiểu mình chào gì. Nhật Duy hơi cười :


_ Tố Phương... bạn cháu đấy ạ. Như đã nói với dì... cháu đến để lấy một số bộ đồ cho cô ấy...


Bà dì nom có vẻ chiều cháu. Bà lại gần, ngắm nghía Phương một lúc, rồi gật đầu :


_ Ok... Có vẻ mấy mẫu của dì tìm được chủ xứng đáng rồi... Tố Phương theo dì nào...


Tố Phương lại đỏ mặt khi thấy bà xưng hô thân mật như cô đã là... cháu dâu của mình rồi vậy. Cô nhìn Duy như dò hỏi...


_ Phương vào trong đó đi. DUy ở ngoài này chờ !


Với ánh mắt khuyến khích của Duy, Phương đi theo bà vào một căn phòng rộng và trống. Cuối phòng đặt vài con ma_lơ_canh cùng với một chiếc gương lớn. Giữa phòng là một bàn việc rộng, bày la liệt những bản mẫu vẽ, thước đo, kim chỉ, vải vóc...


_ Cháu thấy nơi làm việc của dì thế nào?


_ Dạ... đẹp ạ !


Bà cười nhẹ, lại gần một ma_lơ_canh và tháo chiếc áo đang mặc trên người nó ra. Đưa cho Phương, bà nói như nhận xét :


_ Cháu chắc không phải sửa nhiều đâu nhỉ? Phóc người chuẩn quá đi... Có tập thể thao không?


_ Cháu có tập chút ít, nhưng cũng không để ý lắm !


Phương gượng gạo cười, cầm chiếc áo trên tay, Phương ngó quanh quất tìm chỗ thay đồ. Bà dì lấy tay che miệng cười, mắt ánh lên vẻ... ranh mãnh :


_ Thay luôn ở đây đi cho tiện... Dì cũng tò mò lắm đó...


Phương lắc đầu nguầy nguậy, nhưng cuối cùng thì cũng phải ngượng ngùng thay trước đôi mắt tò mò của bà dì... trẻ con vì không tìm thấy chỗ thay đồ đâu. Nhưng khi nhìn , bà nghiêm trang hẳn đi, và đánh giá với con mắt nghề nghiệp hơn là một người bình thường đứng trước cái đẹp :


_ Hơi gầy... nhưng nói chung thì chắc cháu cũng khó béo phải không... Đứng đây để dì sửa luôn cho...


Tố Phương nhìn vào trong gương. Chiếc áo quây dài bó ngang hông, trên cổ có hai dải vắt sang ngang màu tím. Chiếc váy dài đến đầu gối, một hàng cú tím đính dọc xuống. Chất liệu vải mềm mại và mát mr. Trông cô hiền lành đi rất nhiều...


_ Cháu rất đặc biệt !


_ Cháu à? _ Tố Phương ngạc nhiên.


_ Ừ ! Nhật Duy nó lạnh lùng ít nói từ bé... Bố mẹ nó không thật sự hạnh phúc với nhau, chính sự thờ ơ của họ làm Duy sống khép kín hơn... Chưa bao giờ thấy nó nói về một cô bạn gái nào... Nay lại dẫn cháu đến đây với... chiếc vòng gia truyền của dòng họ... Thằng bé đã lựa chọn rồi !


Phương im lặng, vừa ngượng ngùng vừa ngạc nhiên. Bà dì giỡ những cây ghim áo ra, nhẹ nhàng :


_Nó là người vững vàng và ít thay đổi. Khi đã chọn ai thì trung thành với sự lựa chọn lắm đó... Cháu đừng nghi ngờ vào tuổi tác của nó mà tội nghiệp...


Phương không bao giờ nghĩ đó là những lời nói bâng quơ, nói ra rồi quên của một đứa trẻ con. Cô tôn trọng Nhật Duy, tôn trọng tình cảm của cậu cũng như tôn trọng chính bản thân mình... Đeo chiếc vòng là sự tự nguyện của Phương... Lời thề cũng đã hiện thân của chiếc vòng đó thôi...


Phương bước ra ngoài với bộ đồ đã được sửa cho hợp với vóc người cô. Nhật Duy không khen, nhưng cách cậu nhìn và mỉm cười với cô cũng đủ thấy một sự ngưỡng mộ không che dấu vẻ đẹp thánh thiện mà Phương có được. Đôi má Phương ửng đỏ khi nghĩ mình giống như một cô dâu đang thử váy cưới cho chú rể ngắm nghía.... Hai người hoàn toàn hòa hợp về tâm hồn...cùng tự hào về hạnh phúc mà mình đang có.


Mãi gần tối, cả hai mới rời khỏi cửa hàng, trên tay Duy là những bộ đồ mới nhất, đẹp nhất mà bà dì mới nghĩ ra. Hai bộ đi học, hai bộ đầm dự các bữa tiệc... nhiều vậy mà Nhật Duy còn trách bà dì... thiết kế chậm !


Đưa Phương đến tận cửa nhà, Nhật Duy mới đặt mấy túi đồ vào tay Phương. Cậu im lặng không nói gì... Phương chợt muốn khóc khi nghĩ đến chuyện chia tay... Mới đây thôi, hai đứa còn nói chuyện cười đùa.... và vài tiếng nữa là hoàn toàn xa nhau...


_ Cảm ơn cậu về hôm nay...


Nhật Duy vẫn không nói gì, nhìn Phương bằng đôi mắt buồn thăm thẳm. Phương bỏ mấy túi đồ xuống, bất chợt ôm lấy cơ Duy, nức nở :


_ Tớ không muốn xa cậu, Duy à...


Nhẹ nhàng ôm lấy vai Phương, Duy mỉm cười nhẹ :


_ Cậu không phải là người hay khóc lóc hối hận vì những quyết định của mình. Duy luôn ủng hộ Phương... và luôn chờ đợi...


Phương hít nhẹ mũi , hơi tách người ra. Cô tháo chiếc vòng cổ xuống, rồi tự mình đeo cho Duy...


_ Tớ đeo nó từ lúc học lớp 5 khi tớ có những giấc mơ về khu vườn hoa hồng với.... chàng hoàng tử của mình... Không bao giờ được quên rằng... Phương sẽ trở về vì lời hứa của chúng ta, nghe Duy?


Nhật Duy gật đầu... Bây giờ, không còn gì ngăn cản cậu nữa cả.... Cậu cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má Phương... Những tình cảm theo đó mà như ùa ra, Phương gục mặt vào ngực Duy, tận hưởng những giờ phút êm đềm cuối cùng của mình... Sẽ không bao giờ quên được... Đến chết cũng không quên được những rung động đầu đời này. Tất cả đẹp như một bài thơ viết trên giấy lụa hoa thơm phức... hòa trong tiếng nhạc ngân nga của tâm hồn son trẻ... Phải nhớ tất cả nghe Duy !


_ Mai tớ qua đón cậu... đến một nơi mà đã từ lâu tớ muốn đưa cậu đến...


_ Ừ...


_ Tố Phương ngoan ghê!


Bật cười vì câu đùa không đúng lúc của Nhật Duy, Phương chợt quên đi nỗi cô đơn của mình... Ấm áp vì những lời Duy nói...hay vì gì chăng nữa... cũng chẳng cần tìm hiểu làm gì... bây giờ phải tận hưởng đã!
………………………………………………………

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Sun Apr 17, 2011 8:34 am

Sân bay náo nhiệt giống như một ngày hội. Phương cố gắng mỉm cười với mọi người đi tiền biệt mẹ con mình. Trong đầu cô man mác giọng nói của Duy trong điện thoại. Cậu nói sẽ không ra sân bay tiễn Phương đâu... Nhìn chiếc máy máy đưa người mình yêu thương nhất...thì sẽ không thể chịu đựng được... Phương cũng không muốn bật khóc trước mặt mọi người... Đó là sự lựa chọn của cô !


_ Nhật DUy không đến à? _ Mỹ Phương hỏi nhỏ, hơi ngạc nhiên.



Khẽ lắc đầu, mỉm cười :


_ Hôm qua Duy có gọi cho tớ rồi mà... Cậu ấy không thể đến được... Các cậu ở nhà vui vẻ và cố gắng học tập nha !


_ Cậu ấy... có gì buồn nhớ mail về nhé ! _ BẢo Quốc thở dài

_ Sao giờ đã thấy nhớ cậu vậy trời?


Cả bọn lại ngậm ngùi, lòng buồn rười rượi. Ông Minh lại gần, ôm siết con vào lòng, hôn lên trán Phương :


_ Phải cố gắng nghe con... Nếu không chịu đựng được thì hãy quay về... Con phải nhớ là còn bố, các bác các chú nữa...


Phương gật đầu. Cô vẫy tay chào mọi người lần cuối cùng trước khi theo mẹ vào trong... Tự nhiên một giọt nước mắt rớt xuống tay Phương, cô hốt hoảng lau đi... Mẹ mỉm cười nhẹ, ôm Tố Phương vào lòng, thì thầm :


_ Tội nghiệp con tôi !


Nhật Duy tựa người vào cột, nhìn về phía sân bay. Dáng Tố Phương nhỏ dần và mất hút... Cô ấy đang đi về phía không có mình ! KHông có tất cả những gì có thể che chở bảo vệ cô ấy... MÌnh chỉ có thể cầu nguyện, nghĩ về cô ấy hàng giờ... mong cô ấy bình an... Chỉ làm được duy nhất việc ấy !


Cay đắng với ý nghĩ bất lực ấy, Duy bước nhanh ra phía cửa kính... Bên ngoài hành khách đang lên máy bay... Thì thầm gọi tên Tố Phương, Nhật Duy mỉm cười nhẹ... Cậu nghĩ đến chuyện sẽ gặp lại cô trong một tương lai gần... Không thể có gì ngăn cản cả !


Máy bay cất cánh, Phương cảm thấy nao nao... Khi bước chân lên bậc thang, cô nghe thấy đâu đó vang lên tiếng gọi tha thiết, cầu chúc cô lên đường bình an của Duy... Cậu cũng ở lại bình an nha Duy !


_ Tố Phương...


_ Dạ?


Bà Hiền Lan mỉm cười động viên :


_ Mẹ biết con đang buồn lắm, hụt hẫng lắm... Nhưng thời gian là một liều thuốc tốt nhất cho những vết thương... Con còn nhỏ tuổi, sẽ còn phải nếm trải nhiều khó khăn... Hãy biết nuốt nước mắt vào trong để kiên cường mà sống đường hoàng... Nghe con?


Phương nghĩ đến thời gian, và lớp bụi phủ của nó. Những lớp bụi phủ dày lên những gì đỏ rực nhất, có thể làm nó thôi ấm nóng... Bỗng dưng Phương mỉm cười chua chát... Đừng sợ như thế ! Chẳng phải DUy đã bảo tin DUy , tin mãi mãi sao? Chắc hẳn tình cảm của Duy là một thứ lửa đỏ rực, vĩnh viễn vượt lên trên những lớp bụi dày của thời gian để ấm nóng mãi... để sưởi ấm mãi mãi...


*****

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:06 pm

" Tố Phương... đến nơi rồi, dậy thôi !"


Tố Phương mở choàng mắt... Máy bay đã hạ cánh sau một khoảng bay dài, hành khách đang lục đục kéo xuống.


Phương và mẹ cũng rời chỗ người, theo đoàn người đi ra.
Bầu trời của nước mỹ cũng xanh nhưng khác với bầu trời Hà Nội quá ! Tiếng ồn ào huyên náo cũng khác... Tiếng Việt thân thương không còn mà chỉ còn lạ lùng những tiếng mà Phương chưa bắt kịp âm điệu... Phương giúp mẹ đẩy đồ ra... giật mình bởi tiếng gọi trầm bổng :


_ Hiền Lan... Ở đằng này!

Mẹ nhìn lên, cười tươi khi thấy một người đàn ông trạc tuổi mẹ đang giơ bó hoa vẫy vẫy. Tố Phương ngẩn người ra, chú ấy là người Việt !


Một lát sau, Tố Phương mới biết đây là đồng đội của mẹ. Ngày xưa là bạn thân của mẹ, sau khi tốt nghiệp xong qua bang Washington này học tiếp rồi được điều lại ở đây luôn. Chú tên là Hồng Nam và là một người rất vui tính. Chú đến đón hai mẹ con về căn hộ mà mẹ được phân. Căn hộ không rộng lắm nhưng tiện nghi. Sắp xếp đồ đạc xong, chú Hồng Nam đưa mẹ con Tố Phương đi ăn trưa.Thức ăn có vị lạ, Phương không ăn được... Cô ngó quanh quất tìm kiếm khiến chú Nam ngạc nhiên :


_ Gọi thêm gì hả cháu?


_ Cháu tìm điện thoại...


Chú Nam mỉm cười :


_ Ở phía trong buồng kia... Cháu đã đổi tiền chưa?


Phương lắc đầu, nhìn mẹ. Nhưng chú Nam đã móc túi, rút ra mấy đồng tiền xu , đưa cho Phương. Nhận tiền rồi cảm ơn chú, Phương đi vào trong... Sau một số thủ tục gọi điện đi nước ngoài, Phương nghe thấy đầu dây một giọng nữ vang lên :


_ Alo... Xin hỏi ai vậy ạ?


_ Thưa... bác, cho cháu gặp Nhật Duy với ạ !


_ Ừ, cô chờ chút nha...


Tố Phương đợi chưa đầy nửa phút thì Duy đã... hấp tấp ở đầu dây :


_ Phương phải không?


_ Ừ... Tớ đây !


Một khoảng im lặng làm lòng hai đứa chao đảo... Tưởng như đã lâu lắm mới gặp lại...


_ Phương sao rồi?


_ Tớ vừa mới đi ăn cùng mẹ và chú Nam.. Gọi điện cho cậu để cậu khỏi lo !


Duy khẽ cười trong máy...


_ Đúng là Duy lo thật... Nhưng giờ thì lại thấy bớt rồi... Phương nghĩ đến chuyện gọi điện cho mình là Phương đã nghĩ đến chuyện... sẽ tự bảo vệ mình để Duy khỏi lo. Cảm ơn Phương !


_ Tớ sẽ liên lạc lại sau khi nhà ổn định được. Ok?


_ Ok !


Phương đinh cúp máy thì Duy đã nhẹ nhàng lên tiếng :


_ Duy nhớ Phương lắm... Sắp không chịu được rồi !


Phương bần thần cả người... Bây giờ thì thật sự biết, người ta chẳng thể có tất cả những gì mà người ta muốn có, lựa chọn là con dao hai lưỡi... Nó giúp ta phòng vệ đằng trước nhưng chính nó cũng làm ta đau bởi mũi đằng sau... Không biết đằng nào hơn?

Về lại căn nhà xa lạ, Tố Phương thấy cô đơn và lạnh lẽo quá ! Mẹ phải đến sở gặp sếp mới theo lời chú Nam... Cô chẳng biết làm gì trng căn nhà này... Không bạn bè để bày trò nghịch ngợm, không còn bố để mà giận dỗi, càng không có không khí quen thuộc để mà hít thở.... Phương ném mình xuống sopha, nhắm mắt lại... Cô chỉ ước ao khi mở mắt ra, căn phòng lại thân quen như trước... Nhưng... chỉ là một giấc mơ viển vông... cô đã ở quá xa nơi đó... Phương muốn khóc, òa khóc thật to... Mà cũng chẳng có Nhật Duy ở đây mà lau nước mắt hộ cô... Không được khóc...


Nén lòng lại, Phương im lặng nghĩ về những tháng ngày đã xa.... Giống như đó là những viên thuốc an thần... làm lòng cô dịu lại. Phương đi vào giấc ngủ một cách nhẹ nhàng hơn. Và trong giấc mơ, Duy lại nắm tay Phương bước đi giữa những luống hoa hồng dưới ánh nắng xiên từng dải... mượt như tấm lụa đào...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:07 pm

Tố Phương chỉ quanh quẩn ở nhà, giở sách ra đọc, và dọn dẹp linh tinh... Mẹ đã nhập học cho cô vào một trường gần nhà. Lẽ ra là cô phải học lại lớp 10, nhưng nhà trường xét những giấy tờ, chứng chỉ mà cô đạt được khi ở Việt Nam... đã mạnh dạn đưa cô vào lớp 11B6... Phương phải dành thời gian đọc sách là... đúng thôi, nếu như không muốn trở thành vịt nghe sấm giữa lớp...


Đúng hôm khai giảng, mẹ viết giấy để lại là sẽ quay về đưa cô đến trường vào lúc 8h30... Vẫn còn sớm, cô vu vơ bật máy lên... Có lẽ giờ này Duy chẳng ở trên mạng đâu... Bên đó trời vẫn chưa sáng mà...


Nhưng, Nhật Duy đã vào nick Phương ngay khi cô vừa xuất hiện. Phương ngạc nhiên kêu lên :


_ Sao cậu vẫn còn trên mạng?


_ Thần giao cách cảm ! _ Duy trả lời lại với hình mặt cười rất to


_ Cậu không ngủ sao? _ Phương lo lắng thật sự _ Bật wc lên tớ coi nào... Chắc chắn xuống sắc lắm!


_ Tớ quen rồi mà... Không có gì ghê gớm đâu... Sao hôm nay cậu lên mạng sớm thế?


_ Chuẩn bị đến trường khai giảng... Tớ nhớ Hà Nội quá ! Một chút nắng, một chút ồn ào nhưng vẫn đầy dịu dàng, cổ kính... Nhớ buổi khai giảng năm ngoái nữa...


_ Ước gì tớ đang ở bên cậu, Phương ơi... để chia sẽ nỗi nhớ nhà cùng cậu... Nhớ một mình sẽ nặng lòng biết bao !


Phương cười buồn... Đúng là rất nặng lòng.. Không ngờ cô có thể nhớ sâu sắc đến thế... Rất nhớ cậu... Duy à !


_ Học cho ngoan nha! Rồi, phải tự tin nữa... Phương ngông nghênh số một mà.

Phương khoác chiếc ba lô to sụ lên lưng, đội chiếc mũ lưỡi trai màu đen lên sụp kín trán. Áo sơ mi trắng và chiếc quần jean nâu góp phần tạo nên vẻ đẹp cứng cỏi trong cô. Mẹ ùa vào và kéo cô ra xe. Vừa đi mẹ vừa thuyết tình củng cố tinh thần, Phương chỉ cười. Mẹ thật vẫn như xưa!


Ngôi trường mới thật to và đẹp. Tố Phương hí một hơi thật sâu rồi bước ra khỏi xe. Mẹ động viên cô lền cuối rồi phóng vội đi vì công việc còn đang đợi. Tố Phương nhìn xung quanh, ngơ ngác. Học sinh hoàn toàn khác với học sinh Việt Nam, Phương hơi tò mò quan sát, rồi cũng nhún vai vì biết đây là sứ sở của một nền dân chủ lâu đời... Học sinh thường đi nhóm với nhau. Có một vài đứa nhìn cô, rồi cười khúc khích... ừm, chắc tại Phương trông bé con quá lại còn đứng ngơ ngáo ở giữa cổng trường như... bò lạc mẹ nữa...

_ Ê... người mới à?

Phương quay lại, nhìn người đối diện với con mắt thán phuc. Con bé cao hơn cô một cái đầu, tóc màu xám, mặt đầy tàn nhang nhưng đôi mắt lại màu nâu sáng... có duyên đến lạ.


_ Người Trung Quốc à?

_ Không, người Việt Nam.

Con bé à lên một tiếng, rồi chìa tay ra , mỉm cười :

_ Jalet là tên của tớ... Mình chơi với nhau nhé?

Phương mỉm cười... Không ngờ có một người thân thiện đến thế, giống Bảo Quốc và Quốc Bảo biết bao...


_ Tớ là Tố Phương... Mới đến đây được 5 hôm...

_ Nói tiếng Anh được đấy chứ nhỉ? Mình cùng vào trong đi...


Tố Phương gật đầu. Trên đường vào trong trường, Phương và Jalet cùng bất ngờ vì sự trùng hợp khi hai đứa học lớp 11B6. Dẫn Tố Phương lên tầng hai là khu của lớp 11, Jalet huyên thuyên về ngôi trường và truyền thống của nó. Phương thì mải mê quan sát xung quanh. Ngoài hành lang đặt san sát các tủ đứng để đựng đồ của học sinh. Jalet đến khu tủ của lớp 11B6 và bắt đầu tìm tên mình... Một lúc, Jalet kêu lên :

_ Đây rồi, tên cậu nè !

Tố Phương vội vã đến bên chiếc tủ của mình. Nói là tủ nhưng nó chỉ là một ngăn nhỏ ở vị trí thứ 4 tính từ bên trái sang. Cô lấy chìa khóa và mở cửa tủ... Bên trong gồm hai ngăn, ngăn trên nhỏ có lẽ là để đựng sách và đồ ăn, còn ngăn dưới thì dài hơn. Phương làm mọi cái theo Jalet... Tự nhiên cảm thấy mình may mắn vì gặp được Jalet... Nếu không thì... khổ !

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:08 pm

Jalet kéo Phương đến hội trường lớn của trường vì lễ khai giảng sắp bắt đầu. Cô hý hửng khoe chương trình đặc biệt mà nhà trường sẽ dành cho học sinh để nâng cao tinh thần học tập của một năm mới. Phương dĩ nhiên là không thích tiếng ồn lắm ( Chưa quen được việc nghe tiếng... tây suốt ngày mà )...

Ở đằng xa là một sân khấu lớ được trang hoàng cầu kỳ. Học sinh lục tục kéo nhau ngồi xuống ghế. Khi hai đứa vừa ngồi xuống thì một chàng trai cao lớn , da ngăm đen đến chào Jalet. Họ hôn nhau một cách tự nhiên, rồi chàng trai liếc nhìn Phương ngạc nhiên.

_ Tố Phương ! _ Jalet mỉm cười _ Đây là Mark , bạn trai tớ. Mark ! Đây là Tố Phương, bạn mới quen của em đó !

Phương chủ động chìa tay ra để Mark bắt . Mark cười tươi :

_ Rất vui được làm quen với bàn Tố Phương !

Mark ngồi xuống cạnh Jalet, khi bọn học sinh vào chỗ ngồi đông đủ thì một hồi chuông dài ngân vang lên. Tất cả đều im lặng. Thầy cô giáo lần lượt đi vòng qua sân khấu rồi xuống bậc tam cấp vào chỗ ngồi dành cho giáo viên. Tố Phương thấy có rất nhiều giáo viên trẻ và đẹp. Cô lại nhớ đến cô Nguyên, hơi chạnh lòng buồn...
Cô hiệu trưởng đứng lên, sửa gọng kính trên sống mũi rồi nói to vào mic :

_ Và đây là hai vị khách mời đặc biệt của chúng ta... Ngài Tomat Taylor và ngài Jim Duboux...

Cả hội trường vỗ tay rầm rầm... Jalet ghé vai cô, thì thào :

_ Ông Tomat Taylor là thị trưởng của bang... có người con trai tuyệt vời lắm... Một ngôi sao ca nhạc nổi tiếng ở Mỹ này đó... Trước đây anh ấy có học ở trường này, nhưng vì rắc rối quá nên về nhà học... Anh ấy giỏi lắm , Mark nhỉ?

Mark tỏ vẻ khó chịu .Nhưng Jalet lờ đi, nói tiếp :


_ Còn ông Jim kia thì một Thượng Nghi sỹ đấy... Cha của con nhỏ Elizabeth..

_ Hoa khôi của trường này đấy, Phương à ! _ Mark đệm vào trước khi Jalet căm mặt lại.


Phương mỉm cười... Hai người này yêu nhau hay thật!

Sau bài diễn văn dài 15 phút của hiệu trưởng là bài diễn văn dài gần 10 phút của ngài thị trưởng, học sinh ai nấy đều tựa đầu vào thành ghế... chuẩn bị bước bào giấc chiêm bao...
Và cuối cùng cô hiệu trưởng đã nói lời mà gần nghìn học sinh mong đợi :

_ Và... chúng ta hy vọng một năm mới tốt lành... Buổi khai giảng đến đây kết thúc !
Tiếng vỗ tay rào ròa át cả tiếng cô. Cô cố hét lên :

- Còn nữa... Yên lặng nào ! Đây là món quà của nhà trường dành cho các em...


Cô hiệu trưởng rời sân khấu, lũ học sinh tròn mắt , chờ đợi... Mặc dù ngồi gần đầu nhưng Jalet vẵn nghển cổ lên xem cho MỘt người con trai bước ra sân khấu trong rực rỡ ánh đèn. Gần như con gái trong hội trường đứng bật dậy , la hét... Henrry nói nhẹ :

_ Cảm ơn các bạn đã chào đón... Tôi xin tặng các bạn một bài hát... chúc mừng những gì đạt được trong năm qua, và cầu mong cho những mục tiêu mới trong năm nay đạt được !

Nhạc bắt đầu vút cao, Henrry cũng tung người theo điệu nhạc. Phương gần như không còn chịu nổi những tiếng hét nữa... giờ lại là những cái hích người... đến mạnh ! Jalet nhảy chồm chồm lên như con loi choi làm Mark khó chịu... Nhưng khi giọng hát Henry cất lên thì mọi tiếng ồn tắt hẳn. Tố Phương nhận ra một giọng hát mượt mà, trầm ấm... và cả sự cuồng nhiệt trong những bước nhảy điêu luyện của Henry. Phương nhìn kỹ chàng ca sỹ lần nữa. Đó là một chàng trai cao nhưng dáng người thư sinh. Mái tóc xoăn bồng bềnh như bọt biển, màu xám tro và vắt lãng đãng trên chiếc trán cao... Đôi mắt màu đen, sâu và buồn... Có lẽ mỗi khi đôi mắt đó nhìn ai thì nó sẽ cuốn sâu người đó mất... Giống như đôi mắt của Nhật Duy vậy !

Henry kết thúc bài hát và cúi chào. Lũ con gái chen lấn nhau đế tặng hoa và xin chữ ký. Jalet bỏ mặc Mark kéo Tố Phương đi cùng. Vì sự chen lấn kịch liệt Phương mất giấu Jalet lúc nào không biết. Một đám con gái sấn sổ lao vào Phương đánh bât cô ngã chúi vào thành ghế. Vừa thở dốc, Phương chạy vào một hành lang. hành lang này rất dài, ngút mắt... Phương tự nhiên thấy nguyền rủa sự rắc rối này... Cái trường gì mà đông học sinh, gì mà rộng, gì mà phải mời ca sỹ nổi tiếng... Vừa lầm bầm, Phương vừa liều mạng đi sâu vào trong , hy vọng cuối hành lang có một lối cửa sau...


Có tiếng nói vọng lại, cô nghĩ đến lúc thoát thân rồi.. Phóng như bay về phía trước.... Và vì quá mải miết chạy mà Phương không hề để ý tiếng nói cứ to dần và cũng có tiếng bước chân chạy tiến lại...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:09 pm

Tại khúc quẹo của hành lang, Tố Phương đã đâm sầm vào một người nào đó. Người kia chới với, còn Phương ngã bật về sau... Cô vừa nhăn nhó vừa ngẩng lên nhìn. Trời ! Đó là Henry Taylor !

Henry bối rối :


_ Bạn có sao không?

Tố Phương đứng dậy, nhận ra mình thật thấp bé giữa những người này...

Người bên cạnh Henry , cất giọng nói khinh khỉnh :


_ Một cách làm quen hay đấy !

_ Tony! _ Henry gắt nhẹ.

Phương hơi hếch mặt lên :


_ Ai là fan của cậu ta? Tôi đang tìm lối thoát khỏi đám fan điên loạn đó đây...

Tony nhún vai, Henry thì hoảng ra mặt :


_ Bạn nói sao? Đầu kia cũng có người? Chúa ơi ! Tony, cậu tính sao?

_ Chịu!

Tố Phương cũng tò mò :


_ Lối đó không ra được hả?

Tony bật cười :


_ Hướng đó là đi vào phòng hiệu trưởng... Bạn mới vào học à?

_ Phải.

_ Người Đông Dương?

Phương miễn cưỡng gật đầu, lo lắng nhìn xung quanh.


_ Rất xin lỗi vì cú ngã vừa rồi ! _ Henry dịu dàng nói.

Tố Phương mở mắt thật to để nhìn Henry làm cậu ngượng, mặt chợt đỏ bừng lên :


_ Người nỗi tiếng mà cũng biết câu xin lỗi ư? Lạ nhỉ?

_ Đó đâu bắt nguồn từ trái tim đâu, phải không Henry?

Cả ba cùng quay lại, một cô gái xinh đẹp đang đứng khoanh tay trước ngực. Cô ta mặc một chiếc váy ngắn, bó sát... chiếc áo cũng ngắn, không cổ để lộ làn da trắng nõn...
Henry có vẻ không hài lòng, lắc đầu :


_ Đừng nghĩ thế Elizabeth...

Elizabeth đến đứng giữa Henry và Tony, nhìn Phương với đôi mắt trịnh thượng, kinh miệt :


_ Da vàng à? Xìu... Một bọn nghèo rớt... Ăn mặc thì cổ lỗ sỹ... Có phải đất nước cô toàn những người như thế?

Phương mím chặt môi lại, ngăn cho mình đừng bộc phát tức giận...


_ Nói vậy không được Elizabeth... Màu da nào mà chảng là màu da... Mỗi nước lại có một thế mạnh riêng chứ?

Elizabeth vẫn mỉa mai :


_ Cô là người Việt Nam? Có phải mẹ cô là cảnh sát mới đến?

Phương nhướng mày...


_ Ba tôi bảo chưa từng gặp người phụ nữ nào như vậy.... Đẹp thì đẹp đấy nhưng dẹp một cách... ngây ngô... Chắc đã ra gì mà... năng nổ. Khi tiếp mẹ cô xong, ba tôi cười vỡ bụng... Một người đàn bà ngu ngốc.

Phương không dằn được nữa, tung một cái tát nảy lửa vào gương mặt như hoa của Elizabeth. Tony và Henry đứng trời trồng. Elizabeth loạng choạng, tay ôm mặt. Phương gằn giọng:


_ Nghe cho rõ đây. Mày mà nói xấu về mẹ tao nữa thì hãy biết lấy cái tát làm bài học. Tao không biết kiềm chế hay nương nhẹ tay đâu.

_ Tố Phương, Tố Phương ! _ Jalet hớt hải chạy lại, cô ngạc nhiên khi thấy Phương giận dữ, còn ba người kia thì sững sờ.

Jalet cũng chẳng ngạc nhiên lâu, cô nhảy cẫng lên sung sướng ;


_ Henry... Ôi , anh cho em xin chữ ký...

Tố Phương kéo mạnh Jalet lại, lạnh lùng :


_ Đừng dây dưa vào mấy kẻ giàu có và nổi tiếng này... Hóa ra chỉ được cái mã ngoài thôi, bên trong thì... nhiều rắn rết lắm đấy !

_ Này... _ Elizabeth hét lên _ Tao sẽ không tha cho mày đâu. Nhớ đấy !

Jalet cự lại :


_ Mày nói gì Elizabeth? Đừng tưởng nhà giàu có quyền thế mà to nhé... Tao cóc sợ... Tao sẽ phục thù...

_ Đội bóng của mày dẹp tiệm rồi mà_ Elizabeth nhếch môi _ Không ngờ... mày lại chơi với con nhỏ này... Cũng hợp cạ lắm đó.

Jalet lừ mắt :


_ Còn hơn trăm lần con người mày... Mày cứ đợi đấy, chiều nay sẽ rõ... Tố Phương đi thôi, Mark đang chờ trong cantin đó...

Phương quay mặt đi... LÒng cô vẫn còn tê tái một nỗi đau không tả nổi... Còn nhiều khó khăn... và chắc chắn một trong số đó là biết cách kìm nén sự tức giận... Bỏ ngoài tai những kiêu kích và tìm cách trả lại một cách tương xứng nhưng bằng cách khác... hoàn toàn khác cách họ ném mình...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:11 pm

Jalet và cô mua thức ăn ở quầy và ra ngồi cùng bàn với Mark. Cả ba nói chuyện vui vẻ. Jalet còn tiếc mãi vì để lỡ việc xin chữ ký của Henry. Mark đùa :


_ Kiểu này anh phải cố gắng làm người nổi tiếng thôi !

_ Ôi không ! _ Jalet kêu lên _ Em thích anh như vậy hơn... Làm người nổi tiếng không được đi chơi mấy đâu.

Phương cười. Đúng là rất khó mà yêu được người nổi tiếng, nhưng càng khó hơn để duy trì tình yêu đó giống như bình thường... Phương chợt nghĩ đến Duy... Duy không có cái nôi tiếng như một ngôi sao, nhưng cậu lại là niềm mơ ước của nhiều cô gái... Phương biết mình có nhiều đối thủ, và tự lượng sức mình, cô cũng chẳng có khả năng nhiều để cạnh tranh... Thế mà cuối cùng, Duy đã chọn Phương, chọn những tháng ngày xa cách bấp bênh... chọn sự chờ đợi đằng đẵng...

_ Mình vào lớp thôi , Phương ! _ Jalet đứng lên.

Mark cười nhẹ :


_ Phương ít nói nhỉ? Hay chưa nghe quen lắm?

Phương lắc đầu, đùa đùa :


_ Tại muốn nghe hai bạn nói chuyện... Tự nhiên thấy bình yên lắm !

Jalet đỏ mặt, nhìn Mark. Rồi cô kéo Phương ra khỏi căn tin. Jalet vừa đi vừa thuyết trình về môn học sắp tới. Đó là môn toán, đã khó rồi mà thầy còn khó hơn. Ông thầy... dã man với cái đầu thông minh thì... học sinh chỉ đến khổ !

Phương chọn một bàn ở cuối lớp, bên cạnh là Jalet. Một cậu con trai mỉm cười với Phương, nhưng ánh mắt thì lại nhìn Jalet dò hỏi :


_ Học sinh mới phải không?

_ Ừ ! Liệu mà cư xử cho... phải phép đó !


Một lũ nữa quay ra cười với Phương, ào ào bắt chuyện. Phương cười lại, mơ màng với khung cảnh ngày xưa... Không phải cách làm quen nhiệt tình này.... nó nhẹ nhàng hơn... Mỗi kiểu mỗi khác, nhưng lại làm Phương trong một thoáng không định hình được mình đang ở đâu. Nhìn sang Jalet, mới biết là... không phải cứ quay mặt sang là gặp được cậu, Nhật Duy à !

Thầy giáo bước vào với một cái đầu bóng lộn... ít tóc, khuôn mặt lạnh nhạt như đang đứng ở chố không người. Mới đặt được cái cặp xuống, ông đã đe :


_ Lớp này học toán rất vớ vẩn, năm nay tôi không để yên như thế đâu... Nhà trường cho tôi toàn quyền xử lý những... thái độ không tôn trọng môn toán và tôi...

Jalet hơi bĩu môi, thì thầm với Phương :


_ " Môn toán và tôi " cơ đấy... Làm như là giáo sư toán học không bằng !

_ Hãy giải bài toán này trong vòng 5 phút cho tôi !

Jalet gục mặt xuống bàn, một vài đứa thở dài não nuột :


_ Biết là lại ra oai mà... Không ngờ sớm thật !

Đề đọc nghe đơn giản nhưng Tố Phương nhận thấy thầy đang... chơi khăm cả lớp. Chương trình lớp 10 không có dạng bài này, nó ở giữa quyển 11. Tố Phương hơi cười, ngẩng lên nhìn thầy. Thầy nhịp nhịp tay lên bàn, đôi mắt hơi to giương lên tự đắc... Hết 5 phút, thầy cười như thể đang chờ đợi một điều không tưởng :

_ Sao? Có em nào không? Chán nhỉ? Nghe nói lớp này do thầy Tim White chủ nhiệm nhả? Thầy ấy thì...

Thầy nhíu mày khi thấy một cánh tay giơ lên từ cuối lớp.


_ Em trả lời đi !

Tố Phương đứng dậy trong bao nhiêu con mắt ngạc nhiên . Thầy nhếch môi :


_ Người Châu á?

_ Em xin trả lời câu hỏi của thầy _ Phương nói rành rọt _ Nói kết quả ngay hay phải trình bày cách giải ạ?

_ Nói cả hai đi.

Phương ngậm sự tức giận lại. Cô không còn có môi trường để.. quậy nữa. Ở đây lại quá xa cách với Duy , phải tự biết bảo vệ mình thôi... Và thật từ tốn, Phương nêu cách giải và kết quả. Khuôn mặt của thầy như đang được bơm đầy khí C02 , nó căng lên và tím tái. Cả lớp vỗ tay hoan hô khi Tố Phương dừng lời. Thầy bực bội :


_ Được ! Cách làm có hơi dài nhưng đã tìm được kết quả đúng... Thôi, cả lớp giở sách học bài đi !

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:12 pm

Phương quay sang Jalet, mỉm cười nhẹ nhàng. Con bé có vẻ khoái chí lắm, cười toe toét suốt buổi... Phương nhìn dáng thầy trên bảng, chạnh lòng nhớ tới bố... Bố là một người thầy tuyệt vời nhất... Chưa một ai có thể hơn được bố cả về phẩm chất lẫn tài năng... Ôi ! Giá mà bây giờ được quay trở lại, Phương sẽ không làm bố buồn vì sự lười nhác của mình nữa đâu... Cô sẽ để bố truyền đạt kiến thức cho mình, để sự hài lòng luôn ngự trị trong ánh măs của bố !

Thầy giáo vừa bước ra khỏi lớp thì lớp đã thành cái chợ. Cười đùa, la hét có khi đạp phá nữa làm Tố Phương phải thất kinh. Tố Phương im lặng, xọc tay vào túi quần, những sợi giây cước rộn rạo dưới tay cô... Bỗng nhiên cô nhớ tới buổi khia giảng năm ngoái, sao mà vui vậy? Những chiếc ghế đổ, những gương mặt thất sắc hình như đã quá xa?....

_ Làm gì mà thần người ra quá vậy?

Tố Phương giật mình, ngẩng lên. Jalet nhìn cô tươi cười, nhoài người lại gần :


_ Cậu biết không... Tớ không ngờ Helen đã chuyển trường nên mới thách đấu với Elizabeth ... Giờ làm sao đây?

Phương ngơ ngác :


_ Nhưng chuyện gì?

_ Chả là... tiết sau là tiết thể dục _ Jalet bứt tóc _ Lớp mình và lớp 11A4 học chung. Tớ đã thách là sẽ chơi với bọn nó và cho bọn nó... bẹp như gián ! Thiếu Helen thì đội bóng chuyền sẽ không đấu được. Thảo nào con đó cũng tung tin là tụi mình sợ nó cho xem...

_ Tìm người khác đi ! _ Phương đưa ra kế sách

Jalet đập bàn, bực bôi :


_ Cay đắng là lớp mình ít con gái quá... Lớp cũ có 5 mống, đi một thêm một thì vẫn là 5...

_ Ý cậu là muốn tớ thay vào chứ gì? _ Phương nhíu mày hỏi


_ Tớ không chơi được đâu nhé?

_ Thì cậu phòng thủ thôi _ Jalet kêu lên sôi nổi _ Hoặc là truyền bóng cho tớ để tớ tấn công... Mấy đứa lớp mình chơi giỏi lắm mà... Mình có thua thì cũng ngoan cường hơn , đúng không?

Phương miễn cương gật đầu. Cô băn khoăn về chuyện đồ thể dục chưa có, nhưng Jalet gạt đi... Chuyện nhỏ thế không thể ngăn được hừng hực lửa phục thù của nó đối với con nhỏ Elizabeth kiêu kỳ...


Giờ thể dục trở thành một trận đấu giao hữu bóng chuyền giữa hai lớp. Con trai hai lớp ngồi hai khán đài đối diện nhau và hầm hè. Đội bóng bên kia toàn những cô gái cao đến mức Phương cảm thấy bất bình thay cho bên này... Rõ ràng bên đó có ưu thế chọn người hơn. Sao lớp thì nhiều con gái mà lớp lại ít vậy nhỉ?

Elizabeth nhìn Tố Phương rồi hất hàm hỏi Jalet :


_ Nó vào đội mày ư? Muốn thua nặng à?

Jalet nói cứng :


_ Hôm nay chúng mày mới phải nghĩ đến từ đó... Tụi tao sẽ đè bẹp tụi mày cho coi...

_ Xì ! _ Elizabeth nhếch môi _ Để xem mèo nào cắn mỉu nào?


_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:12 pm

Nói rồi Elizabeth nhìn lên khán đài khiến Jalet ngạc nhiên nhìn lên theo. Henry và Tony ngồi ở trên đó, vẫy tay cười toe toét. Jalet bực bội trong lòng. Cô ghé vai Tố Phương nói nhỏ :

_ Cố gắng chuyền bóng cho tớ nhé? CHúng ta phải thắng !
Phương không nói gì. Từ trước đến nay cô chơi bóng không phải để phân thắng bại mà chủ yếu là vì vui thích... Người thầy dạy cô những đường đi bóng cơ bản cũng coi đó là bài học căn bản nhất trước khi nhận cô làm đệ tử... Niềm say mê với bóng phải thật trong sáng thì mới không bị lụi tàn khả năng của mình...

Hiệp đầu, đội 11B6 phát bóng trước. Carol mỉm cười với cả đội, và sau tiếng còi của trọng tài , cô tung quả bóng lên cao, đánh thật mạnh. Quả bóng xé gió lao đi... Elizabeth tung người đánh bóng bật trở lại rơi đúng ngay vào Phương. Cô luống cuống hất bóng lên , rất nhẹ. Quả bóng rơi xuống sàn và một điểm dành cho Đội A4...

Jalet hét lên :


_ Tố Phương, cậu phải đánh mạnh vào chứ?

Lần sau, bóng lại đánh vào Tố Phương , cô tung mạnh cú đấm vào bóng. Quả bóng bật vào mặt Jalet rồi bật ra khỏi sân. Bọn con trai ồ lên. Phương vội vã chạy lại phía Jalet đang ôm mặt :


_ Cậu có sao không? Tớ xin lỗi...

Jalet xua xua tay, nói :


_ Không sao... Nhưng cậu phải điều hòa sức mạnh ở cánh tay tùy vào khoảng cách tớ và cậu chứ?


Elizabeth đã tìm ra chỗ yếu nhất của đội B6 và cứ nhằm Tố Phương mà chuyền bóng. Tố Phương lại chuyền cho Jalet khi Jalet chưa cân bằng được sau cú đánh bóng của một cầu thủ đối địch.Quả bóng lại rớt , Jalet thì ngã sóng xoài. Jalet kêu lên :


_ Cậu phải xem ai thuận tiện thì hãy truyền , hiểu không?

_ Tớ tưởng chỉ truyền cho cậu? _ Phương cũng kêu lên bất mãn.

Trận đấu bây giờ là một trò cười cho lũ con trai A4. Tony xoa cằm , nhận xét :


_ Cô ta không biết có phải ngốc nghêch không, Henry?

Henry hơi cười, cậu nhớ lại đôi mắt sáng rực của Phương khi cô nhìn cả ba đứa trong hành lang. Đến tận giờ không hiểu sao cậu vẫn thấy đó là một người không bao giờ khuất phục, kể cả trận đấu này vậy...

_ Nếu như nhìn kỹ thì mình sẽ thấy hình như... cô ấy đang chơi với bóng thì đúng hơn... Cho mọi người cười hỷ hả xong rồi thì... đến cuối sự ngạc nhiên sẽ... là bất tận thôi...

Tony quay xuống nhìn. Hiệp một đội B6 thua liểng xiếng, hiệp hai đang diễn ra và chiến thắng vẫn nghiêng về đội của Elizabeth. Cầu thủ đội A4 phát bóng và trúng ngay Tố Phương khiến cô ngã nhoài ra. Alice vội nằm xoài đỡ quả bóng đang có nguy cơ chạm đất... Jalet đánh mạnh quả bóng thì... hỡi ôi, quả bóng không qua lưới. Cả đội nhìn nhau ngao ngán...

Tốc độ trận đấu nhanh đến nỗi chưa đầy 10 phút , đội Elizabeth đã ghi 24 -10 (? ). Chỉ cần một quả nữa thì coi như đội B6 thua... toàn diện. Từ một đường phát bóng của bạn, Elizabeth bặm môi, ném cái nhìn tàn nhẫn vè phía Tố Phương và đánh mạnh quả bóng về phía cô. Jalet lao đến định đỡ bóng thì Tố Phương nhảy lên và đập mạnh bóng. Quả bóng tưởng như rơi ở bên này lưới thì hóa ra nó xoay hai vòng và rơi nhanh xuống lưới đội A4 mà các cầu thủ chắn lưới không kịp phản ứng. Jalet kêu lên trong sung sướng :

_ Giỏi quá Tố Phương !

Đổi phát bóng, Carol phát và một cầu thủ bên kia cũng đỡ lại. Tố Phương phản công bằng đòn mạnh, Elizabeth và cả đội lao ra đỡ.. Jalet chỉ đụng nhẹ bóng và quả bóng nằm lăn lóc ở trên sân A4 ...


_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:13 pm

Nửa trận còn lại, Tố Phương thật sự tỏa sáng. Cô có những mánh lừa tuyệt vời... Đội A4 bị Phương xoay vần như chong chóng. Hiệp hai kết thúc , Đội B6 đã giành được thế cân bằng. Tụi con trai B6 thì được nước reo hò tung trời...

Sang hiệp 3, đội A4 có ghi thêm được một vài điểm , còn lại là đội của Tố Phương. Quả cuối cùng, Tố Phương xoay người lên cao hai mươi phân, đánh bóng chéo vào góc

Tụi con trai A4 kêu lên :


_ Ra ngoài kìa !

Nhưng không, khi sắp rơi thì như có một lực kỳ ảo, quả bóng cũng xoay vòng và rơi gọn trong góc sân cách mép đúng... hai mươi phân. Tiếng còi của trọng vang lên kết thúc trận đấu. Đội B6 dành chiến thắng chung cuộc 2-1. Jalet ôm lấy Tố Phương sung sương... Elizabeth bực bội bỏ về phòng thay đồ.

Henry quay sang Tony, mỉm cười :


_ Thế nào?

_ Một sự lội ngược dòng ngoạn mục _ Tony dường như vẫn chưa khỏi bàng hoàng _ Tớ chưa từng thấy cách đánh bóng có ma lực như vậy !

Henry đứng dậy , thở dài :


_ Tớ phải ra xe đây... Tự dưng thèm được là người bình thường quá đi mất !

_ Mình phải viết bài về cô bạn này mới được... Dù Elizabeth giận cũng mặc kệ...

_ Cậu làm đúng đó ! _ Henry vẫy vẫy tay...

Phương khóa tủ lại, khoác ba lô trên vai chuẩn bị ra về. Tony đứng chặn lại, mỉm cười thân thiện :


_ Cho tớ hỏi vài câu được không?

_ Không.

Tony chìa thẻ... phóng viên trường ra, nhẹ nhàng đề nghị :


_ Tớ phụ trách báo trường... Nếu cậu vẫn giận chuyện ban sáng thì... cho tớ xin lỗi... Nhưng lúc vừa rồi, cậu chơi bóng tuyệt quá...

_ Thật hân hạnh quá ! _ Tố Phương mỉa mai _ Nhưng chúng ta không có gì để nói cả. Dẹp ra cho tớ đi.

Tony ngơ ngác , nhưng Phương đã lách qua người cậu, đi nhanh xuống dưới. Tony chỉ biết đứng nhìn theo , lắc đầu ngao ngán " Không phải dân... hiền lành đâu !"

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:14 pm

Tố Phương đi dọc con phố huyên náo của bang Washington. Cô ngước mắt nhìn lên trời. Sắc xanh của trời, sắc trắng của mây mới đẹp làm sao. Ở Hà Nội chắc bây giờ trời còn tối. Bố chắc đã dậy để soạn giáo án. Mỹ Phương, Quốc Bảo, Bảo Quốc có lẽ vẫn còn ngủ vùi... Nhật Duy?


Cô dừng lại trước một tủ điện thoại công cộng. Lần khắp túi áo mà không có một xu nào, Phương nhớ ra là mình quên nó ở trên bàn học... Đang đăm chiêu suy nghĩ thì một bàn tay xòa ra cho cô hai đồng xu... Phương ngẩng lên, và ngay lập tức cau có :

_ Làm gì vậy? Tôi đâu có xin bố thí đâu?

Henry vẫn không rụt tay lại, cậu cười cười :


_ Không phải bố thí mà cho vay... Cậu đang cần gọi đi đâu mà?

_ Được thôi ! _ Phương chiếu ánh mắt mỉa mai vào Henry _ Nhưng tôi sẽ trả cho cậu khi nào và ở đâu?

Đợi Phương cầm lấy tiền, Henry xọc tay vào túi áo, ánh mắt tinh nghịch :


_ Đảm bảo trong một ngày không xa...

Phương nhún vai, bỏ vào trong bốt điện thoại. Henry hơi hẫng một chút, nhưng rồi cũng bước vào xe ô tô đang chờ sẵn. Chiếc xe phóng đi... nhưng Phương không để ý. Cô chăm chú bấm số, và lặng lẽ chờ đợi...

Nhật Duy chập chờn trong giấc ngủ muộn... giật mình bởi tiếng chuông điện thoại. Với lấy chiếc điện thoại, Duy nói với vẻ uể oải ngái ngủ :

_ Duy đây ạ... Ai ở đầu dây vậy ạ?

_ Tớ đây !

Nhật Duy bật dậy, tỉnh như sáo :


_ Ôi... Cậu đang ở đâu đó?

_ Tớ đang ở ngoài đường... Vừa mới đi học về. Cậu đang ngủ à?

Nhật Duy cười nhẹ :


_ Tớ đang mơ được gặp cậu... Cậu xinh lắm !

Phương im lặng... Nhật Duy luôn làm cô bối rối... không đúng lúc. Cách thể hiện tình cảm của cậu ấy... nhiệt thành quá khiến cô vẫn có cảm tưởng mình đang ở Hà Nội... Chỉ cần bước ra khỏi đây, sẽ nhìn thấy Duy cười , đứng bên cạnh và nắm lấy tay cô... Nhớ xiết bao !


_ Nếu cậu khóc lúc này thì tớ buồn lắm. Hãy chỉ khóc bên cạnh tớ thôi... vì khi đó tớ sẽ không có cảm giác như lúc này... Người mình yêu thương nhất đang khóc mà bất lực không lau được những giọt nước mắt đó... Phương à... Phải luôn cười... Nụ cười của cậu đẹp lắm đó !

Nhật Duy luôn an ủi cô , làm chỗ dựa những lúc như thế này... Phương biết mình sẽ chẳng bao giờ cô đơn nếu như còn Nhật Duy bên cạnh... Chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi thôi !

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:15 pm

Tố Phương bình thản đi đến chợ dành cho người nước ngoài, mua thức ăn sãn. Hai mẹ con đều rất vụng về, nhưng được cái là dễ tính trong ăn uống. Mẹ cô bận rộn đến chóng mặt. Sáng đi từ sớm, tối mịt mới về... Cô ăn một mình, lang thang một mình trong phòng... Dường như đã quen nên cô không thấy bất mãn, chỉ thấy buồn cho mẹ , cho mình...

10 h tối mẹ ào về vội vã. Mẹ đã ăn qua loa ở tiệm gần sở... Phương im lặng nghe mẹ kể chuyện sở làm.. Lúc vui sướng, lúc giận dữ... mẹ như một cô gái trẻ mới vào nghề... Mẹ không được giao ngay việc điều tra mà phải kiểm tra những hồ sơ đã thụ lý và sắp xếp nó lại cẩn thận. Điều kỳ lạ là mẹ đã tìm ra được một vụ án liên quan đến ông Thượng Nghị Sỹ danh tiếng nhất bang... Phương uể oải chặn mẹ lại :


_ Chắc đã giải quyết xong?

_ Không ! Hồ sơ ấy chưa được ai giải quyết cả. Có lẽ nó được ém đi. Mẹ nghĩ mấy ông làm to ăn giây với nhau.

Phương đưa tay che miệng cười :


_ Giống ở Việt Nam ghê !

_ Mẹ sẽ tìm hiểu vụ này ! _ Bà Lan đứng dậy, dứt khoát nói


_ Không thể để yên như thế !


Phương bỗng có cảm giác khó chịu... Là lạ như khi cô linh cảm thấy có chuyện gì bất trắc... Định ngăn mẹ lại nhưng mẹ đã đi vào trong phòng. Phương đành im lặng ngồi nghe ti vi nói... Có thể nguy hiểm nhưng không đến nỗi như năm ngoái...

Chắc chắn là thế !

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:15 pm

Nhật Duy ra sân bay đón Thục Uyên. Hôm nay cô bé đó quyết tâm trở về quê ngoại để... hòa nhập. Duy thấy gia đình đó chiều con quá mức. Uyên thích gì thì sẵn sàng cho cô, không kể bất cứ phiền hà nào. Uyên sẽ ở nhà cậu cho đến hết những năm học cấp ba... Cô bé còn gọi điện sang là sẽ làm phiền Duy... cho đến chết !

Duy chỉ thấy buồn cười... Kể ra thì hai đứa đã không còn là trẻ con như những năm xưa. Thời gian trôi quá nhanh... đến bây giờ.... thì sững lại. Đến là đáng ghét biết bao...
Sân bay huyên náo khiến tim Duy như dội lại một nỗi buồn. Phương cũng đã đi xa bằng một trong những chiếc máy bay kia... Nó mang người này tới, mang người kia đi xa... Không tốt nhưng cũng chẳng xấu... Chỉ có điều lạnh lùng quá...

Thục Uyên nhảy cẫng lên khi thấy Nhật Duy ôm bó hoa to. Bà mẹ khẽ nhắc :


_ Con gái phải ý tứ chứ?

Cô ngúc ngoắc đầu, đón lấy bó hoa từ Duy, mỉm cười :


_ Em rất hạnh phúc vì anh đến đón !

_ Anh cũng rất vui vì em đã quay trở về !

Tài xế mang hành lý ra xe. Thục Uyên ôm hôn tất cả những người đi đón mình, nhưng riêng Nhật Duy thì cô... buông tha. Cô ôm lấy cánh tay cậu, léo nhéo không thôi :

_ Anh Duy... em nhớ anh lắm đó ! Mẹ chẳng cho em sang bên anh... Anh bận gì mà không đến thăm em?

Nhật Duy lắc nhẹ đầu :


_ Cuối cùng thì em cũng sang đây đấy thôi !

Thục Uyên mỉm cười hạnh phúc. Cô hài lòng với thực tại biết bao... Nhật Duy đang ở bên cô, cùng cô đi dưới ánh nắng vàng tươi này... Bao ngày mong nhớ... đã được thỏa nguyện rồi...


Nhật Duy nhìn ra cửa kính... Nắng vàng nhưng không rực rỡ.... Phải chăng thiếu Tố Phương? Bao giờ thì cậu có thể đi đón Tố Phương quay trở về? Bao giờ thì được nhìn lại nụ cười ấm như nắng ấy nhỉ?...

_ Anh Duy...

_ Gì?

_ Ở lớp anh... có ai xinh không?

Nhật Duy quay sang nhìn Uyên, bình thản trả lời :


_ Nhiều lắm !

_ Thế ai xinh nhất?

Khẽ cười, Duy đưa mắt nhìn ra xa :


_ Xinh nhất hả? ừm ... Có một người... nhưng đã chuyển đi mất rồi...

_ Thế em có bằng chị ấy không? _ Thục Uyên ganh tỵ hỏi.

Hơi quay lại, Nhật Duy chăm chú nhìn Uyên, nhỏ nhẹ :


_ Mỗi người mỗi khác chứ em... và cũng còn tùy vào tình cảm người đối diện nữa.

Thục Uyên hơi quay đi. Duy lại chìm đắm trong ý nghĩ của mình. Phương sẽ luôn xinh đẹp trong ánh mắt mọi người... Không ai hơn được cô ở vẻ tươi tắn, hạnh phúc ấy... Nhưng kể cả khi Phương khóc, nước mắt cũng làm cô đẹp xiết bao...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:15 pm

Tố Phương tỉnh dậy vào lúc 8h sáng. Cô uể oải trên giường mất một lúc mới ra bàn ăn. Lại toàn bánh mỳ với trứng. Mấy ngày nay, mẹ hay bận rộn và luôn làm những món đơn giản. Ăn sáng kiểu này nhiều chắc chết mất !

Phương vừa ăn vừa xem thời khóa biểu. Vui thật ! Hôm nay không có thể dục và văn. Nghĩ lại hôm qua mà thấy mình dại, tự dưng lại đi gây thù chuốc oán với kẻ khác... Nhưng không làm thế thì chắc đêm qua mất ngủ vì tức quá ! Giờ cô mới thấy Nhật Duy tài tình. Cậu có thể kiềm chế được sự tức giận đến mức lạnh lùng vậy ư?

Nhìn đồng hồ, Phương hấp tấp đứng lên. Đâu còn có ông bác làm hiệu trưởng che chắn nữa mà đi muộn? Thay đồ nhanh như... gió, Phương lao ra khỏi nhà. Đang cắm cúi bước vào cổng trường, Phương cũng phải ngạc nhiên để ý khi thấy nhiều con mắt lại nhìn mình... chòng chọc. Trên tay chúng vung vẩy những tờ báo... Phương đi ngang qua bản tin trường, một tờ báo đã gài sẵn... Trên trang nhất là hình cô đang đánh quả bóng cuối cùng kết thúc trận đấu ngày hôm qua. Phương cầm lên đọc. Toàn là những lời lẽ ca ngợi... nhưng hình như nó giản dị chứ không sáo rỗng... Nhìn tác giả bài báo, Phương nhíu hết cả mày lại. Tony.. quả thật to gan !


Một giọng nói gọi giật lại :

_ Ê... cô gái Đông Dương... có thư nè !

Phương quay lại thì ra là một bạn cùng lớp. Cậu con trai đó vung vẩy trên tay hai lá thư , nói lớn :


_ Một có ký hiệu của một cô gái đẹp, một có ký hiệu hình mặt trời với trái tim..

_ Cảm ơn. _ Phương đưa tay ra, nhưng cậu bạn lờ đi, lượn quanh Tố Phương , nhăn nhở cười :

_ Nhận làm bạn gái tớ không?

_ Sao phải nhận?

_ Tớ thấy cậu đẹp lắm... Nhận làm bạn gái tớ thì tớ đưa thư cho.

_ Còn không? _ Phương gần như điên lên.

Tên con trai lắc nhẹ đầu. Phương lao tới , nhằm tay cầm thư của cậu ta mà giật. Cậu ta kéo mạnh tay lại, tung thư cho 1 thằng bạn đứng đó không xa. Phương bất chợt đứng im lại, tung tay lên và ngay lập tức tên con trai cầm thư ngã sóng xoài... Hai lá thư văng ra xa. Tố Phương đút tay vào túi quần, rồi bỏ ra... thời gian cho hành động này chỉ là... 1s. Phương toan chạy lại nhặt thư thì một cậu con trai khác đã cúi xuống nhặt. Phương bặm môi lại. Một vài đứa con gái đứng trong hành lang rú lên ngạc nhiên. Henry lờ đi, lại gần Phương, dịu dàng nhìn cô :

_ Thư của bạn đây ! Bọn họ thật là đã đùa quá mức và đã bị.. " trời " phạt thích đáng...

Phương nhận lấy hai bức thư, không một lời cảm ơn, định xoay bước bỏ đi. Henry vẫn giữ nụ cười trên môi, nói :


_ Tớ đến để... lấy nợ !

_ À... Tôi sẽ thanh toán ngay...

_ Không phải bằng tiền... Trưa nay bạn đãi tôi một món gì đó thôi, ok?

Phương nhún vai, bỏ đi không bình luận gì thêm. Henry cũng quay bước bỏ đi, trên môi cậu ta điểm một nụ cười thú vị... Không ngờ trường học lại cuốn hút cậu một lần nữa như thế này... Dù rắc rối đến mấy... chỉ cần nhìn thấy cô ấy... nhăn nhó cũng đủ vui.. Lạ lùng thật !

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:17 pm

Sau hai tiết học là đến giờ ăn trưa .Tố Phương cùng Jalet đến phòng ăn. Cô ngó dáo dác, nhưng không tim được ghế ngồi mà lại bắt gặp ánh mắt của Henry. Henry đang ngồi ăn với Tony và Elizabeth, cậu ta nháy mắt như nhắc nhở. Phương chép miệng, mua hai cái bánh giăm_bông và bưng khay thức ăn của mình lại bàn Henry. Cô đặt khay xuống trước mặt Elizabeth khiến cô nàng kêu lên :


_ Không có chỗ đâu !

Henry vội cười :


_ Chỗ mình còn thừa này... Tony có thể ngồi sang bên kia.

Tony tròn mắt kinh ngạc, còn Phương thì bình thản :


_ Tôi đến trả nợ. _ Đưa cho Henry một chiếc bánh, Phương ngó Elizabeth, cười nhẹ _ Tức giận mau già lắm đó , cô bạn !

Henry nhận bánh, kêu lên hoan hỉ :


_ Món bánh mà tớ thích nhất !

_ Vậy thì chúc ngon miêng.

Lạnh lùng xoay lưng bỏ đi... Phương không để ý thấy bao đôi mắt... lườm nguýt mình. Elizabeth mỉa mai :


_ Cậu thích nó từ bao giờ thế?

_ Từ khi cô ấy đặt nó trên bàn này ! _ Henry thản nhiên. Cậu gạt khay đồ ăn ra, bóc bánh ăn ngon lành. Elizabeth gạt ghế, tức giận bỏ đi. Tony gằm mặt xuống bàn, cố nén một nụ cười. Không ngờ có kẻ làm Elizabeth mất mặt một cách... hay ho thế ! Đến là khâm phục !

_ Đó là nguyên do để cậu quay trở lại ngôi trường này à?

_ Ừm... có gì không?

_ Không ! _ Tony lắc đầu, rồi cười nhăn nhở _ Tớ ủng hộ cậu hai tay... bà chằn Elizabeth.. đáng sợ lắm !

Henry cười. Cậu không coi Elizabeth là bạn gái bao giờ. Cô ấy là một cô em gái thì đúng hơn ... Ngay từ nhỏ , cậu đã chiều Elizabeth như thế rồi... giờ làm sao quay ra yêu được?


_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:17 pm

Sau buổi học , Tố Phương rời trường với cái đầu đầy kế hoạch. Trước tien là vào chợ mua cơm, sau là về nhà... chát với Nhật Duy... đọc qua mấy quyển sách lịch sử... Nghĩ cũng oải nhưng bận rộn còn hơn không !

Henry đi lững thững ở đằng sau, mỉm cười nói với theo :


_ Tố Phương...

Phương giật mình quay lại, khó chịu :


_ Có chuyện gì?

_ Tớ muốn đi cùng cậu...

_ Tớ thì không. Làm ơn để tớ yên !

Henry lắc đầu. Cậu bước rấn lên phía trước , nhẹ nhàng :


_ Cậu không nên ác cảm như thế hiểu không? Lúc nào người ta cũng muốn thêm bạn bớt thù, cậu thì lại khác... Bướng bỉnh thế không tốt đâu !

Ánh mắt sâu thăm thẳm của Henry làm Phương nhớ tới Nhật Duy. Cậu cũng hay có những lời khuyên như thế, chân thành đến nỗi Phương luôn cảm thấy mình sai lầm ngay tức khắc...

Phương nén tiếng thở dài, cười vu vơ :


_ Cậu nói đúng... Nhưng đi xa tớ ra đấy !

Henry bất ngờ trước câu trả lời của Phương... Cứ nghĩ phải nài nỉ thêm nữa chứ... Tính Phương thật khó lường quá đi mất!

Cả hai dừng lại trước cổng chợ. Phương phẩy tay như đuổi, nhưng Henry lờ đi, nhìn vào trong với vẻ tò mò :


_ Tớ nghe nói đấy là chợ của người Việt Nam?

_ Không, của một số nước Đông Nam Á! _ Phương hơi khó chịu _ Cậu không về đi , định theo tớ vào đây à?

_ Ừ... Cho tớ vào với, tớ... muốn biết !

Nhìn liếc qua Henry, Phương gật nhẹ đầu. Henry theo Phương len qua cổng chợ đông người để vào khu của người Việt. Ở đây có bán những loại đặc sản ăn ngay thơm nức mũi. Mùi vị lạ đến mức Henry phải kêu lên, ghen tỵ :


_ Thật sung sướng khi quê hương cậu có nhiều mùi vị thế này !



Tố Phương cười nhẹ. Cô quay sang hỏi Henry :


_ Cậu muốn thử không?

_ Có.


Phương hấp háy mắt, bước vào một quán bán bún bò Huế và gọi luôn hai tô. Henry, kêu lên oai oái :


_ Ăn cái gì dùng thìa thì tớ mới có thể ăn được chứ?

Bà chủ nhìn Henry tươi cười :


_ Tập cho quen cậu ơi !... Ủa, trông cậu...

_ Giống Henry Taylor chứ gì ạ? _ Phương nhanh nhảu _ Bạn cháu là bản sao cóp py anh ấy mà bác !

_ Thế à... Vậy mà tôi cứ tưởng... Tôi là tôi mê cậu ta hát lắm đó !

Phương và Henry cùng cười. Nhìn hai tô bún bốc khói nghi ngút , Henry thấy ái ngại. Phương vắt chanh, bỏ tương, dấm vào cả hai bát, rồi cầm đũa lên.. Henry... e ngại :


_ Tớ không biết dùng đũa !

Phương bật cười. Cô giơ đũa của mình lên, giảng giải :


_ Đôi đũa rất công dụng đó nghe... Khi cầm phải chụm các đầu ngón tay lại. Ngón cái và ngón trỏ cầm còn ngón giữa thì kê đũa để khi mở đũa ra, gập đũa vào. Hiểu chưa? Cậu làm thử xem?

Henry cầm đũa lên, lóng ngóng suýt làm rơi. Bà chủ che tay cười. Phương giúp cậu cụm các ngón tay lại, sửa cách để đũa giữa ba ngón tay, kèm cậu gắp như là kèm một đứa trẻ tập viết. Tố Phương cười giòn khi thấy bún của Henry trơn tuột từ đầu đũa xuống khi sắp đưa được lên miệng. Henry chép miệng :


_ Công nhận là... cầm đũa cũng là một nghệ thuật!

Sau khi đợi Henry vất vả ăn xong, Phương mới ghé qua hàng mua đồ ăn tối cho mẹ và cô. Henry lại được phen ngạc nhiên khi biết Phương không hề có khả năng nấu nướng như người ta ca ngợi về con gái Phương Đông...


_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:18 pm

Phương về đến nhà thì chậm mất nửa tiếng so với giờ hẹn với Nhật Duy. Cô vội vã mở nick, Nhật Duy cáu... hiện ra :


_ Phương...

_ Ôi.. tớ xin lỗi, nhưng mới có chậm nửa tiếng...

Nhật Duy gửi hình mặt người khóc nức nở lên, rồi trả lời lại :


_ Duy mong Phương không chịu được!

Phương lại cười, cô nói vu vơ :


_ Hôm nay Phương bắt gặp hình ảnh Nhật Duy trong một người đấy.. Cũng thấy nhớ cậu ghê

_ Ai vậy?

_ Một ca sỹ... Người mà tớ đã gây hấn trong lễ khai giảng ấy!

Nhật Duy hơi choáng, cậu im lặng chờ Phương kể tiếp nhưng cô đã chuyển đề tài :


_ Mai cậu khai giảng hả?

_ Không phải mai mà là vài tiếng nữa...

_ Mãi rồi tớ cũng lẫn lộn hết thời gian bên này và bên nhà mất! _ Phương kêu lên.

_ Tớ sẽ không để cậu lẫn lôn _ Nhật Duy nghiêm túc _ Cậu sẽ phải sớm trở về thôi mà, đúng không?


Phương cười. Đúng vậy ! Vài năm sẽ không làm cô quên nổi giờ giấc ở Hà NỘi được. Nếu cô quên, thì NHật Duy sẽ nhắc, cậu bao giờ cũng ở bên cạnh, lặng lẽ bảo vệ cô cơ mà...

Nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển, Phương vẫn không quên dặn Duy xin lỗi bạn bè cho mình. Cô đã ra đi như thể chạy trốn , không một lời từ biệt, không một cuộc chia tay đúng nghĩa... Chắc sẽ có người giận cô... nhưng biết làm sao được? Phương không muốn mình òa khóc trước lớp... Con người yếu đuối như thế sẽ làm nhiều người bối rối, day dứt không yên...


_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:19 pm

Sự ồn ào của lớp học khiến Nhật Duy nguôi ngoai.. Xuân Anh từ đâu đâm sầm vào DUy, để chữa ngượng, cậu ta cười :


_ Một tuần không gặp... Vui chứ?

Nhật Duy cũng mỉm cười lại, nhưng không nói gì. Nhật Duy để cặp vào chỗ, bên cạnh Phương Doanh vẫn ngồi đúng vị trí thứ ba.. Duy chạnh lòng , thở dài. Trống báo hiệu tập trung, cả lớp lục tục kéo nhau ra. Phương Doanh chì chiết :


_ Lại đến muộn, không tha cả buổi lễ quan trọng này?

Nhật Duy quay lại, nhẹ nhàng thông báo :


_ Không phải đến muộn mà... không bao giờ đến nữa...

Nhiều bước chân dừng lại tò mò. Xuân Anh kêu lên :


_ Bỏ học sao?

Nhật Duy lắc đầu, nhìn Xuân Anh như đang an ủi :


_ Bạn ấy sang Mỹ cách đây một tuần...

_ Từ hôm liên hoan lớp ấy ư? _ Phương Doanh bất chợt kêu lên, lòng trống rỗng. Cô đã đặt quyết tâm năm nay phải vượt qua Phương về mọi mặt... nhưng bây giờ...

_ Tớ ghét Tố Phương ! _ Doanh gục mặt xuống _ Cậu ấy là kẻ thua cuộc khi chưa phân thắng bại mà đã bỏ đi... Tớ ghét lắm!

Xuân Thi ngồi xuống bên cạnh, vỗ nhè nhẹ trên lưng bạn, an ủi dịu dàng:


_ Phương sẽ vui khi biết cậu mong cậu ấy ở lại biết bao... Cậu đừng khóc nữa mà... Bây giờ, chỉ còn một cách duy nhất để chiến thắng cậu ấy thôi... đó là đưa lớp ta đứng đầu toàn trường... Ok đi Phương Doanh?

Cả lớp bất chợt vỗ tay. Xuân Anh hết đỏ mặt, hét lớn :


_ Cùng tiến lên phía trước nào, Tố Phương !

Nhật Duy mỉm cười... Sẽ hạnh phúc lắm đây, Tố Phương... Ai cũng yêu quý cậu và vì thế đừng buồn nữa.... Cùng tiến lên nhé Phương?


_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:19 pm

Phương đến trường với tâm trạng không được vui lắm. Hôm nay phải làm bài luận môn văn học cổ điển ( Không biết có môn này không? ). Cô đã ớn nhất môn văn rồi mà lại còn biết bằng tiếng Anh nữa mới sợ ! Mặc dù đã đọc được khá nhiều, nhưng Phương vẫn chưa đủ tự tin... Jalet thì vẫn cười, dù nó bảo trong đầu nó không có gì cả...

Đề thi ngắn nhưng khó hiểu... Phương không có lời bình nào khi rời khỏi lớp. Jalet có vẻ thích kêu ca... nói mãi cho đến khi đứng xếp hàng để lấy cơm trưa...cho cả hai.


Phương ngồi sẵn một bàn, và trong lúc chờ đợi bèn làm một việc mà... chưa khi nào cô làm, đó là lôi quyển sách lịch sử nước Mỹ ra đọc.

Henry đặt khay đồ ăn xuống, hỏi :


_ Chăm chỉ thế sao?

Phương vẫn không ngẩng lên, nói lạnh nhạt :


_ Chỗ đó có người rồi!

Henry cười :


_ Một bàn có thể ngồi bốn người mà... Tớ sẽ ngồi chỗ cậu vậy !

Tony từ đâu chạy ào vào, nói như không thèm thở :


_ Ngồi chung với nhé?

_ Chỗ đó của Mark ! _ Jalet hét lên từ đằng xa.

Tony thản nhiên :


_ Theo điều tra thì Mark đã nghỉ vì ốm !

Jalet bĩu môi, ngồi phịch xuống. Cô chỉ tay về phía bàn Elizabeth :


_ Có người đang chờ các cậu kìa !

Henry xúc món súp, nhún nhẹ vai :


_ Mắc mớ gì đến tớ?

Phương gập sách lại, cầm thìa lên. Tony húng hắng giọng :


_ Tuần sau thi đấu rồi... Các cậu tập được nhiều không?

Jalet ậm ờ trong cổ họng, Phương hơi ngẩng lên :


_ Cũng chưa có gì...

_ Tớ phỏng vấn cậu vài câu được không? _ Tony hấp tấp _ Một vài câu thôi...

_ Đừng gọi tớ là " Cô gái Đông Dương dễ thương " nữa ! _ Phương ra điều kiện, Tony gật đầu mừng như bắt được vàng...

Henry ngẩng đầu lên, mỉm cười chúc mừng ban. Tony hỏi ngay :


_ Cậu chơi bóng lâu chưa?

_ Không lâu lắm !

_ ừm... Cậu ... đã có bạn trai chưa?

Cả bàn cùng dừng lại, Henry nhìn Tony ý nghĩa. Jalet cũng hướng đôi mắt tò mò về Phương. Phương cười nhẹ :


_ Rồi... Cậu ấy đang ở Việt Nam!

Gần như một tiếng sét ngang tai Henry... Cậu im lặng, nhìn ra xa, cố trấn tĩnh mình... Đó cũng là sự thật hiển nhiên thôi... Phương quá cuốn hút cơ mà !


_ Cậu ấy chắc... đẹp trai lắm nhỉ? _ Jalet hỏi vẻ rụt rè...

Phương lại cười , trầm ngâm suy nghĩ :


_ Mọi người ai cũng nói thế... Đối với tớ, quan trọng nhất là cậu ấy luôn ở bên tớ, trong mọi hoàn cảnh...

Tony cùng Jalet gật đầu, cố mường tượng ra anh chàng của Phương. Riêng Henry thì lại cắm cúi xuống khay đồ ăn, lạnh lùng hẳn...

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:20 pm

Khi chia tay với hai cô gái, Tony cùng Henry đi về phía lớp mình. Tony cười nhẹ :


_ Cậu định đầu hàng à?

_ Không ! _ Henry nói với vẻ ghen tỵ _ Nhưng tớ vẫn thấy bực tức... Tại tớ quen Tố Phương muộn hơn cậu ta... Nếu như cùng lúc thì chưa chắc mọi chuyện đã như vây giờ... Không đời nào tớ chịu buông tay đâu...

_ Cậu thật... dũng cảm !

Khẽ lắc đầu, Henry dừng lại ở chiếc cửa sổ của hành lang, nhìn ra ngoài trời... Cậu nói nhỏ như chỉ với chính mình :


_ Khi gặp Phương, tớ mới thấy mình khác hẳn đi... Sống để cho bản thân mình chứ không phải vì gia đình hay vì danh tiếng... Cô ấy là niềm ham sống của tớ, cậu biết không Tony?

Tony gật đầu. Cậu nhìn ra bên ngoài... Trời hơi nắng, ấm áp và lung linh... Không gian bình yên đến mức Tony cũng phải ngạc nhiên với chính mình... Lâu lắm rồi, cậu không dừng lại để ngẫm nghĩ, để ngắm nhìn cuộc sống... Mới có 17 mà như một ông già... Quay cuồng trong nhịp sống này... bỏ quên tất cả những gì bình yên nhất... Thật phí phạm biết bao... Ở bên Phương... người ta có cảm giác muốn dừng lại, tận hưởng những thứ mà mình bỏ quên... Henry cần Phương... rất cần !

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:20 pm

Cuộc thi đấu bóng chuyền nữ của trường Phương học khai mạc bằng trận thi đấu giữa lớp Phương và lớp 11A3. Đội của 11B6 ra quân trong tiếng reo hò vang dội. Henry và Tony ngồi lẫn trong đám con trai lớp 11B6, hò reo hết mình. Đám fan của Henry thấy thần tượng cổ vũ cho đội nào thì nhào theo đội ấy , nên tên đội 11B6 được hô vang khắp sân đấu.

Khi tiếng còi vang lên, bóng được chuyền vào sân nhanh như cắt. Phương hầu như tránh né hết những quả bóng lao vè phía mình, để mặc cho đồng đội đỡ... Đội A3 không hề lơ là khi hiệp đầu đang nghiêng dần về phía mình. jalet khổ sở khi nhắc nhở Tố Phương từ hiệp 1 đến lúc giải lao. Tụi con gái cười Tố Phương tưởng như là muốn nổ tung nhà thi đấu. Alice bực dọc :

_ Sao trên trời lại sinh ra giống con gái cười vô duyên vậy nhỉ?

_ Ai sinh đâu ! _ Carol vừa lau mồ hôi vừ càu nhàu _ Chúng tự ngoi lên mặt đất đó chứ... Đúng là lũ vô duyên...

Tiếng còi vào hiệp hai vang lên. Cả đội lại động viên Phương lần nữa... Không ai trách cô khi cô nhởn nhơ... vì nghĩ rằng đó là chiến thuật... Không hiểu sao, ở Phương người ta tìm thấy được sự tin tưởng... đến lạ lùng !

A3 phát bóng trước, chúng tìm cách ghi điểm, và số điểm tăng lên vòn vọt... Tiếng la hét cho B6 giảm dần... thay vào đó là nỗi thất vọng khi Phương lòng ngóng đỡ bóng... Tỷ số tăng lên vòn vọt và dừng lại ở con số... vực thẳm 24_7... Đội trưởng đội A3 tung quả bóng cho 1 con nhỏ rồi con bé đó đẩy nhẹ qua bên B6. Jalet đỡ và phản công dữ dội, bóng bật ra xa. Đội trưởng đội A3 đỡ bóng, lại truyền cho con nhỏ vừa nãy đứng ở đầu lưới. Có lẽ cả đội B6 lầm tưởng con nhỏ đó sẽ đánh nhẹ... nên đã đứng kề sát bên rào lưới. Mặt ai cũng căng lên. Con nhỏ đó rít lên, uốn mình theo quả bóng. Quả bóng bay vèo vượt qua tầm tay của cầu thủ B6... khiến cả đội không kịp trở tay. Phương nhún mình, vòng hai vòng trên không như nhào lộn, cô dùng ngực hất quả bóng và cũng trả đòn bằng quả dội bóng như trái phá. Đội A3 ngây ra trong chiến thắng bị tuột khỏi tay. Cả sân ào lên vì bất ngờ. Bóng mạnh vậy mà đến nửa đường thì xoay 2 vòng trở lại,. đập vào đầu con nhỏ vừa đập bóng và rơi xuống đất. Trọng tài huýt còi :


_ 8-24. Đổi phát bóng.

Alice ôm lấy eo Tố Phương mà reo mừng. Tài năng của Tố Phương đã xuất hiện. Jalet gỡ được ba điểm, Carol được hai, Alice cũng được 2 , còn lại do Tố Phương nỗ lực... Nhưng nói là nỗ lực thì cũng không đúng hẳn, cô thường dùng những mánh lừa hiệu quả như làm ảo thuật với bóng, làm xiếc theo bóng... đủ trò khiến nhiều phen khán giả ồ lên thích thú như đang xem... xiếc chứ không phải trận đấu bóng nữa.

Kết thúc trận đấu là kết quả mỹ mãn cảu B6. Bình luận viên hét toáng trong loa " Thật chưa từng thấy một sự lội ngược dòng nào hay như vậy , Đội B6 quá tuyệt trong những mánh lừa bóng... Đó có phải chiến thuật của họ? Tuy vây, chúng ta cứ tin tưởng rằng lớp A4 đã có khắc tinh !"

Jalet cười tươi khi Mark tặng cô một bó hoa thật to. Anh cũng không thiên vị mà còn tặng mỗi cô trong đội một bó nữa.. Jalet phổng mũi tự hào :


_ Thấy anh ấy có ga lăng không?

Alice không để ý mà quay sang hỏi Tố Phương :


_ Có phải đó là cách chơi của cậu?

_ Như thế nào? _ Phương lơ đãng hỏi lại.

_ Cậu cố tình để đội mình thua như vậy để cho đội đối phương lơ là?

_ Chiến thuật hả? _ jalet bồi thêm.

Phương lắc đầu cười.


_ Chiến thuật gì đâu. Tớ không cố tình tạo cho địch lơ là. Các cậu vẫn thấy đội A3 chơi rất tập trung đấy thôi... Tớ chỉ muốn tạo cho tớ một động lực để cố gắng... Nếu tớ không bị dồn vào thế bí thì tớ không thể chơi được. Càng khó khắn thì tớ càng thích thú...

Carol lắc đầu ngao ngán :


_ Nhưng bọn tớ thì cứ giật thót liên tục... Nếu vì một lý do nhỏ xíu nào đó mà tụi mình hỏng quả đó thì...

_ Tớ thi đấu thất thường lắm !_ Phương vừa buộc dây giầy, vừa nói _ Do vậy tớ rất băn khoăn khi nhập đội... Thôi, giờ tớ phải về rồi... Bye !

Ra đến cổng, cô gặp Henrry đang cầm bó hoa đi đi lại lại. Phương mỉm cười :


_ Cậu chờ tớ hả?

_ Ừ... Chúc mừng cậu !

Phương nhận bó hoa và khen đẹp. Henry cũng cười... Bây giờ Phương thật sự đã trở thành bạn của cậu, không lảng tránh cũng không dè chừng nữa... Cô chơi vô tư không nghĩ ngợi.... khiến Henry vừa thích thú nhưng cũng vừa đau lòng... Hình như đối với Phương... những người con trai khác không hề tồn tại...chỉ vì cậu con trai ở quê nhà kia ư?

_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by 6-24-18-6-2 on Thu Apr 21, 2011 6:21 pm

Tố Phương vào mạng như đã hẹn nhưng không thấy Nhật Duy đâu... Không ngờ lại gặp Mỹ Phương. Cả hai mừng như bắt được vàng, huyên thuyên mãi.

Mỹ Phương khoe khoang :


_ Cậu không biết đâu, giờ trong trường có phong trào... bình bầu ghê lắm. Bầu ba hotboy của trường... tụi con gái trường ngoài cũng tích cực tham gia trên diễn đàn trường mình đấy...

_ Tiêu chí là gì vậy?

_ Học giỏi nhất, đẹp trai nhất, nhiều fan nữ nhất... nhiều tài lẻ nhất !

Tố Phương liên tưởng ngay đên Nhật Duy, nhưng không hỏi mà chờ đợi cảm hứng của Mỹ Phương. Mỹ Phương cao hứng:


_ Đứng đầu , dĩ nhiên vẫn là Nhật Duy, thứ hai là Bảo Quốc và thứ ba là Việt Hùng_ lớp trưởng lớp 10 Lý... Thằng bé nom được mắt lắm.

Phương cười. Không hiểu sao nhỏ Mỹ Phương này ăn nói mạnh bạo ghê!

_ Bảo Quốc đi đâu cũng phải sụp mũ xuống vì sợ chị em nhào ra... đưa thư tình. may có Quốc Bảo bên cạnh chứ không cậu ấy... điên lên mất ! Việt Hùng thì cũng chết dí trong lớp... Tội nghiệp thằng bé, mới có lớp 10... Duy chỉ có Nhật Duy là vẫn cứ ung dung bởi bên cạnh lúc nào cũng có 1 con bé lớp 10 toán ... Nó xinh xắn lắm, nghe đâu đang ở trọ nhà Nhật Duy thì phải...

Phương sa sầm mặt lại.. Vậy mà cậu ta giấu mình... Được lắm !

Mỹ Phương cười hinh hích trên mạng. Cô cũng đoán biết chuyện tình cảm giữa Duy và Tố Phương đang tốt đẹp... Chọc Duy chơi chút có sao? Cậu ta đang rảnh rỗi quá mà !


_________________


¯*.[-I-].*¯°•...™† *(`'·.¸(`'·.¸*¸.·[L]uv.•:%´¨`*:•.*.¸¸.·´¨`»...[C]lamp].. :.«´ ¨`·.¸¸.*.•´¨%:•*»† ¶ + ¶†«*´¯)°
avatar
6-24-18-6-2
Moderator
Moderator

Tổng số bài gửi : 811
Thành tích : 150274
Điểm cộng từ admin : 213
Join date : 18/03/2011
Age : 22
Đến từ : Bình Thuận

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Re: Cô gái Đông Dương ( longfic_end )

Bài gửi by Sponsored content


Sponsored content


Về Đầu Trang Go down

Trang 2 trong tổng số 8 trang Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8  Next

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang


 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết